watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5843 Lượt

cậu với đôi mắt lóe sáng, đáy mắt thoáng lộ một chút tình cảm sâu sắc làm cho người ta nghi ngờ. Cô ấy rất thích dính lấy cậu, hầu như lúc nào cũng bám dính lấy cậu không tha. Cô ấy đặc biệt thích làm nũng với cậu nhưng đối với người khác lại vô cùng hung dữ đã có thể thấy cô ấy nói qua với ngươi một câu lời nói nặng. Ngày nghỉ cô ấy không giống những cô gái khác thích tụ tập đi chơi ngược lại luôn quấn lấy cậu…” Anh ta dừng lại một chút nói tiếp: “ Nếu như là tình anh em, kiểu người xinh đẹp như cô ấy đừng bảo là anh trai ,tất cả người nhà cô ấy đều bị quẳng sang một bên, thỏa thích tận hưởng sức hấp dẫn của mình. Em gái nhà mình là như vậy, trước kia luôn một tiếng anh hai, hai tiếng anh hai. Bây giờ cả ngày không thấy bóng dáng muốn tìm em ấy còn phảpi để lại mảnh giấy đấy!”

Văn Hạo do dự, lắp bắp nói: “ Mình nên làm thế nào đấy?”

Lô Uyên Tỉnh nhướng mắt: “Ngu dốt! Cậu chưa từng theo đuổi con gái sao?”

“Chưa từng.” Văn Hạo trả lời đơn giản

Lô Uyên Tỉnh há hốc miệng, ngay sau đó chán nản thở dài. “Cậu cũng là đàn ông chứ? Trời sinh đàn ông có bản năng theo đuổi phụ nữ nha!”

Văn Hạo suy nghĩ một chút. “ Nếu mình làm theo bản năng lập tức nàng sẽ bị dọa chạy mất.”

Lô Uyên Tỉnh chau mày. “ Nghiêm trọng như thế?”

Văn Hạo cười khổ.

“Được rồi, vậy…Cô ấy thích ôm cánh tay cậu nếu như cậu quay lại ôm bả vai cô ấy thì bản năng cậu đạt đến đâu?”

“Ước chừng..” Văn Hạo suy nghĩ một chút.” Chưa tới 1/10 thôi”

“Một phần mười” Lô Uyên Tỉnh trừng mắt nhìn.” Đó, cứ như vậy, cậu dựa theo bản năng một phần mười tận tình làm là được rồi.”

Kỳ kạ nhìn anh ta chăm chú hồi lâu, Văn Hạo mới chần chừ hỏi: “Vậy..ở..Lúc ở trên giường,cũng là 1/10 sao?”

Lô Uyên Tỉnh bỗng dưng há to miệng, tiếp theo xoay người bước đi: “Chính cậu tự đi gặp trở ngại đi”

Văn Hạo ngẩn người ra nhìn theo bóng lưng lẩm bẩm: “Mình nói sai cái gì sao?” “Nhiều hơn, giờ em đang ở đối diện công ty trộm đồ, anh chậm một chút, em muốn nhìn kỹ đồ trong này một chút, rất nhiều đồ chơi khá thích nha”

Văn hạo để điện thoại xuống, anh ngẩn ra nhìn Lộ uyên tỉnh lẩm bẩm nói: “Một phần mười?”

Người sau gật đầu thật mạnh . “Đúng”

Văn Hạo anh tuấn nhíu mày lại một lát rồi dứt khoat nói: “ Được, để mình thử xem một chút.”

“Thử xem một chút?” Lô Uyên Tỉnh không biết nên khóc hay nên cười lặp lại: “Cậu hãy thử nhìn xem? Mẹ kiếp! Mình động viên cậu thế là tốt quá rồi, chỉ cần bước đầu tiên sau tất cả sẽ thuận lợi thôi.”

Hai người xuống lầu đi tới công ty đối diện mới đi tới cửa hàng tinh chất, Bôi cũng vừa vặn đem một hộp nhỏ ném vào túi hàng cất bước ra ngoài, khóe mắt đảo qua đến Văn Hạo, hai mắt lập tức sáng lên, hoan hô một tiếng tiến lại ôm cánh tay Văn Hạ. “Nhiều hơn, làm thế nào trùng hợp vậy? Em mới xem xong thì người cũng dã tới

rồi.”

Nhìn chằm chằm Bối Bối bỗng nhiên lộ vẻ mặt sáng lóa, Văn Hạo không khỏi đảo mắt nhìn về hướng Lô Uyên Tỉnh, người nào đó đang dùng ánh mắt “Xem đi” nghiêng theo cái nhìn của anh. Sau khi Lô Uyên Tỉnh thúc giục anh, anh nhẹ tay đem Bối Bối đang ôm chặt cánh tay anh kéo ra, trở mình ôm bả vai mảnh khảnh của cô. Anh cúi đầu vẻ mặt không tự nhiên nhìn Bối Bối đang vui mừng: “Nghĩ kỹ xem muốn xem phim gì.”

“Không xem điện ảnh.” Bối Bối không chút do dự ôm lấy eo của Văn Hạo.

“Chúng ta tìm một nơi yên tĩnh uống café tâm sự được không?”Nàng ngẩng mặt lên hưng phấn hỏi.

Văn Hạo không khỏi nhìn Lô Uyên Tỉnh lại vừa đúng lúc bắt gặp dấu Ok

“Có đượ

được không nhiều hơn?” Bối Bối thúc giục.

Văn Hạo tiếp nhận động tác chữ V phía sau, anh cúi xuống dịu dàng hôn lên trán Bối Bối.

“Đương nhiên được, nhiều hơn có bao giờ cự tuyệt em không?”

Theo buổi chiều dò xét bắt đầu, vẫn là trẻ em chán ngấy quan hệ bắt đầu hướng sự cân bằng nam nữ chờ quan hệ thân thiết thì tiến lên.

Tựa như lời Lô Uyên Tỉnh nói, sau khi có bước đầu tiên , liền theo tự nhiên mà tiếp tục. Tiếp theo Văn Hạo phát hiện lời Lô Uyên Tỉnh nói hình như cũng không sai, Bối Bối chẳng những không bài xích anh mà còn thân thiết hơn.

Ngược lại càng trả lời nhiệt tình, nhiều lần thiếu chút nữa làm anh mất đi khống chế.

Nhưng anh vẫn như cũ không dám làm càn, bởi vì anh vẫn chưa xác định được phương hướng tình cảm của cô đồng thời anh lại tin chắc rằng cô chưa đủ trưởng thành để xác định được tình cảm của bản thân.

Còn ở bên kia, Bối Bối rất vui mừng vì tình cảm giữa hai người đã có tiến triển. Nhưng lại không khỏi tức giận vì tốc độ tiến triển giống như loài ốc sên chậm chạp.

Mặc dù cô đã ra hiệu cho anh có thể tiến thêm bước nữa nhưng không biết là anh ngốc thật hay giả vờ ngu, luôn xem như không biết với ám hiệu của nàng.

Chẳng lẽ vẫn phải do cô chủ động trước sao?

Được rồi, cứ chứ cô dám chủ động thực hiện quyền lợi làm vợ của mình nhưng nếu trong đáy lòng Văn Hạo thật sự vì báo ân nên mới cưới cô thì như thế nào?

A! Khó nghĩ quá! Có lẽ cô nên thừa dịp anh còn chưa yêu người khác mau chóng khiến cho anh yêu cô?

Đúng! Chính là như vậy. Nắm chắc thời gian, mau chóng tiến hành. Có ý tứ hay không, bẽ mặt hay không, dù thế nào đi nữa họ đã là vợ chồng chính thức. Chuyện này cũng sớm nên ra ánh sáng mới đúng!

Đúng!Chính là như thế, nhưng là…

Mặc dù luôn có nhiều nam sinh theo đuổi cô, nghệ thuật cự tuyệt người khác của cô đã có thể phát huy vô cùng nhuần nhuyễn nhưng cô lại không biết cách bày tỏ thái độ với nam sinh.

Trực tiếp nói cho anh biết cô thương anh sao? Oa! Quá trực tiếp! Thế đành nói gián tiếp cho anh rằng cô hy vọng có một cuộc sống vợ chồng thực sự sao? Mắc ói! Thật không có danh phẩm.

Hay là dứt khoát hỏi anh rốt cuộc tại sao lại cưới nàng ? Anh mở miệng chưa từng nói dối trừ phi anh không trả lời, nếu không nhất định có thể tin. Nếu câu trả lời của anh làm mình đau lòng thất vọng thì bản thân cô nên làm thế nào?

Buông tha cho anh sao? No, tuyệt không thể!

Cô rốt cuộc nên làm gì đây? A…Thật khổ não a!

Chương 2

Buổi sáng chủ nhật nào đấy giữa tháng 10, tầng một trong thư phòng của Tang gia.

Văn Hạo ngồi sau cái bàn xem xét kỹ lưỡng bài thi tuần trước của Bối Bối mà Bối Bối ngồi yên ở trước bàn đọc sách say mê nhìn anh không chớp mắt.

“Văn Hạo thật rất đẹp trai! ” Bối Bối ngầm than thở.

Ngũ quan khôi ngô mê người, kính gọng vàng nhu hòa cùng vẻ mặt lạnh lùng, sở thích yêu sách càng làm cho anh thêm nho nhã ấm áp. Hơn nữa ánh mắt nhìn xa trông rộng làm người khác không dám khinh thường mà khi anh lộ ra thái độ nghiêm túc còn có một phần khí thế làm người khác run sợ.

Cô từng nghe Lô Uyên Tỉnh đề cập qua,nói Văn Hạo chỉ cần một bước ra khỏi nhà họ Tang lập tức bién thành một chiếc máy công việc lạnh lùng nghiêm khắc. Chỉ có ở trong nhà họ Tang , nhất là ở trước mặt cô thì anh mới là một người đàn ông tao nhã dịu dàng.

Lô đại ca nói như vậy có ý gì đây?

Nói là Văn Hạo có tình cảm đặc biệt đối với cô hay là Văn Hạo thật rất thương đứa em gái nhỏ này?

Bối Bối tự hỏi, hai mắt đối diện với tròng mắt Văn Hạo, cô lập tức bày ra một nụ cười lúm đồng tiền ngọt ngào, vẻ mặt nghiêm khắc lập tức giống như tuyết mùa xuân đang tan.

Văn Hạo bất đắc đĩ mở miệng: “Đây là chuyện gì xảy ra hả?” Anh phất tay một cái trong bài thi.

Bối Bối ngượng ngùng gãi gãi cái ót. “Em cũng không biết”

Thở ra một hơi, Văn Hạo lắc đầu một cái. “Em không nghe giảng sao?”

Bối Bối lén lè lưỡi một cái, cô nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Văn Hạo.Văn Hạo còn chưa kịp ngăn cản thì cô đã đặt mông ngồi lên trên đùi của anh còn thân mật nhõng nhẽo nằm sấp tựa trước ngực anh. Thân thể anh đột nhiên cứng đờ, khẩn trương nắm chặt hai bên tay vịn.

“Không nên tức giận nha, người ta chỉ có chút không chuyên tâm thôi mà, anh giúp em học tập một tý, em đảm bảo thứ hạng cũng có thể pass á.”

“Bối Bối, em..” Văn Hạo lo lắng xê dịch thân thể . “ Em tốt nhất nên trở về vị trí ngồi của mình.”

“Không đấy.” Bối Bối bất mãn uốn éo người “Từ nhỏ em đã thích được anh ôm, tại sao bây giờ không thể? Anh không thích em sao?”

“Đừng nhúc nhích! Đừng nhúc nhích!” Văn HẠo không khỏi kêu khổ. “Bối Bối, hiện tại em đã trưởng thành không còn bé như trước nữa…”

“Nhưng e cũng là vợ của anh, anh quên rồi sao?” Bối Bối nhìn trộm sắc mặt Văn Hạo lúng túng bất an “Vợ không thể làm nũng với chồng sao?”

Cô dĩ nhiên biết tại sao anh lúng túng, hormone đàn ông trên người anh đang kích thích biến chuyển. Vì thân mật ngồi trên đùi anh nên cô có thể cảm nhận rất rõ ràng.

Đồng thời cô cũng cảm thấy rất vui mừng, ít nhất anh không phải không có tình cảm với cô, mà là có một nhân tố nào đó ngăn cản dục vọng của anh thôi.

Cô muốn tìm ra căn bệnh đó vì có thể đúng bệnh mà bốc thuốc.

“Bối Bối..”

Giọng Văn Hạo khàn khàn “Em..”

“Hả?”

Bối Bối không hiểu ngửa mặt nhìn anh, vẻ mặt non nớt hồn nhiên khuấy động lòng người, như thể đem một con cá ném cho một con mèo đói bụng ba ngày. Kích tình rốt cuộc chiến thắng lí trí.

Đầu óc trống rỗng, Văn

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT