watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:00 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9412 Lượt

đôi môi cô . Cảm nhận từng vị

ngọt ấy….

Tại tòa nhà phương Tây nguy nga nơi ban công tầng một , có hai người đang đứng ôm nhau ngắm nhìn pháo bông . vẻ mặt vô cùng hạnh phúc . Quang cảnh nơi đây đắm chìm trong một màu đen …. Một năm mới lại đến , khởi đầu cho cuộc sống của Từ Tử hàn và Dược Thiếu Phàm . Cô đã quên quá khứ đau buồn kia , để sống một cuộc sống mới cùng anh….

——

Sáng mồng 1 , là ngày đầu tiên của năm mới … Từ Tử hàn đang say ngủ trong vòng tay của Dược Thiếu Phàm . Cô mơ màng tỉnh giấc , cô ngồi dậy , dịu đôi mắt ướt nhẹp , ngáp nhẹ một cái. “Thiếu Phàm….Thiếu Phàm à…. Tỉnh dậy đi…” – Cô quay sang lay người Dược Thiếu Phàm . Nhưng anh vẫn nằm bất động , không trả lời , cô lại càng lay mạnh hơn .” Anh đã nói sẽ dẫn em đi chúc tết rồi mà. Dược Thiếu Phàm…Mau tỉnh dậy….”

Vẫn không có động tĩnh từ anh , cô liền ghé xuống tai Dược Thiếu Phàm thì thầm “Chồng à ! Mau tỉnh…Á” – Vừa nói xong hai chữ “Chồng à” , cô đã bị anh đè xuống , Dược Thiếu Phàm hôn lên má cô , cười tà nói “Chào buổi sáng ! Vợ yêu !”

“Anh….Anh tỉnh rồi sao ?” – Từ Tử Hàn đỏ mặt , cô gằn giọng.

“Phải , đã tỉnh từ sớm rồi.” – Anh híp mắt trả lời . Anh luôn tỉnh dậy trước cô mà . Chỉ là lại muốn xem phản ứng của cô thôi.

“Anh….ưm…” – Cái môi bé xinh của cô bị Dược Thiếu Phàm chặn lại bằng nụ hôn sớm . Hồi lâu sau , mới buông cô ra , Từ Tử Hàn đỏ mặt thở hổn hển “Anh…thật gian xảo.”

“Quá khen !” – Dược Thiếu Phàm cười tà . Anh nâng người cô ngồi dậy , rù rì nói “Chuẩn bị đi , rồi cùng anh xuống ăn sáng.”

Từ Tử Hàn bặm môi chạy vào trong toilet . Chỉ mới đầu năm thôi không cần phải chào đón cô như vậy chứ ? Dược Thiếu Phàm ngồi ở ngoài , bật cười ha hả .

Ít phút sau , cô đi xuống phòng ăn , Dược Thiếu Phàm đang ngồi đọc báo , trên tay cầm tách cà fê đen thơm phức . Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng Dior , không cài ba nút áo trên để lộ lồng ngực vạm vỡ , rắng chắc . Cô từ từ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh dùng bữa sáng thơm ngon.

“Thiếu Phàm…chúng ta sẽ đi đâu ?” – Cô vừa ăn vừa hỏi.

“Đến nhà Lạc Kình .”

“Oh.”

“Ăn nhiều một chút.” – Anh cưng chiều nói , đưa tay gắp thêm đồ ăn vào chén cô.

“Vâng.” – Cô híp mắt nói.

——–

Ăn sáng xong , Từ Tử Hàn chẩun bị mọi thứ sau đó theo anh ra xe đi đến nhà của Lôi Lạc Kình. . Quản gia đứng trước cửa cúi chào tạm biệt hai người. Dược Thiếu Phàm quàng chiếc khăn len do cô tặng đêm giáng sinh khiến cô cảm thấy rất vui . Anh nổ ga… cổng đã được mở sẵn . Dược Thiếu Phàm lái xe đi ra ngoài

ngoài. ….. Từ Tử hàn rất háo hức , đây là lần đầu tiên cô đi chúc tết cùng anh. Thật hạnh phúc…. Chương 29

