|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
chịu rời khỏi giường của cô.
Anh khăng khăng mê luyến thân thể cô, ngay cả chính anh cũng kinh ngạc.
Kiệt Tư La mãnh liệt đưa vào kéo ra. Mỗi một cái đều sử dụng toàn phần khí lực.
Trải qua hơn mười cái đẩy đưa, Cố Mạt Lị rốt cuộc chịu không nổi hét lớn: “Điện hạ. . . . . . Mạt Lị, Mạt Lị. . . . . . Không được. . . . . . Chậm một chút, cầu xin. . . . . . Van ngài chậm một chút. . . . . .”
Cô chỉ cảm giác hạ thể chính mình bị anh thật nhanh đẩy vào rút ra, lại sâu lại trướng, cơ hồ muốn đụng đến tử cung của cô.
Mặc dù vào thời điểm trước kia Kiệt Tư La làm đặc biệt cường hãn, nhưng tối nay anh còn làm mạnh bạo hơn trước kia rất nhiều lần.
Từ trước tới nay anh chưa từng làm như vậy, cơ hồ muốn đem cô phá hư.
Kiệt Tư La nghe được lời nói của cô…, anh chỉ là cười cười, nhưng vẫn không thả chậm tốc độ đút vào rút ra. Bởi vì anh căn bản chậm lại không được nữa rồi.
Tiểu Mạt nhi của anh không biết, sáng sớm ngày mai anh sẽ phải rời đi hoàng cung, hơn ba tháng sau anh mới có thể về nước, đoạn thời gian này anh điên cuồng nhớ cô cở nào!
Quan trọng nhất là, nhiều ngày như vậy không thể gặp lại cô và hoan ái cùng với cô. Anh phải lợi dụng tối hôm nay, đem hơn 90 lần làm đủ.
Nghĩ đến sắp phải chia ra, Kiệt Tư La không khỏi làm mạnh bạo hơn, nhiều lần đều đụng vào tử cung của cô.
Cố Mạt Lị cầu khẩn anh, anh xem như mắt điếc tai ngơ.
Anh liên tục tập kích cô, đem phân thân của mình rút ra rồi cắm vào, lặp lại như thế. . . . . . Cả đêm, anh không ngừng giày xéo cô.
Anh ngậm lấy đôi môi đỏ hồng của cô, đầu lưỡi thám thính khắp vòm miệng của cô, trong lòng thầm nghĩ, tiểu Mạt nhi của anh, xin em tha cho sự ích kỉ điên cuồng của anh tối hôm nay, bởi vì anh không chịu nổi sự xa cách mấy tháng, loại tưởng nhớ này em có biết hay không?
************************
Hôm sau, trong vườn chim hót ríu lo, ở bên trong tòa thành vẫn náo nhiệt như thường.
Cố Mạt Lị đang rất dùng sức, dùng sức lau chùi cầu thang trong tòa thành.
Mới đầu chỉ có một mình cô, sau
đó lại có thêm Mai Địch.
Mai Địch vừa thấy Mạt Lị liền nhìn cô bằng biểu tình ấy nấy.
Mấy năm gần đây cô luôn luôn ngủ rất lâu, thời gian rời giường liền bị hoãn lại, khiến cho cô không có cách nào làm việc đúng giờ.
Cô không phải là ngủ nướng, mà cô căn bản không có biện pháp tỉnh lại. Hoàn hảo Cố Mạt Lị luôn luôn làm giúp công việc của hai người. Tổng quản hoàng cung mới không trừng phạt cô.
Như đã nói qua, đây thật đúng là một chuyện ly kì, trước kia cô rất ít khi ngủ, luôn mất ngủ, chất lượng giấc ngủ của cô không tốt, nhưng bốn năm trở lại đây, tình trạng này lại đột nhiên cải thiện rõ rệt, mỗi tháng có mấy ngày cô ngủ rất ngon, thậm chí cô có cảm giác mình ngủ rất sâu.
Cô dĩ nhiên không biết tất cả đều là vì thuốc ngủ.
Mà ly kỳ hơn là, mỗi khi cô ngủ ngon giấc thì Mạt Lị lại trở nên phờ phạt, rõ ràng là bộ dạng cô không có nghĩ ngơi tốt.
Thí dụ như hôm nay, khi cô nhìn vào gương mặt của Cố Mạt Lị, cô ngạc nhiên vì thấy được đôi mắt quầng thâm của cô ấy.
