|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cô có chút hoài niệm, lại say mê vô hạn.
Bộ dạng anh đánh đàn vẫn giống như trước đây cực mê người, tiếng đàn của anh vẫn giống như trước đây nghe thật du dương.
Anh đưa một cái tay ra, “Tới đây, đừng đứng ngây ngốc tại cửa.” Cô quay người lại đóng cửa phòng.
Kiệt Tư La lại nói: ” Không cần khóa cửa lại, em tới đây.”
Cô đi về phía anh.
“Đứng gần anh một chút.” Cô nghe lệnh, lại đi thêm vài bước.
Khi cách anh chỉ còn nữa bước chân, anh đột nhiên ôm eo cô, kéo cô lại gần hơn, tay trái của anh vẫn để trên phím đàn, giai điệu vẫn như cũ động lòng người.
Cô rất nhỏ nhắn, cho dù anh ngồi, anh cũng không thấp hơn cô bao nhiêu, anh ngẩng đầu lên là có thể hôn cô.
Anh hôn cô, tim cô đạp khác thường, tay trái anh vẫn đánh đàn như cũ đầu.
Kiệt Tư La vươn đầu lưởi qua trong miệng của cô, ở khóe miệng cô tận tình liếm mút.
Thân thể cô nhỏ nhắn bị vây giữa anh và piano, tay phải Kiệt Tư La vuốt ve sống lưng của cô, tay trái vòng qua cô, anh vẫn không ngừng đánh đàn.
Hôn hôn cô, anh liền kích động, đôi môi rời đi khỏi môi cô, nói: “Tiểu Mạt nhi, em giúp anh cởi quần đi!” Cố Mạt Lị ngây ngốc nhìn anh, không động.
“Mau cởi quần anh ra.” Cô vẫn không có động.
“Em ngồi chồm hổm xuống, giúp anh cởi quần ra, nhanh một chút.”
Cố Mạt Lị bất đắt dĩ làm theo, anh giang rộng hai chân ra, cô giúp anh buông thắt lưng, cởi cúc quần, mở khóa kéo ra.
Phân thân của anh nhanh chóng bị giải trừ, từ quần dài nhảy ra bên ngoài.
Cô sợ hết hồn, đỏ mặt cực kỳ.
Anh rũ mắt xuống nhìn cô, đôi con ngươi màu xanh lục chứa đầy tình cảm, tay phải kéo tay của cô, chỉ dẫn cô cầm phân thân của anh.
Mặt của cô đỏ lên, tay nóng lên.
Kiệt Tư La yêu cầu: “Tiểu Mạt nhi, giúp anh liếm đi.” Thanh âm bởi vì kích tình mà dồn dập.
Chương 9
Cố Mạt Lị ngây ngô thẹn thùng nhìn anh.
“Chớ ngượng ngùng.” Kiệt Tư La cười yếu ớt, “Em trước kia cũng không phải là chưa làm qua.”
Không sai, cô đã từng dùng miệng giúp anh phát tiết, nhưng cũng giống như hôm nay đều là anh yêu cầu cô.
“Đến đây đi!” Kiệt Tư La chờ đợi không kịp liền thúc giục cô.
Cố Mạt Lị càng thêm e lệ, cô bất đắc dĩ cúi đầu, do dự một chút cô mới đưa cái lưỡi mềm mại ra.
Toàn thân Kiệt Tư La kích động, anh vui vẻ lớn tiếng hô to.
Chỉ nhìn thấy bộ dạng Cố Mạt Lị cuối đầu giữa hai chân anh, đã làm cho toàn thân anh hưng phấn không thôi.
Anh đưa tay phải ra vuốt ve mái tóc dài của cô, một mặt say mê hưởng thụ, một mặt dịu dàng khích lệ cô: “Tiểu Mạt nhi, em làm rất tốt.”
Cố Mạt Lị nghe giọng nói của anh, cả người cô như có dòng điện chạy qua, làm cho toàn thân cô tê dại.
Rõ ràng là cô đang mút phân thân của anh, nhưng tại sao cô lại có phản ứng? Điều này làm cho cô ngượng chết đi được!
Hơi thở Kiệt Tư La dứt quảng, môi mỏng của anh thỉnh thoảng tràn ra tiếng thở dài sảng khoái.
Cô nhìn qua tay trái của anh, mặc dù cô vẫn luôn đứng giữa hai chân anh, phục vụ anh, làm cho anh hưng phấn không thôi, nhưng tay trái của anh vẫn thủy chung không rời khỏi phím đàn, chuyện cô đang làm không anh hưởng tới anh đánh đàn, mà ngược lại tiếng đàn của anh nghe còn động lòng người hơn.
Cô nhìn thấy tay anh đang đánh đàn, ngón tay của anh trắng nõn mà xinh xắn, ngón tay thon dài linh hoạt: móng tay được cắt sửa chỉnh tề, đôi tay đó cũng giống như bản thân anh đều là một tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ, cô nhìn tới đôi tay này, nó không chỉ đánh đàn mà nó còn chu du trên người cô, mang cho cô cảm giác vui thích, làm cho cô say động lòng người.
Cô nghe giọng nói khàn khàn của anh, làm cho hạ thân của cô một hồi tê dại.
Mặc dù trước kia cô đã từng dùng miệng hầu hạ anh, nhưng kỹ thuật của cô không thành thạo, có thể nói là vụng về, lại chính loại vụng về này, không có kỷ xảo này, lại làm cho anh thoải mái không thôi.
Mấy phút sau, miệng cô mở thật to, cằm của cô sắp trật khớp, anh mới phóng thích trong miệng cô.
“Em rất ngoan.” Kiệt Tư La nâng đầu cô lên, tiếng đàn anh ngưng lại, tay trái của anh rốt cuộc rời khỏi phím đàn, đem cô nâng dạy ngồi trên bắp đùi của anh.
Cố Mạt Lị liền giật mình, anh làm cho tim của cô đập mạnh và loạn nhịp, anh vén lên làn váy của cô. Thấy quần lót của cô ướt nhẹp, anh lớn tiếng cười hả hê.
Tiểu Mạt nhi của anh thật đáng yêu, mới như vậy mà cô ấy đã động tình, anh thậm chí còn chưa có làm gì nha.
Anh dùng ngón tay chỉ vào nơi ướt át của cô, rồi sau đó anh từ trong khe hở quần lót trượt vào.
Gương mặt Cố Mạt Lị đỏ bừng, hai chân cô muốn khép lại, nhưng anh không cho, anh tách hai chân cô ra xa hơn.
Anh ngồi trên ghế đán đàn, cô ngồi trên đùi anh, cô mở rộng hai chân ra, chỉ cần anh cuối thấp đầu, là anh có thể thấy rõ ràng cảnh xuân của cô.
Hai tay Cố Mạt Lị đặt ở trên vai anh, đầu cô ngữa về phía sau, miệng cô liên tục rên rĩ và thở gấp.
Ngón tay của anh xoay tròn trong thân thể cô.
Ngón tay Kiệt Tư La linh hoạt xoay tròn trong thân thể cô, ngón tay anh linh hoạt giống như anh đang đánh đàn.
Khi ngón tay anh rút ra khỏi thân thể cô, làm cho toàn thân cô xụi lơ, anh cười híp mắt, bỏng nhiên anh đứng dậy khỏi ghế, ưỡn thắt lưng vào trong cơ thể cô.
Cố Mạt Lị hai tay đặt lên vai anh. Anh hung hăng mãnh liệt xoay chuyển vòng eo.
Cô thở gấp không ngừng, anh cũng không ngừng thở dốc.
Từ trước đến giờ trong phòng này chỉ nghe âm thanh tiếng đàn truyền ra, nhưng vào giờ phút này, âm thanh đó không phải là tiếng đàn mà là âm thanh của nam nữ đang ân ái.
Kiệt Tư La mặc dù đang rất hưng phấn, nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn mất đi lí trí, là một thiên tài piano, thính lực của anh cũng tự nhiên nỗi trội hơn người khác.
Mồ hôi anh tuôn như mưa, bỗng nhiên anh nghe thấy âm thanh mở cửa.
Không kịp suy nghĩ, anh liền dùng thân thể của mình che người cô lại.
“Các ngươi?” giọng nói Lao Lạp Vương Hậu sửng sờ.
“Anh tư.” Bát vương tử đột nhiên huýt sáo: “Anh được lắm, tự nhiên ở trong phòng luyện đàn ân ái, thật lãng mạn nha!”
“Anh trai thân yêu, anh là đang biểu diễn cho cúng tôi xem sao?” Em trai sinh đôi của Kiệt Tư La ranh mãnh nói.
Kiệt Tư La nhàn nhạt quay đầu, liếc nhìn mọi người, thật là náo nhiệt nha! Phụ vương, mẫu hậu, các anh chị em của anh đều tới đông đủ.
Cố Mạt Lị sợ hải không dám ngẫng đầu lên, đầu cô dán vào ngực của anh.
Ahh dùng tay nhẹ phủ lên vai cô, an ủi cô, thân thể đem cô ngăn trở khỏi tầm mắt của mọi người, mà hạ thân của bọn h
họ vẫn còn đang dính liền nhau.
Tất cả phụ nữ ở đây đều đỏ mặt bao gồm cả Vương hậu nhưng chỉ có Tắc Bố Lệ Na là không.
“Ta cho các con mười phút.” Quốc vương trầm mặc một lúc, mới nghiêm nghị nói: “10 phút sau đến phòng khách gặp ta.” Dứt lời, ông ta dẫn đầu đi ra khỏi phòng luyện đàn.
Hoàng tử, công chúa bọn họ nhìn thấy phụ vương đi, cũng rối rít theo sau đi ra ngoài.
Tam công chúa Ái Đức Ôn Na tò mò mở hai mắt nhìn, cô vốn định coi thêm một chút nữa, nhưng lại bị Tam vương tử Kiều Ai Tư che mắt, “Đi thôi, nhìn nữa sẽ bị đau mắt.” Cô ấy mới chịu đi theo các anh và các chị đi ra khỏi phòng.
Trong phòng khôi phục lại yên tĩnh, chỉ còn Kiệt Tư La và Cố Mạt Lị, cô ngẩng đầu lên đẩy anh ra, “Điện hạ, ra ngoài có được hay không? Mạt Lị muốn mặc quần áo.”
Kiệt Tư hôn trán cô, “Không phải còn có mười phút sao? Gấp cái gì?” Vừa nói, anh vừa mạnh mẽ chọc vào.
Cố Mạt Lị không nhịn được thét chói tai.
“Mặc dù thời gian không còn nhiều lắm, nhưng là chỉ cần chúng ta nhanh một chút, thời gian đó cũng đủ cho chúng ta dùng.” Anh hôn lên ánh mắt của cô, thấp giọng nói.
“Không!” Cố Mạt Lị lắc đầu.
“Hư! Không được nói không với anh.” Ngón tay anh giữ môi cô lại.
Cô không khống chế được khóe miệng tràn ra cực độ vui thích, song khi cô nghĩ đến Quốc vương, Vương Hậu ở phòng khách chờ bọn họ, cô liền cắn môi dưới, khó nhịn cỡ nào, cô cũng tận lực không làm cho họ nghe được.
Chín phút ba mươi giây, Kiệt Tư La mới đạt được cao trào.
Anh ung dung rút ra, giúp cô mặc quần áo tử tế.
Mười phút sau, anh dẫn Cố Mạt Lị đi tới phòng khách.
Bên trong phòng khách, Quốc vương, Vương Hậu và tất cả mọi người trong nhà.
Kiệt Tư La không có bất kì biểu tình nào, hai tay anh bỏ vào trong túi quần, cười nói: ” Thực xin lỗi, đã khiến các vị đợi lâu.”
“Ít nói giỡn.” Quốc vương lạnh lùng khiển trách.
Anh nhún nhún vai, thu hồi nụ cười.
“Lão Tứ, ta biết rõ con từ nhỏ đã thích trêu ghẹo nữ người làm, nhưng ta nghĩ con biết chừng mực, nhưng không ngờ con lại làm như vậy” Vương Hậu đau lòng nhìn anh, “Sớm biết như vậy, ngày xưa ta quản giáo con thật nghiêm khắc rồi.”
“Anh tư, anh rất biết chọn, một cô gái Đông Phương đáng yêu như vậy lại bị một Đại sắc lang như anh ăn mất.” Cửu Vương Tử Phổ Nhĩ Môn nhìn chằm chằm Cố Mạt Lị sau lưng Kiệt Tư La, tiếc hận không thôi.
“Lão Cửu, câm miệng.” Kiệt Tư La không có tâm tình nghe cậu ta nhạo báng.
“Anh tư, không cần nói như vậy, do anh làm không đúng chổ, cũng đừng trách chúng tôi nhìn thấy.” Nạp Nhĩ Tốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