Tọa lạc ở một nơi gần khu rừng phía Tây , tòa biệt thự được thiết kế cổ xưa nguy nga sừng sững trước mặt Từ Tử Hàn Dược Thiếu Phàm đưa chìa khóa xe lên bấm ở nút chính giữa , cánh cửa bằng ghỗ cao tự động mở ra. Bao quanh bởi hàng cây liễu , đa… Là một biệt thự được thiết kế tinh xảo , có hai ngôi nhà nhỏ hai bên . Lối đi dài rộng dẫn thẳng đến ngôi nhà chính . Ở đây có vài người vệ sĩ đi qua đi lại . Dược Thiếu Phàm dừng xe , mở cửa bước xuống , Từ Tử Hàn vẫn còn ngớ người trước khung cảnh nơi đây . Nó không giống nhà của Dược Thiếu Phàm.

“Vào thôi.” – Dược Thiếu Phàm đưa tay kéo cô ra khỏi xe , thong thả đi vào nhà chính.

“Chào Dược thiếu gia.” – Một lão quản gia cung kính chào anh . Dược Thiếu Phàm đẩy cô lên phía trước chậm rãi nói “Đây là vợ tôi. Từ Tử Hàn!”

“Chào…bác.” – Cô cúi đầu chào.

“Chào Dược phu nhân.”

“Thiếu Phàm , Tử Hàn . Đến rồi sao . Mau vào đây.” – Lôi Lạc Kình từ trong nhà đi ra , niềm nở chào đón.

Dược Thiếu Phàm nắm tay cô đi vào trong. Bước vào gian nhà chính . Trên bàn ăn , ngồi ở vị trí đầu bàn , nơi của người có địa vị cao nhất ở trong nhà , là một người đàn ông già , mái tóc màu đen xen lẫn vài cọng tóc bạc. Dáng vẻ uy nghiêm , đó chính là Lôi Quốc , ông nội của Lôi Lạc Kình. Kế bên là người phụ nữ có mái tóc đen suôn dài , nhìn rất đẹp . Và dịu dàng. Bà ấy là mẹ của Lôi Lạc Kình – Dương Thiếu Phương. Cô cúi đầu chào , vì không khi ở đây khá nghiêm trang nên khiến cô có chút sợ. Dược Thiếu Phàm thấy vậy liền lên tiếng “Tại sao lại căng thẳng đến vậy ?”

Lôi Quốc nhìn anh , rồi lại quay sang nhìn cô bé đang nắm chặt lấy cánh tay anh . Ông thở dài “Kình nhi , cháu thấy Thiếu Phàm không , nó đã có vợ , tại sao ta bảo cháu lấy vợ cháu lại không lấy hả ?”

“Chậc…cháu đã nói bao nhiêu lần rồi . Cháu vẫn còn trẻ mà. Cứ từ từ.” – Lôi Lạc Kình ngồi xuống bàn , chán nản nói.

“Lại là chuyện này sao ?” – Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười khẩy.

“Hai cháu ngồi xuống đi.”- Dương Thiếu Phương dịu dàng lên tiếng . Dược Thiếu Phàm và Từ Tử Hàn ncồi xuống bên cạnh Lôi Lạc Kình . Lôi Quốc nhìn cô , khẽ cười “Cháu là Tử Hàn ?”

“Vâ…vâng !”

“Thật đáng yêu . Thiếu Phàm…cháu thật biết chọn vợ.”- Ông cười rôm rả , trầm trồ khen ngợi.

“Ông quá khen.” – Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt trả lời.

“Cháu bao nhiêu tuổi ?” – Dương Thiếu Phương đưa cho cô tách hồng trà và miếng bánh ngọt . Dịu dàng nói . Giọng của bà dịu nhẹ lại rất ấm áp.

“Dạ 17 !” – Cô híp mắt trả lời.

“Ồ…cháu vẫn còn đi học sao ?”

“Cháu học năm hai ngành kinh tế ạ.”

“Hử ? Cháu chỉ mới 17 tuổi thôi mà ?” – Dương Thiếu Phương có chút bất ngờ. Nghe câu hỏi của bà , cô chợt im lặng , chỉ biết cười trừ. Thấy vẻ mặt anh đanh lại , bà mới không hỏi nữa . Vì bà đủ biết là có uẩn khúc gì đó trong cuộc đời của Từ Tử Hàn nên đành phải cười , gạt chuyện ó sang một bên “Cháu ăn bánh đi.”

“Vâng.”

Không khí trong nhà chợt vui vẻ lên , không còn căng thẳng như lúc nãy . Từ Tử Hàn được nhà họ Lôi yêu quý . Lôi Lạc Kình cứ luôn bị ông nội nhắc đến việc lập gia đình khiến anh vô cùng chán nản . Ngồi chơi được một lúc sau đó anh và cô đi về.

Lúc này , Từ Tử Hàn đang nằm ngối đầu trên đùi anh , xem ti vi , còn anh thì đang đọc tạp chí. Tuyết lại rơi bên ngoài sân , không rơi nhiều nhưng cũng đủ làm trắng ở một mảng sân . Từ Tử Hàn chăm chú xem ti vi , tin tức chợt phát lên.

“Trường tổng hợp Diamond , là trường học từ cấp hai cho đến đại học với tất cả các ngành , diện tích rộng lớn cả nghìn ha , đây là trường học tổng hợp duy hất ở Trung Hoa , được các cổ đông lớn đầu tư rất nhiều , ngay cả các tập đoàn nước ngoài cũng đầu tư . Với hơn 20 ngàn học sinh , sinh viên xuất sắc …. Đứng đầu đồng thời cũng là người sáng lập lên trường Diamond là chủ tịch tập đoàn Dược Thiên….”

“Hửm…Thiếu Phàm à , trường học này là do anh thành lập sao ?” – Từ Tử Hàn trố mắt nhìn , bất ngờ hỏi anh.

“Ừm ! Đó cũng sẽ là ngôi trường em sẽ theo học !” – Mắt vẫn không dời quyển tạp chí , thanh âm trầm thấp vang lên.

“Hả ?”

“Chẳng phải em nói , hết kì nghỉ đông và tết em sẽ đi học sao ?”

“Ưm…”

“Thì đây sẽ là trường của em.”

“Thật sao ?”

“Ừ.”

“Oa… Đồng phục đẹp quá đi.” – Từ Tử Hàn thích thú reo lên.

“Tối nay đồ sẽ được đưa đến.”

“Vâng!”

Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười , nhéo nhẹ cái mũi nhỏ xinh của cô. Sau đó lại tiếp tục đọc tạp chí. Chỉ cần cô thích thì bất cứ việc gì anh cũng có thể làm…

———

Kì nghỉ đông và tết của Từ Tử Hàn đã qua , bây giờ cô phải đi học lại . Bây giờ đã là tháng 3 , thời tiết cũng đã ấm áp , thoải mái hơn . Tuyết cũng đã ngừng rơi. Từ Tử Hàn mân mê bộ đồng phục trường Diamond màu sọc carô đỏ xinh đẹp . Rồi nhanh chóng chạy xuống phòng ăn.

Bộ đồ ấy được thiết kế rất đẹp , cổ bẻ sọc carô đỏ , tay dài (vì mới chuyển mùa nên trời vẫn se lạnh , đồng phục của trường sẽ là tay dài . Đồng phục Trường Diamond được chia theo mùa . Và dây nơ cũng được chia theo từng cấp với từng màu sắc khác nhau.) ,trên cổ đeo một cái nơ màu tím chính giữa là hình viên kim cương . Chiếc váy xòe , cùng màu với cổ áo . Đôi chân thon dài mang đôi giày oxford cổ ngắn màu trắng . Nhìn cô như một tinh linh bé nhỏ. Cô tíu tít nói “Chào buổi sáng , Thiếu Phàm !”

Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn cô , khóe miệng cong lên “Chào buổi sáng . Ngồi xuống đây.”

“Ưn…”

“Lát anh sẽ đưa em đến trường.”

“Không cần , nhờ Tiểu Tường là được !”

“Không sao , anh còn chút chuyện ở phòng hiệu trưởng.”

“Anh…có thể để em tự nhiên không ? Em không muốn bị thiên vị.” – Từ Tử Hàn lí nhí nói.

“Được ! Anh đến phòng hiệu trưởng . Không phải vì chuyện đó . Mà là chuyện khác.”

“Oh !” – Cô vui vẻ ăn hết bữa sáng , rồi mang balô đi ra xe . Dược Thiếu Phàm nhìn cô tjích thú như vậy , thật rất vui . Anh kéo cô lại hôn lên môi cô . Nghiêm túc dặn dò “Vào trường có ba điều cấm kị đối

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,46 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT