watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3702 Lượt

cư cho nên bảo vệ đã chỉ cho anh chỗ đỗ xe bên cạnh mấy chiếc xe của nhà họ Khang. Anh dừng xe, tắt máy, lấy cháo bí đỏ ra khỏi xe rồi khóa cửa lại.

Lúc chiều, sau khi rời khỏi bệnh viện, Khang Vi Băng kiên quyết bắt anh phải đưa cô về văn phòng nên anh đành phải đưa cô trở về với bộ dạng yếu ớt.

Bởi vì nhìn sắc mặt cô nhợt nhạt, yếu ớt, anh vẫn thấy lo lắng cho cô, lúc tan tầm nhịn không được liền gọi điện hỏi thăm tình hình cô thế nào. Biết cô không ăn được thứ gì nên anh đã quyết định mang cháo bí đỏ tới cho cô, mà cô cũng vui vẻ đồng ý.

Đi thang máy lên lầu 25, đứng trước cánh cửa bằng đá có hoa văn mang màu sắc cổ điển, anh nhấn chuông cửa.

Leng keng!

Một người làm ra mở cửa, lịch sự mời anh vào. Anh vào nhà với vẻ mặt tươi tỉnh, ôn nhu.

Liếc nhìn phòng khách được thiết kế như tái hiện lại phong cách Hoàng thất Châu Âu cổ điển, tất cả đều rất sang trọng từ đèn treo cho tới bàn ghế, đồ dùng khác. Cửa kính phòng khách sát đất có thể nhìn thấy được hết cảnh đẹp ban đêm của Đài Bắc, thật là lung linh huyền ảo.

“ Mau vào, mau vào!”. Khang Lập Đức ngồi trong phòng khách vô cùng nhiệt tình tiếp đón anh.

Anh lễ phép chào “Cháu chào ông, ông khỏe chứ ạ?”

“ Uh, ông tốt lắm, nhìn thấy cháu đến ông rất vui.” Khang Lập Đức trả lời anh. “Vi Băng ở trong phòng, không hiểu sao từ lúc trở về nó luôn kêu mệt, cháu vào xem nó thể nào.”

Tuy Vi Băng khăng khăng rằng cô không mang thai, nhưng ông không tin lời cô nói. Ông tin vào con mắt của mình, nha đầu kia nhất định là có thai. Đây là một việc vui ở trong nhà.

“Thím Lý, hãy dẫn Thượng tổng giám đốc đến phòng của tiểu thư”. Ông Khang nói với người làm.

Thím Lý dẫn anh đến cửa phòng của Vi Băng rồi rời đi. Chờ thím Lý đi xong anh mới gõ cửa.

“Là tôi, Thượng Thái Lăng đây.”

“Vào đi”.

Nhìn cách trang trí trong phòng của cô làm anh cảm thấy không giống với phong cách của cô chút nào. Gian phòng trông rất nữ tính, thanh lịch, khăn ren trắng phủ giường, một loạt đồ dùng đều là màu trắng mang phong cách Châu Âu cổ điển.

“ Anh không cần nhìn”. Cô lười biếng nói: “Không phải tôi thiết kế đâu, tất cả đều do mẹ tôi làm đó, bởi vì mẹ tôi rất thích sự tao nhã cho nên cách bài trí trong nhà đều mang phong cách hoàng gia Châu Âu”.

Anh nở nụ cười, ngồi xuống chiếc ghế màu trắng cạnh giường “Cô thấy khỏe hơn chút nào chưa?”.

Cô gật gật đầu. “Tôi thấy đỡ hơn rồi, nhưng dạ dày trống rỗng, cảm thấy không thoải mái.”

“Cô không ăn được cái gì, dĩ nhiên là dạ dày không thoải mái rồi”. Anh mở chén cháo bí ngô rồi cầm cả chiếc thìa đưa tới trước mặt cô “Nhanh ăn đi, tôi mang đến cho cô hai chén cháo bí ngô, sáng mai có thể hâm nóng lên rồi ăn, không cần nhịn đói”.

Cô nhận lấy chén cháo, dùng ánh mắt cổ quái nhìn anh:” Thật là kỳ quái, chúng ta không tính là thân quen, anh ở trong phòng tôi, mà tôi lại nằm trên giường, ăn đồ ăn anh mang đến, cảm giác này thật là kỳ quái.”

Anh trầm mặc một chút nói: “Tôi đồng ý với cô sẽ nhanh chóng đi về”.

Nói gì thêm nữa cũng giống như bức bách hoài nghi người khác, vì vậy Khang Vi Băng quyết định im lặng ăn cháo của mình.

Chỉ vì một đêm sai lầm mà khiến cô trở thành mẹ của một đứa bé, còn anh ta lại chính là cha của đứa bé. Mọi việc thật là kỳ quái mà người làm cho toàn bộ sự việc này phát sinh lại chính là cô – người đi tìm tình một đêm.

“ Ăn xong cô hãy nghỉ ngơi đi, bác sỹ nói, tình hình trước mắt của cô chưa ổn đinh, cần phải nghỉ ngơi nhiều, tôi đi trước, có gì hãy gọi điện cho tôi, lúc nào cũng được”.

Cô trầm mặc nhìn anh đứng dậy.

Muốn nghỉ ngơi nhiều để cho đứa bé khỏe mạnh, anh nói rất đúng giống như là cô chuẩn bị sinh đứa bé ấy, nhưng mà đứa bé khỏe mạnh thì thế nào? Chung quy bọn họ vẫn không muốn đứa bé này.

“Thực xin lỗi.” Đi ra đến cửa phòng, Thượng Thái Lăng cười khổ, bất đắc dĩ nói với cô.

Anh biết cô đang suy nghĩ điều gì, không tự chủ được dặn cô chu ý sức khỏe, anh cũng hiểu được lời nói của mình có chỗ không ổn.

Cô nhìn anh không nói gì, cô cũng không muốn biểu lộ vẻ mềm yếu của mình.

Anh ta xin lỗi cô cái gì cơ chứ?

Suy nghĩ cần thận thì cái gì cũng không phải.

Sự việc đêm hôm đó là anh tình tôi nguyện. Mà vừa rồi, xuất phát từ bản năng cùng với sự quan tâm tới cô nên anh ta mới nói như vậy, cô có thể cảm nhận được thành ý của anh. Anh ta đã thay đổi, lúc mới bắt đầu cô có cảm giác chán ghét anh ta nhưng mà đến giờ thì không còn ghét nữa.

“Anh không cần nói xin lỗi tôi đâu” Vi Băng cong khóe miệng nhìn anh “Thực ra anh không có lỗi gì cả, cho nên về sau anh không cần phải xin lỗi tôi……chúng ta………hóa thù thành bạn đi, tôi nghĩ cục cưng cũng không muốn cha mẹ luôn tranh cãi khi ở chung đâu”.

Đúng không? Mẹ làm như vậy có đúng không hả cục cưng? Chắc con sẽ rất vui vẻ nhỉ?

Kỳ quái, tại sao cô lại muốn khóc? Phụ nữ mang thai đều ở trong tâm trạng lo lắng, suy nghĩ sao? Thay đổi nội tiết làm cho người ta thật khó chịu.

“Khang Vi Băng!”.Thượng Thái Lăng nhìn cô.

Anh nghĩ bây giờ chắc cô hận anh lắm, đều là tại anh khiến cho cô khó chịu như thế. Lại còn hại cô phải đi phẫu thuật, gây ảnh hưởng đến khả năng sinh con sau này của cô.

Đối với cô mà nói, anh nên bị đày xuống mười tám tầng địa ngục mới đúng. Có lẽ ngay cả mười tám tầng địa ngục cũng không bù lại được những tổn thương mà anh gây ra cho cô.

Nhưng giờ đây, khi anh đứng ở trong phòng của cô, nghe chính cô nói anh không có lỗi gì với cô cả. Điều này giống như trong giấc mộng.

Vì cô lo lắng cho cục cưng mà tha thứ cho anh, nhưng anh lại làm gì được cho mẹ con cô? Điều anh làm chỉ là tổn thương đến bọn họ mà thôi.

Nghĩ đến đây khiến cho tim anh đau đớn.

“ Tôi về đây.” Anh mở cửa rồi đi ra ngoài giống như chạy trốn điều gì đó mà không quay đầu nhìn lại.

Mưa đã tạnh, ban đêm không khi se lạnh.

Thượng Thái Lăng lái xe, tay gác lên phía cửa kính đang mở rộng, thuần thục lái xe trên con đường núi quanh co.

Đồi Kinh Thiên là nơi mà anh và Tạ Cung Kỳ trao nhau nụ hôn đầu tiên, tuy đã là chuyện của mười năm trước nhưng trong lòng anh luôn nhớ rõ, đó là buổi trưa của một ngày mùa thu, khắp núi hoa hồng nở rộ, làn gió thu nhẹ nhàng thổi, đứng ở trên đình núi nhìn ra xa, cảnh sắc nơi đây đẹp không sao tả xiết.

Ngày đó, khi cả hai xác định mối quan hệ yêu đương đã trao cho nhau cả linh hồn và thể xác.

Sinh mệnh của anh chỉ trao duy nhất cho một người con gái là Cung Kỳ. Ngay cả người nhà và bạn bè của anh đề nói cô đã thay đổi rất nhiều nhưng anh vẫn như cũ, vẫn thủy chung lựa chọn tin tưởng cô, vẫn chờ cô hoàn thành giấc mơ phát triển sự nghiệp của mình rồi trở về bên cạnh anh.

Nhưng vì sao, trong một đêm này, niềm tin của anh dường như đã dao động, trong đầu anh chỉ tràn đầy hình ảnh của Vi Băng và cục cưng chưa sinh ra của bọn họ. Anh nhất định là điên rồi bởi vì anh muốn giữ lại cục cưng.

Anh dừng xe, mở cửa rồi đi ra ngoài, cả trời đất dường như chỉ có mỗi anh, gió trên núi rất lớn thổi loạn đầu tóc của anh.

Anh lấy điện thoại ra gọi cho Cung Kỳ.

“Hê lô?” Một âm thanh cực kỳ mệt mỏi vang lên trong điện thoại.

“Em đang ngủ à?” Trong lòng anh không khỏi thở dài một tiếng.

Anh lại gọi cho cô vào thời điểm không thích hợp, ngay cả thời gian để hai người nói chuyện cũng khó khăn.

“Vâng, em đang ngủ”. Cô hắt xì một cái “Hai ngày nay em không được ngủ, thật sự mệt mỏi, à đúng rồi, Cung Mai đã nhận được tiền, cô ấy cảm ơn anh rất nhiều…” Cô lại hắt xì một cái “Em thật sự mệt mỏi.”

“Cung Kỳ, nếu mệt mỏi như thế thì em trở về đi”. Anh nhân cơ hội đưa ra yêu cầu. “Trở về với anh, hai chúng ta kết hôn, bà nội cũng mong chờ đám cưới của chúng ta.”

“ ây, anh lại nói đùa à?” Cô vội vàng nói “Chẳng qua là do em ngủ không đủ giấc thôi mà, sao động một cái là anh lại đề cập đến việc kết hôn, em nghĩ kết hôn có gì tốt đâu cơ chứ?”

Trong đầu anh trậm mặc: “Cung Kỳ, hiện tại anh thực sự cần có em ở bên, em trở về được không? Anh chỉ sợ chúng ta xa mặt cách lòng.”

“Có chuyện gì xảy ra sao?” Cô mẫn cảm hỏi lại “Có phải lần trước anh đi xem mắt rồi bà nội bắt anh kết hôn với đối tượng xem mắt không?”

“ Đúng thế”. Anh thừa nhận để xem cô nói thế nào?

Nếu anh bị người nhà ép kết hôn, cô còn có thể không trở về sao?

“ Đã là thời đại nào rồi, suy nghĩ của bà nội anh thật là hay. Bà nội biết rõ mối quan hệ của chúng ta, vậy mà….. Nói thật, em không thể nào hiểu nổi suy nghĩ của người nhà anh, hình như họ không tôn trọng suy nghĩ của chúng ta”.

Anh cưởi khổ: “Đó là vì em không ở đây, nếu em ở cạnh anh, mọi người sẽ yêu quý em giống như anh thôi”.

“Có lẽ thế.” Cô đáp lại không chút hứng thú.

“Thế nên em hãy về với anh đi Cung Kỳ, chúng ta sẽ lập tức kết hôn, nếu em không trở về, anh không biết mối quan hệ của chúng ta sẽ như thế nào nữa”.

“ Chẳng lẽ……….anh dao động?” Tạ Cung Kỳ thử hỏi: “Anh rất thích đối tượng kết hôn phải không?”

“ Không phải như thế”. Sự phiền muộn hiện lên trên mặt anh.

Anh không thể nói hết chân tướng sự việc cho cô, không thể chính miệng nói cho cô biết rằng, trong

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT