|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
từ từ nhíu lại như một đường chỉ, “Thi Thi, thời gian qua cô chính là dùng cách này để hù chạy cái đám đàn ông có mưu đồ bất chính với cô sao?”
Trình Thi Thi hờ hững nói: “Trên cơ bản đúng là vậy.”
Beard nhướng mày hỏi, “Chẳng lẽ chưa từng có tên nào ngoại lệ không sợ chết ư?” Beard mím môi, có người chỉ cầu có thể được âu yếm vuốt ve mà bất kể cái giá phải trả cho hậu quả, hẳn là cũng còn có khối người ra đấy? Cô ta không biết cái cách này của mình thật ra là không hề có một chút an toàn nào sao?
Trình Thi Thi vẫn lạnh nhạt trả lời: “Thật đáng tiếc, trước mắt quả thực là vẫn chưa thấy có.”
Đám đàn ông theo đuổi cô chủ yếu là nhân viên của Đồ thị, những người có thể được việc làm tại Đồ thị, đầu óc của họ cũng không phải thuộc hạng ngu ngốc, chỉ vì muốn âu yếm hôn hít mà phải đánh đổi cả tương lai quý báu của mình, khoản này dù tính thế nào cũng không có lời, bọn họ cũng đâu phải dạng ngu ngốc não tàn đến độ ngay cả điểm này mà nghĩ cũng không ra. Cho nên chiêu đe dọa này lần nào cô cũng trúng đích, trước giờ đều chắc chắn thì sau này vẫn sẽ mười lần cũng chẳng sai.
“Vậy tôi không thể không thừa nhận cô thật đúng là may mắn.” Beard tràn trề cảm xúc nói, “Nhưng loại này may mắn cũng không nhất định sẽ mãi mãi theo ở bên cạnh cô đâu.” Bất ngờ nhào tới vén lên váy của cô, “Bởi vì hôm nay cô đã rất không may đụng phải tôi, mà vừa hay tôi cũng chính là cái người ngoại lệ chưa từng có đó.” Dứt lời, nhanh chóng cởi ra từng chiếc cúc áo trên áo sơ mi của cô, giải thoát cho hai bầu vú tròn trịa săn chắc vươn thẳng ở trước ngực.
“Nhan sắc thật đúng là xinh đẹp tuyệt đỉnh.” Ngậm lấy một bên nụ hoa hồng hồng, lời nói có chút ẩn ý sâu xa: “Thi Thi, đối với đàn ông chẳng thèm ngó tới hay tự cho là mình đúng quá mức như thế, có đôi khi cũng không phải là một chuyện tốt.” Hiện tại đây chẳng khác nào là một bài học cho cô rồi.
Vị Vương tử Điện hạ này chính là loại người trời không sợ, đất không tha, là loại đàn ông chỉ vì nổi hứng nhất thời mà không tiếc cái giả phải trả cho hậu quả của mình, trên mặt anh ta ẩn chứa ý cười, lại đem ngón tay như loài quỷ dữ thăm dò vào quần lót của cô.
Trình Thi Thi hoàn toàn giống hệt như không còn sức sống, bị Beard đè ở dưới người nhưng vẫn không hề nhúc nhích, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Đang tận lực liếm cắn một bên nụ hoa phấn hồng của cô, Beard không khỏi thấy có chút kỳ quái liền ngẩng đầu lên nhìn tới khuôn mặt có thể nói là không hề có chút biểu tình kia, “Thưa cô, tôi chính là đang cường bạo cô đấy, sao cô lại chẳng hề có một chút phản ứng nào hết vậy? Theo lẽ thường, ít nhất cũng có nên giụa một hai cái hoặc la to lên buông tay ra…vân….vân…?”
Cô gái này thật đúng là không hề giống với người khác một chút nào cả, phản ứng cũng rất khác xa so với những người bình
thường, dù thế nào cũng nên giãy giụa mấy cái hoặc là kêu khóc hai ba tiếng thì mới được tính như là trạng thái bình thường, ít nhất theo sự hiểu biết của Beard là như thế.
Trình Thi Thi vẫn chỉ là lạnh lùng nhìn anh, lời nhẹ như gió mở miệng nói: “Anh là đàn ông, còn tôi chỉ là một phụ nữ, nếu như tôi giãy giụa, vậy thì có thể thoát khỏi sự kiềm chế của anh không?”
Beard suy nghĩ lại rồi trả lời, “E rằng không thể.”
Trình Thi Thi lại nói: “Nếu như tôi giãy giụa, anh sẽ thả tôi ra sao?”
Beard lại suy nghĩ lần nữ
nữa, “Hẳn là không.”
Trình Thi Thi lại tiếp tục nói: “Vậy nếu tôi la to lên buông tay ra thì sao? Phải chăng anh sẽ thật sự thả tôi ra như tôi yêu cầu sao?”
Beard kiên định lắc lắc đầu, “Chắc chắc là không thể nào.”
Trình Thi Thi rũ xuống rèm mắt, “Nếu đã như vậy, tôi có giãy giụa hay la to thì có tác dụng gì? Chi bằng khỏi phải làm gì cả để tránh cho lãng phí hơi sức vô ích.”
Này . . . . .Cái cô gái này! Beard bỗng nhiên rời khỏi người cô, đứng chống nạnh hai tay, mình thực sự là hoàn toàn phục cô ta rồi, rơi vào tình huống thế này mà cô ta vẫn còn có thể tỉnh táo được như thế, đưa ra một đóng lý luận làm cho người ta á khẩu không trả lời được.
Trong chớp nhoáng, tất cả dục vọng mãnh liệt toàn bộ đều bị cô làm cho biến mất hầu như không còn gì, Beard lúc lắc đầu, rồi sau đó chậm rãi than nhẹ thở ra một hơi.
Thật ra, ngay từ đầu anh không có ý định thực sự muốn cô ở ngay tại cái địa phương này, chẳng qua anh chỉ muốn nhìn xem thử cái gọi là” Người đẹp lạnh lùng” khi đối mặt với tình huống đủ để khiến cho đại đa số các cô gái bị dọa sợ đến khóc lóc nức nở thì sẽ có phản ứng như thế nào, có đúng như lời quản lý Triệu kia miêu tả về cô hay không, dù có xảy ra chuyện gì vẫn duy trì được tỉnh táo lạnh lùng trước sau như một.
Kết quả, phản ứng của cô quả thực là khiến cho anh cực kỳ” hãi hùng lẫn ngạc nhiên” chưa từng có, “ Người đẹp lạnh lùng” đích xác là danh bất hư truyền, cũng vì vậy mà anh đối với cô quả thật là càng thêm có nhiều hứng thú hơn.
Đưa lưng về phía Trình Thi Thi, Beard nhếch môi nói: “5 phút nữa người của tôi sẽ tới mở cửa phòng, cô tự mặc quần áo lại đi.”
***
Quả nhiên, 5 phút sau, ngoài cửa truyền đến tiếng vặn chốt cửa.
Trình Thi Thi không nói không rằng cất bước đi tới hướng cửa vừa được mở.
“Thi Thi, lần này tôi để cô an toàn rời khỏi đây, nhưng lần sau cũng không chắc là tôi sẽ có thể bỏ qua cho cô đâu.” Beard trầm giọng nói vọng tới bóng lưng của cô.
Sau khi Trình Thi Thi đi rồi, Beard nhìn tới người đàn ông đã giúp họ mở cửa phòng đứng ở ngoài cửa.
Mái tóc màu vàng óng, hai tròng mắt màu xanh dương lạnh, dáng người còn cao hơn anh 2 đến 3cm, Beard đột nhiên như một đứa con nít tựa vào người của người đàn ông nọ, đầu dựa vào vai của hắn nói, “Johnson, làm sao bây giờ?”
“Điện hạ.” Johnson Terry là người hầu trung thành nhất của Beard, là người duy nhất từ Đa Lỵ Hi Mễ Á đi theo anh đến Thụy Điển, lại từ Thụy Điển cùng anh đi tới Đài Loan, giờ phút này nhìn vẻ mặt đau khổ của cậu chủ mình vội nhỏ giọng gọi.
“Tôi. . . . .Giống như đã thật động lòng rồi.” Beard vuốt vuốt chiếc cúc áo đầu tiên trên tây trang Johnson, “Mới nãy khi ôm cô ấy, tôi nghe được tim mình đập” thình thịch, thình thịch” . . . . . . Đập rất là ghê gớm lắm.”
“Điện hạ, ngài thật sự thích cô Trình Thi Thi kia rồi sao?” Johnson hỏi ra nghi vấn của mình.
Beard đột nhiên nhảy ra khỏi người Johnson, sờ mó mặt mình hỏi, “Lộ rõ ràng vậy sao?”
“Đúng vậy.” Johnson mỉm cười quan sát Vương tử Điện hạ Beard của hắn ở trong mắt người ngoài từ trước đến giờ luôn nho nhã thân thiện nhưng trên thực tế tính tình lại siêu cấp trẻ con, còn cực kỳ thích làm nũng giả bộ đáng thương.
“Thi Thi thật sự không giống như những người khác, dù cho có thích cô ấy đi nữa thì đó cũng là chuyện rất bình thường mà?” Beard tự mình lầm bầm lầu bầu thì thầm, kế tiếp lại còn bật cười ngây ngô.
Không ngờ cảm giác khi thích một người, lại có thể vừa mới lạ mà vừa kỳ diệu như thế!
***
Phòng khai thác phần mềm ở Đồ thị xưa nay chính là khâu quan trọng trong công ty, mấy ngày nay lại càng rơi vào thời kỳ cường thịnh đạt tới mức chưa từng có, nhận được toàn bộ sự quan tâm coi trọng của công ty.
Nguyên nhân trong đó, chính là bởi vì một tuần lễ trước ở nơi này đã đến một vị thực tập sinh có thân phận vô cùng đặc biệt, chính là Vương tử Điện hạ – Beard thân ái.
Dạo gần đây, ngay cả phòng giải khát của công ty cũng chỉ bàn luận tới những chủ đề đều có liên quan đến vị Vương tử Điện hạ này.
Bà nội của vị Vương tử Điện hạ này cũng là người Đài Loan, cho nên ngay từ nhỏ anh ta đã có rất nhiều khao khát về mọi thứ ở Đài Loan, ngay từ bé đã từng mơ ước có một ngày mình có thể được đặt chân lên mảnh đất bao la rộng lớn phì nhiêu này.
Vào ba năm trước, anh vốn đã quyết định xong chủ ý muốn tới Đài Loan cố gắng học đỗ bằng Thạc sĩ, đáng tiếc trời không chìu ý người, cuối cùng lại luân lạc tới Thụy Điển, chớp mắt một cái thời gian trôi qua đã gần ba năm.
Thật ra thì khi đó anh phải chạy trốn đến Thụy Điển, có hơn phân nửa là xuất phát từ lão cha kia của mình, cũng chính là Quốc vương Dolly Ximiya.
Anh và cô con gái út của Quốc vương Thụy Điển vốn là một đôi bạn thanh mai trúc mã, lại vừa đúng sinh cùng năm, vì vậy Quốc vương hai nước liền tận tình tác hợp cho chuyện tốt này, còn cố tình sắp xếp cho anh đến Thụy Điển du học, để hai người cùng học chung một trường đại học cho đôi bên có cơ hội phát triển tình cảm.
Nhưng khoảng thời gian đi học ở Thụy Điển, khóa học lại không phải theo chuyên ngành mà bản thân anh cảm thấy hứng thú, từ sáng đến tối còn có một cái đuôi cùng vào cùng ra, quả thật nhàm chán đến mức bức anh sắp nổi điên lên, căn bản không hề có chút niềm vui thú nào đáng nói.
Vì vậy, khi nhận được tấm bằng thực tập tốt nghiệp thạc sĩ sắp rời khỏi trường thì cũng là lúc anh đã dứt khoát quyết định đi tới Đài Loan, nơi mà mình từng tha thiết ước mơ.
Mặc dù anh cũng có thể ở lại Thụy Điển hoặc về lại Đa Lỵ Hi Mễ Á tùy tiện tìm một công ty nào đó tá túc cho qua hết thời hạn ba tháng thực tập sinh, nhưng mà làm vậy vốn cũng không thể để anh thoát khỏi cái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




