|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
. . . . . Cô chẳng qua chỉ là một tiểu quỷ non
non nớt !”
“Nhưng chồng tôi yêu thích tôi như vậy a!” Bối Bối nói xong yêu kiều hướng trong ngực Văn Hạo.”Anh ấy nói anh ấy thích tôi đơn thuần đáng yêu, không giống có vài người đầy bụng thiết kế âm mưu. Thật là đáng sợ đó!”
Lại bị đâm trúng chỗ yếu, sắc mặt của Quỳnh Ny quả thật đen đến đáng sợ. Hai lỗ mũi càng giống như rồng phun lửa không ngừng phun ra tức giận. Cô ta ghen ghét tức giận nhìn chằm chằm Bối Bối.”Cô. . . . . . Cô. . . . . . Thật là không có có nhà dạy, trước mặt mọi người, trong trường hợp quy củ như thế này mà thân thiết, chẳng lẽ không sợ người nói xấu sao?” Không thể ở trước mặt Văn Hạo thất lễ gầm thét tức giận mắng, trước mắt cô ta chỉ có thể lấy tình hình nhìn không vừa mắt để phát huy.
Bối Bối cười đáng yêu hơn.”Có quan hệ gì, chúng tôi là vợ chồng danh chánh ngôn thuận a. Chỉ cần tôi không quyến rũ chồng người ta là được nha. Cái loại phụ nữ không biết xấu hổ như vậy mới đáng gọi là hạ lưu vô sỉ dâm đãng xấu xa đấy!”
Chỉ cây dâu mà dám mắng cây hòe! Thẹn quá hóa giận Quỳnh Ny trong nháy mắt tức bất tỉnh đầu, miệng há ra liền muốn rống giận, lại bỗng nhiên liếc thấy căn Hạo nhìn cô ta lông mày nhíu lại. Một hơi nghẹn tức ngoan cố ở cổ họng nửa ngày, cuối cùng vẫn là cứng rắn nuốt về.
Lộ Uyên Tỉnh cười thiếu chút nữa nổ bụng nhưng ánh mắt Văn Hạo ra hiệu vội đi ra mà hoà giải .
“Các vị có muốn uống gì không?”
Vì vậy gọi người hầu bàn phân phó thức uống. Trong lúc đó, Quỳnh Ny ngầm ngầm suy nghĩ. Nhìn chằm chằm Bối Bối yêu kiều tựa vào trong ngực Văn Hạo triệt kiều, Văn Hạo thì không ngại ôm cô. Sau khi một người hầu bàn tới đưa thức uống rời đi, Quỳnh Ny lập tức bày ra nụ cười giả dối hướng Bối Bối mời rượu.
“Kính chúc phu nhân vĩnh viễn dừng ở tuổi thanh xuân.”
“Cám ơn, cám ơn!”
Bối Bối việc đáng làm thì làm nói cám ơn cũng bưng nước trái cây lên, đang muốn uống lại bị Quỳnh Ny ngăn cản.
“Phu nhân, ly kia của cô là nước trái cây à?”
“Đúng vậy a! Tôi chưa đầy 18, chỉ có thể uống nước trái cây.”
“Tôi lấy rượu cô…cô lại uống nước trái cây, như vậy không lễ phép lắm đó!”
Quỳnh Ny hiện ra nụ cười nham hiểm.”Theo lễ giáo mà nói, nên mời chồng cô thay cô uống mới đúng chứ?”
“No, No, No!” Bối Bối mãnh liệt lắc đầu.”Dạ dày anh ấy không tốt không thể uống thức uống có tính kích thích .” Đảo mắt nhìn lên,cô hướng Lộ uyên tỉnh cười cười.
“Như vậy, Lô đại ca là trợ lý chồng tôi. Thay mặt anh ấy uống vậy. Có thể không, Lô đại ca?”
“Dĩ nhiên có thể.” Lộ Uyên Tỉnh vừa đáp vừa uống.
Quỳnh Ny còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào. Hắn đã đem ly rượu rỗng hướng Quỳnh Ny chìa ra. Cô ta chỉ có thể cắn răng nghiến lợi tự mình uống một ly.
Sau trong đầu cô ta nhanh chóng vòng vo vòng, nụ cười gỉa dối lại nở ra.
“Phu nhân, hôm nay tôi là khách, lễ phép mà nói. Văn Hạo nên mời tôi nhảy một điệu chứ?”
“Vậy cũng không được!” Bối Bối lập tức phản đối thật to.”Tôi thật kiêu kiệt. Chồng của tôi là của tôi. Tại sao có thể cùng cô gái khác khiêu vũ ! Không được! Không được!” Cô lại hướng Lộ Uyên Tỉnh nhìn lại.”Lô đại ca, anh là trợ lý của nhiều hơn, còn không nhanh thay mặt Nhiều Hơn mời tiểu thư Quỳnh Ny và tiểu thư Nanni nhảy một điệu?”
Lộ Uyên Tỉnh vừa mới hé miệng. Quỳnh Ny liền gầm lên một tiếng: “Không cần!”
“Không cần nha? Vậy coi như xong.” Bối Bối thuận thế lên tiếng, ngay sau đó lấy khuỷu tay thúc vào bên cạnh sườn Văn Hạo.”Nhiều hơn, chị ấy không nhảy, chúng ta đi nhảy đi? Còn có bọn họ. . . . . .” Cô chỉ chỉ tiểu thư Nanni, Lộ uyên tỉnh, quản lý quan hệ xã hội và quan hệ xã hội để ý Viên tiểu thư.”Vậy mọi người cùng nhảy đi! Tất cả mọi người ngồi yên thật nhàm chán đó! Có phải mệt mỏi không? Vậy thì về nhà đi!”
“Không!” Quỳnh Ny lập tức để phản đối.”Còn sớm mà. Tất cả mọi người còn trẻ, làm sao có thể sớm như vậy liền mệt mỏi!” Cô ta cũng không tin không đấu lại cô nàng này , chỉ cần cô ta là khách không muốn rời đi, Văn Hạo là chủ nhân thì không thể rời đi. Cô ta tin tưởng chỉ cần có kiên nhẫn nữa nhất định lấy được cơ hội.
Mỗi một lần gặp mặt cô ta đều phải có chút tiến triển mới được. Nếu không phiền toái như vậy bao giờ mới có thể cùng anh ta ra ngoài một lần, kéo dài tới lúc nào thì mới có thể lừa gạt người đây?
“Không muốn trở về à? Vậy cũng tốt, nhiều hơn, chúng ta đi khiêu vũ thôi!”
Bối Bối vừa nói vừa kéo Văn Hạo. Kết quả giẫm chận tại chỗ rồi.
Lộ Uyên Tỉnh bưng ly rượu lên. . . . . . Trống không, hắn dứt khoát kêu người hầu bàn lấy ra cả chai rượu. Lòng thầm nghĩ xem có thể hay không dứt khoát đem Quỳnh Ny chuốc say.
Lộ Uyên Tỉnh nhìn cặp đôi này say đắm trong sàn nhảy. Hắn lần nữa ra hiệu cùng câu nói.
“Tuyệt đối không người nào có thể phá hư tình cảm giữa bọn họ .”
Đêm Latin hoan lạc!
Mười hai giờ vừa qua không lâu thì toàn bộ khách bình thường rời đi. Thay vào đó là một đám thanh thiếu niên tích cực chạy vội vào. Sắc thái vui tươi, lại mặc quần áo lóa mắt, thanh xuân cười vui, không bị cản trở nhiệt tình. Gom lại bên trong không khí sung sướng. La¬tion! la¬tion!
Tiết tấu mạnh mẽ kèm theo dàn chơi kèn lộng lẫy. Không gì cản nổi sức quyến rũ của âm nhạc Latin đến mức làm người khác không nhịn được nghe thấy tiếng nhạc liền rời chỗ ra nhảy. Để cho thân thể và tình dục hoàn toàn phóng túng một phen.
Nếu như âm nhạc có thể phản ảnh văn hóa đất nước. Như vậy thứ mà âm nhạc Latin phản ảnh chính là một loại tình yêu thương sinh mạng, tận hưởng lạc thú trước mắt nhân sinh quan.
Ở giữa vũ điệu cuồng nhiệt của những người trẻ tuổi, bàn của đám người Văn Hạo dĩ nhiên giống như quái dị.
Bối Bối nhìn coi mỗi gương mặt đang không dễ chịu lắm. Ngay sau đó mở miệng kêu to ( bởi vì tiếng nhạc quá lớn ): “Quỳnh Ny tiểu thư, còn chưa phải muốn rời đi sao?”