Cố Mạt Lị đang tập trung tinh thần lau cầu thang, nhưng nếu họ quan sát kĩ, sẽ bắt gặp đôi chân cô đang rung lẫy bẩy, giống như khó khăn lắm cô mới có thể đứng vững được.
Tối hôm qua cô bị Kiệt Tư La giằng co cả đêm, Cố Mạt Lị rất mệt mõi, nhưng hạ thể của cô lại càng đau xót hơn.
Cô chuyên tâm lau cầu thang, để làm cho mình không nghĩ tới cảm giác đau xót giữa hai chân.
Trong lúc đó, có một giọng nói ngọt ngào truyền tới phía sau cô: “Chào buổi sang Mạt Lị, Mai Địch.” Cố Mạt Lị và Mai Địch quay đầu lại.
” Chào buổi sáng nhị công chúa.” Thì ra
Tắc Bố Lệ Na.
Cô ấy đang đứng ở dưới bậc thang, nhìn hai người.
Tắc Bố Lệ Na cười nhìn họ, đột nhiên cô suy nghĩ, giống như có chút kỳ quái nói: “Các cô. . . . . . Có hay không cảm thấy sáng nay hình như rất an tĩnh, giống như là thiếu đi chút gì, giống như hôm nay không có ồn. . . . . . Ừ. . . . . . Hôm nay làm sao lại yên tĩnh như vậy đây?”
Cố Mạt Lị và Mai Địch liếc nhìn nhau, đều không có trả lời.
“Ta nghĩ ra rồi.” Tắc Bố Lệ Na đánh một cái búng tay, bừng tỉnh hiểu ra, “Hôm nay anh tư của ta không có luyện đàn, sáng nay ta không nghe tiếng ồn ào, khó trách hôm nay an tĩnh như vậy.” Cố Mạt Lị và Mai Địch nhìn nhau cười.
Sợ rằng cõi đời này, cũng chỉ có nhị công chúa cho là tiếng đàn của tứ điện ha là “ồn chết người”.
“Ta thiếu chút nữa quên hôm nay anh tư của ta đã đi ra sân bay, hiện tại chắc đã bay tới nước Mĩ rồi. Tham gia cuộc thi lưu diễn của thế giới tổ chức, chắc ba tháng sau mới trở lại, trong nhà rốt cuộc cũng trở nên yên tĩnh.” Tắc Bố Lệ Na nghĩ tới đây, hết sức vui mừng vỗ hai tay của mình.
Cô căm ghét âm nhạc cổ điển, cô cảm thấy âm nhạc hiện đại càng dễ nghe hơn.
Cố Mạt Lị nghe được lời của cô ấy nói…, tay lau cầu thanh không tự chủ được cứng đờ.
“Mạt Lị, cô. . . . . . Chẳng lẽ không biết anh tư ta hôm nay ra nước ngoài hả?” Tắc Bố Lệ Na nhìn Cố Mạt Lị, cô nhận ra phản ứng của cô ấy có thay đổi.
Cố Mạt Lị chỉ gật đầu, tiếp tục lau cầu thang.
“Anh tư ta chẳng lẽ không nói cho cô biết?”
Cố Mạt Lị lại gật đầu, như cũ tiếp tục lau cầu thang.
“Anh ta thật sự không có nói với cô?” Gương mặt Tắc Bố Lệ Na hiện lên vẽ không ngờ tới.
Ngược lại Mai Địch không thể tưởng tượng cười nói: “Nhị công chúa, Tứ điện hạ đi nước ngoài làm sao lại nói cho Mạt Lị!”
Mạt Lị và tứ điện hạ không có quan hệ gì, có chăng chỉ là quan hệ chủ tớ và người giúp việc, làm sao anh ta lại nói với Cố Mạt Lị?
Mai Địch cảm thấy nét mặt thất kinh của Nhị công chúa thật sự khoa trương.
Tắc Bố Lệ Na không để ý tới Mai Địch, vẫn nhìn Cố Mạt Lị, “Anh tư không nói với cô, chuyến lưu diển này phải tới gần nữa năm anh tư mới trở lại. Trong nhà trên dưới đã sớm truyền ra, gần đây TV, các tờ báo truyền thông cũng đã đăng lên sự kiện lần này, nếu anh tư không nói với cô, cô chẳng lẽ cũng không biết sao.”
“Xin lỗi Nhị công chúa, bởi vì chúng tôi với những người trong cung ít qua lại, cũng rất ít khi xem ti vi, tin tức báo chí, cho nên chúng tôi không biết tứ điện ha đi nước ngoài, hôm nay nếu không phải nghe cô nói, chúng ta cũng không biết.” Trả lời Tắc Bố Lệ Na là Mai Địch người đứng bên cạnh Mạt Lị.
Tính cách cô và Mạt Lị đều hướng nội không tiếp xúc với ai. Trong hoàng cung các cô chỉ làm tốt bổn phận của mình, không có bạn bè khác, cũng không cần nhất thiết phải kết giao bạn bè.
Thấy mọi người đang tán gẫu, các cô đều tránh qua một bên, tiếp tục làm công việc của mình, quyết không lười biếng, buổi tối khi kết thúc công việc liền tắt đèn đi ngủ, hoàn toàn không có bất kỳ không gian nào thuộc về mình, trừ khi bọn họ nghĩ ngơi, nhưng thời gian nghĩ ngơi cũng là vì muốn hoàn thành cho công việc ngày mai được tốt hơn.
Vì vậy, họ không biết cũng không có gì lạ.
Nhưng là, Tắc Bố Lệ Na nghe câu trả lời của Mai Địch, vẫn như củ không thể chấp nhận được.
Cô thực sự không hiểu anh tư rốt cuộc là ngĩ như thế nào, tại sao lại không nói với Mạt Lị, cô không nghĩ là anh tư quên nói, nhưng mà nhìn tình hình của Cố Mạt Lị thật sự là cô ấy không biết, làm cho cô cũng không biết nói gì nữa.
Tắc Bố Lệ Na không thể tưởng tượng nổi lắc đầu than thở, bước đi về phía phòng của mình.
Trong đầu cô nhanh chóng tính toán, cô sẽ hỏi anh tư rõ ràng, rốt cuộc trong đầu anh ta nghĩ cái gì.
Mai Địch đợi bóng dáng của nhị tiểu thư đi khuất cô nhìn xung quanh không có ai sau đó cười thật tươi: “Thật tốt, Tứ điện hạ đi hơn ba tháng mới trở về. Nói như vậy, tôi thời gian ít nhất là 90 ngày không bị anh ta bốp mông, hì hì. . . . . . Tốt, rất tốt!”
Chương 3
Cố Mạt Lị sinh ra ở Đài Loan trong một gia đình hết sức bình thường.
Ba của cô tên Cố Chấn Viễn làm nhân viên cho một công ty xây dựng có quy mô nhỏ, mẹ là Lâm Tú Anh là người vợ đảm đang, là một bà chủ của gia đình, nhà cô không tính là giàu có, nhưng cũng coi như là hòa thuận vui vẻ.
Ấn tượng sâu nhất của cô là cha mẹ của cô cực kì ân ái làm cho người ta hâm mộ cùng ghen tị, họ rất cưng chiều cô. Vô luận công việc của ba mệt mõi đến cở nào, mỗi tuần đến ngày chủ nhật ba cô lại dẫn cả gia đình đi khu vui chơi, ăn uống, cực kì vui vẽ.
Vậy mà, năm Cố Mạt Lị mười tuổi, tai họa lại ập đến với gia đình cô, bởi vì tai họa bất ngờ này, làm cho ba của cô phải ra đi vĩnh viễn bỏ lại cô và mẹ cô.
Bởi vì Cố Chấn Viễn là cô nhi, người chị duy nhất của Lâm Tú Anh lại gả đi nước ngoài, theo bên cạnh Lâm Tú Anh chỉ có một đứa con gái chưa trưởng thành, Lâm Tú Anh ở Đài Loan có thể nói là không nơi nương tựa.
Tiền của bọn họ dành dụm đem đi làm tang lễ cho ba cô, làm cho hai người không còn đồng nào nữa, chị của mẹ cô lấy chồng ở Đa Lị nghe tin tức như vậy liền giang rộng vòng tay ra đón họ.
Bà ấy chân thành mời hai mẹ con cô đến ở, để dễ dàng chăm sóc, đồng thời làm cho Lâm Tú Anh bắt đầu một cuộc sống mới, thay đổi làm một con người khác xưa, tránh để cho bà nhìn vật nhớ người.
Ban đầu Lâm Tú Anh từ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




