|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
gần anh , lắp bắp nói”Tôi…phải mặc áo.”
“Toàn thân cao thấp của em tôi đã thấy hết rồi . Cần gì phải che. Mau lên.” – Dược Thiếu Phàm vờ nghiêm mặt ra lệnh. Còn cô thì vừa tức vừa xấu hổ lầm bầm nói “Đồ…vô sĩ”
“Xem ra em cũng đã khỏe hơn rồi nhỉ. Có muốn thử lại không” – Anh cố gắng nén cười lại , đưa bàn tay ra kéo cô nằm xuống giừơng , Từ Tử Hàn mất đà mà ngã vào lòng anh . Chưa kịp lên tiếng thì bị anh dán chặt môi mình với môi của cô. bá đạo đưa đầu lưỡi của anh vào bên trong miệng Từ Tử Hàn, không ngừng dây dưa với cái lưỡi thơm tho ngọt ngào của cô, bàn tay nóng rực cũng không tự chủ được xoa vuốt lên đường cong lả lướt của cô. Từ Tử Hàn vùng vẫy , hai bàn tay nhỏ bé cố hết sức đẩy anh ra nhưng đành phải bất lực . Hồi lâu sau , Dược Thiếu Phàm lật người cô lại , bắt đầu từ cổ ngọc trắng như tuyết của cô . Ở trên cổ cô không ngừng liếm hôn, mút vào, lưu lại ấn kí màu đỏ. “Dược…Thiếu Phàm…tránh ra.” – Từ Tử Hàn yêu kiều la lên . Cô bây giờ rất khó chịu . Toàn thân nóng bừng , tim đập liên hồi không theo quy luật nào. Dược Thiếu Phàm ngước mặt lên ,nở nụ cười tà nhìn người con gái trước mặt”Không phải em muốn xác nhận sao. Tôi đang giúp em tìm lại cảm giác.” – Miệng nói , nhưng tay cũng không nhàn hạ , mà liên tục xoa nắn nơi tròn trịa của cô , không kiêng kị, cứ trêu ghẹo nụ hoa anh đào kia. Một bên gặm nhắm , lúc thì nhẹ nhàng , lúc thì thô bạo , bên kia thì bị bàn tay to rắn chắc của anh giày xéo nụ hoa anh đào đến mức đỏ ửng . Ở trên eo nhỏ của cô vuốt ve một lúc , rốt cuộc thì một cái tay của anh từ từ đi xuống dưới , chạm vào nơi u cốc bí ẩn , nhạy cảm nhất giữa hai chân Từ Tử Hàn , tay nhè nhẹ phủ lên nơi này , từ từ xoa nắn. Từ Tử Hàn bất giác phát run , yêu kiều mà rên thành tiếng “Không cần…đừ….đừng…á…”, cơ hồ trong mắt bắt đầu ngấn nước , chịu không nói cái khoái cảm lạ lùng này mà bật khóc. Đôi bàn tay nhỏ bé che khuất khuôn mặt đầy xấu hổ lại đang tức giận mà thút thít khóc. Anh say đắm nhìn khuôn mặt đỏ như trái cà chua kia bị hai bàn tay mảnh khảnh che đi, không nhịn được mà bật cười. Dừng động tác đang làm lại , ép dục vọng xuống . Anh hôn lên trán trắng nõn của cô. Thì thào nói “Lần này tôi tha cho em” . Từ Tử Hàn vẫn im lặng , sợ hãi đến phát run. Tiếng nấc nghẹn ở cuống họng bây giờ bất chợt phát ra”Ư..hức..hức…” Dược Thiếu Phàm trố mắt nhìn cô , cô thật mít ướt , người đáng yêu như vậy thật khiến cho anh chọc ghẹo , anh đưa tay lấy chiếc áo ngủ bằng len dài nhìn rất ấm áp ở đầu giừơng , nâng người cô dậy mà mặc vào “Xỏ tay vào.” – Thanh âm của anh trở nên lạnh lùng , Tuy rằng anh rất quan tâm cô , nhưng so với việc nói chuyện dịu dàng thì anh lại thích lạnh lùng mà bắt nạn cô hơn. Từ Tử Hàn ngoan ngoãn đưa tay vào tay áo , thắt dây lưng áo lại , Dược Thiếu Phàm lại kéo cô nằm xuống . Cô giật mình sợ hãi hét lên “Hic…đừng…huhuhu”
“Nín , ngoan ngoãn nằm ngủ đi , không tôi đánh em bây giờ.” – Dược Thiếu Phàm lạnh lùng vờ tức giận nói. Từ Tử Hàn sợ sệt , ngay lập tức im bặt , không dám hé miệng một tiếng nào. Còn anh thì lại tủm tỉm cười. “Em…có yêu tôi không.” – Dược Thiếu Phàm lãnh đạm nói.
“….Kh..không yêu.” – Cô gái bé nhỏ nằm trong vòng tay của anh run rẩy trả lời.
“Tại sao ?” – Ánh mắt anh chợt chùn xuống , giọng nói cũng trở nên buồn bã.
“….Tôi…nói anh không được đánh tôi đó.” – Từ Tử Hàn khẽ liếc nhìn khuôn mặt của anh , liền bị anh ấn đầu xuống . Anh không muốn cô thấy anh bây giờ vì anh đang nén cười . Trời ạ , nhìn anh giống như muốn đánh cô lắm sao. Thật ngốc. “Được.”
“Anh…hung dữ…đáng sợ….rất hay ăn hiếp tôi…” – Cô lí nhí trả lời.
Dược Thiếu Phàm khẽ cười , buông lỏngg người cô ra , đôi mắt nhu tình như nước nhìn cô “Tôi là người không biết thế nào là dịu dàng . Nhưng chỉ cần em yêu tôi , tôi sẽ đối xử dịu dàng với em và chỉ duy nhất một mình em là người đầu tiên tôi dịu dàng.” Từ Tử Hàn ngây người , trong lòng cô một cỗ lay động xuất hiện. Cô im lặng , tay siết nhẹ áo của anh . Dược Thiếu Phàm lại siết chặt cô vào lòng . Anh tiếp tục nói “Nhưng….nếu em không nghe lời tôi…tôi sẽ bắt em phải trả giá cho việc dám chống đối tôi.”
Cô ngớ người . Cỗ lay động trong lòng cô vừa nãy đã biến mất trong không gian. Rốt cuộc thì anh vẫn là Đại ma vương rất đáng sợ. Dược Thiếu Phàm lại tiếp tục nói “Biết chưa.”
” Dạ….Biết…”
Nghe cô dùng kính ngữ trả lời , anh bật cười. Cô bé này rất ngốc…hahaha…
“Ngoan ngoãn ngủ tiếp đi , em vẫn chưa khõe đâu…” – Dược Thiếu Phàm điểm nhẹ lên tóc cô 1 nụ hôn ,bàn tay vỗ nhẹ lưng cô. Từ Tử Hàn nhắm mắt lại và thiếp đi . Thấy cô thở đều , anh mĩm cười hài lòng.
Anh tự hiểu cô bây giờ chỉ là một cô bé 17tuổi còn rất non nớt. Anh sẽ chờ cô chuẩn bị tinh thần để tiếp nhận anh . Chỉ khi nào cô sẵn sàng thì anh mới chạm vào cô. Anh đã tự hứa với lòng là sẽ nâng niu và bảo vệ cô thật tốt . Vì cô chính là Bảo bối của Anh…
Chương 6
Dược Thiếu Phàm ôm Từ Tử Hàn ngủ đến gần 10h mới dậy . Anh ngồi dậy , chỉnh tư thế ngủ lại cho cô , kéo chăn đắp cẩn thận , rồi bước xuống giường . Anh chỉnh trang lại quần áo rồi từ từ mở cửa phòng đi ra.
“ Thiếu Phàm , ái chà…giờ cậu mới ngủ dậy sao.” – Tiếng Lôi Lạc Kình từ sảnh vang lên.
“Chắc không phải là hôm qua hoan ái quá đấy chứ.” – Phong Nhất Thiên cười vang , hùa theo chế giễu.
Dược Thiếu Phàm liếc mắt nhìn hai cái người ngồi ở dưới sảnh rất tự nhiên ngồi xem ti vi. Lạnh lung hỏi “Đến đây làm gì.”
“Hôm nay tổng giám đốc không đi làm , nên tôi tới xem có việc gì đó mà..” – Lôi Lạc Kình cười khẩy trả lời.
“Cậu rãnh đến vậy sao ?” – Dược Thiếu Phàm bước xuống cầu thang , ngồi xuống ghế sofa đối diện Lôi Lạc Kình và PhongNhất Thiên , nhệch miệng cười nhạt.
“ Một người cuồng công việc như cậu mà cũng có lúc nghỉ làm. Nên chúng tôi muốn đến tìm hiểu đó mà. Chậc…thật là lạ à nha.” –Phong Nhất Thiên bỏ tách trà xuống , lên tiếng nói.
“Liên quan gì đến mấy cậu. Nếu rãnh vậy thì đi công tác đi.”
“Ấy ấy , đừng làm như vậy. Được rồi….vậy chúng tôi ở lại ăn trưa nhé.” Lôi Lạc Kình la lên. Cái tên này , anh chỉ là nói đùa với hắn tí thôi , mà lại muốn điều anh đi công tác sao. Chậc….
Khuôn mặt Dược Thiếu Phàm vẫn lạnh như tiền , không lên tiếng . Hai người kia đủ hiểu anh không đông ý.
“Thôi mà , cho chúng tôi ở lại đi . Dù sao cũng gần trưa rồi mà. Một bữa cơm thôi , đừng có khó khăn như vậy chứ.” – Phong Nhất Thiên vỗ vai Dược Thiếu Phàm .
“Được thôi. Ăn xong thì mau đi đi.”
“Ok.” Cả hai người cùng đồng thanh.
“Lên thư phòngg bàn chuyện” Dược Thiếu Phàm đứng dậy , hất mặt về phía cửa thư phòng ở trên tầng 1. Rồi sải bước đi. Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình cũng đứng dậy đi theo.
Ở trong thư phòng , Dược Thiếu Phàm ngôi trên ghế ở bàn làm việc , còn hai người kia thì ngồi đối diện. Cửa sổ sát đất ở phía sau Dược Thiếu Phàm bị tấm rèm cửa che khuất. Ánh sáng cũng khó khăn chiếu sáng căn phòng. Tuy là ban ngày nhưng thư phòng cũng chẳng sáng được bao nhiêu. Ánh sáng cứ mập mờ , làm tăng thêm phần ngột ngạt , nghiêm nghị của không gian nơi đây.
“Tình hìngh Từ gia thế nào.” – Thanh âm trầm thấp vang lên , Dược Thiếu Phàm mở loptop lên , mắt nhìn vào màn hình . Miệng thì hỏi.
“Đây là tài liệu . Cậu xem đi.” – Phong Nhất Thiên lấy ra một xấp tài liệu đưa cho Dược Thiếu Phàm.
“Dạo trước , nhờ chúng ta mà công ti của Từ Hải Thiên không bị phá sản . Tôi đã phái người đi giải quyết tình hình , đem toàn bộ hàng hóa đi kiểm tra thì biết được ông ta đã nhập rất nhiều hàng hóa chất lượng kém . Gần đây , ông ta còn nhập thêm hàng lậu nữa . Lấy tiền của công ti để chi trả những thứ không cần thiết….” – Lôi Lạc Kình nghiêm túc nói.
“”Hừm..những kẻ không sài được thì bỏ đi.” – Ánh mắt sắc bén lướt qua xấp tài liệu , rồi ném nó qua một bên.
“Ý cậu là….”
“Tống ông ta vào tù đi.” – Dược Thiếu Phàm cười nửa miệng nói.
“Còn Tử Hàn ?” – Phong Nhất Thiên chợt hỏi.
“Đừng cho cô ấy biết , với lại hạng người như ông ta không đáng để cô ấy quan tâm . Dù sao cũng đâu phải cha ruột. Đối với ông ta , Tử Hàn chỉ là vật trao đổi thôi.” – Dược Thiếu Phàm nói. Trong mắt thoáng thấy tia lửa đỏ. Là vì anh đang tức giận cho cô hay anh đang lo cô sẽ phát hiện ra anh hại cha của cô ?
“Cậu yêu cô ấy à.” – Lôi Lạc Kình nghi ngờ hỏi.
“Phải.” – Dược Thiếu Phàm dứt khoát trả lời.
“Tại sao.”
Tại sao ư !? Vì cô xinh đẹp , ngây thơ trong sáng , chưa từng vấy bẩn bụi trần . Nhưng một cô gái như thế lại có trái tim quá mỏng manh , có quá khứ quá đáng thương. Nghĩ đến đó đôi mắt anh trở nên dịu dàng hẳn. Anh yêu cô….phải ! Lần đầu gặp cô , anh đã bị cuốn hút bởi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