Quỳnh Ny biểu cảm căng thẳng nói: ” Lí Tư một mình đưa tôi trở về, nếu không tôi không đi!”
Bối Bối trừng mắt nhìn.”Lừa chồng nhà người ta cũng không quá tốt đó!”
Giương cằm lên, Quỳnh Ny khiêu khích nói: “Cô sợ tôi?”
Muốn khích tướng? “Không, tôi không sợ chị. Nhưng mà tôi đã từng nói qua tôi rất kiêu kiệt. Chồng tôi dĩ nhiên chỉ có thể đưa tôi trở về, tại sao có thể đưa tiễn phụ nữ về?”
Bối Bối mỉm cười nói.”Chẳng qua nếu như chị không muốn rời đi, tôi sẽ rất thông cảm với chị…Chị ngồi yên lâu như vậy, không cảm thấy nhàm chán sao?”
Quỳnh Ny cười lạnh.”Yên tâm, tôi có bạn, xuống lần nữa đi các ngươi cũng sẽ cùng ta cũng như thế nhàm chán.”
“Thật sao? Vậy cũng không nhất định đó!” Nói xong, Bối Bối đột nhiên đứng lên.
“Xin lỗi, tôi vào trang điểm một chút.”
Không tới năm phút sau, Bối Bối đã trở lại. Sáu người vừa nhìn liền trợn mắt hốc mồm. Văn Hạo càng thêm kinh ngạc kêu lên: “Bối Bối, em về nhà sao?”
Hai con Kit¬ty ở trước ngực cô hướng mọi người chào.Áo T-shirt dài tay bên dưới là một cái váy bồng ngắn, trên hai chân mảnh mai đi đôi tất màu tím.
Bối Bối xinh đẹp đột nhiên cười một tiếng, đem lễ phục cô vừa mới cởi ra khoác lên trên tay đặt trên ghế dựa.
“Làm sao có thể? Em chỉ đem lễ phục cởi xuống mà thôi!”
“Mặc ở bên trong?” Lộ Uyên Tỉnh tự nhủ lẩm bẩm nói.”Thật là có tính toán trước!”
Quỳnh Ny miễn cưỡng thu hồi vẻ kinh ngạc.”Như vậy thì như thế nào? Cô muốn tự mình đi nhảy sao? Hay là trước mặt chồng cô cùng đứa con gái khác nhảy?” Cô ta giễu cợt nói.
Bối Bối không để ý tới cô, thẳng chuyển sang Văn Hạo.”Lambada.”
Cô nói: “Nếu văn hạo đang ở bên người em, em cũng không cần kêu to.”
“Lambada?” Văn Hạo cau mày lướt mắt một vòng nhân viên của anh.
“Không muốn đi!”
Bối Bối miệng cong lên.”Lambada!” Cô cố chấp nói lại một lần.
Văn Hạo sững sờ một lát rồi sau đó không thể làm gì khác hơn là lắc đầu một cái thở dài.
Tiếng nhạc át cuộc đối thoại của bọn họ cho nên những người khác không biết bọn họ nói những thứ gì. Chỉ thấy Văn Hạo đột nhiên bắt đầu thong thả ung dung cởi xuống tây trang. Bỏ cà vạt xuống. Hơn nữa còn cởi ba cúc áo trên áo sơ mi, tay áo cũng vén lên rồi.
“Ông trời, cậu muốn làm gì?” Lộ Uyên Tỉnh kinh ngạc hỏi.”Không phải là muốn đi xuống nhảy chứ?”
Văn Hạo cười khổ.
Lộ Uyên Tỉnh cũng không tán thành nghiêng mắt nhìn anh.”Đại ca a, không biết nhảy cũng không cần xuống mất thể diện nha. Loại nhảy này cùng khiêu vũ bất đồng. Mặc dù cậu còn trẻ á…, nhưng là đường đường một đại tổng giám đốc lại uốn éo như vậy , thật sự rất khó coi đó!”
Lộ Uyên Tỉnh biết Văn Hạo học nhảy nhưng không biết Văn Hạo là vì Bối Bối mà học. Cho nên điệu nhảy nào cũng học. Hắn luôn cho là Văn Hạo vì trên phương diện làm ăn trường hợp xã giao mới đặc biệt đi học một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




