watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:35 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2971 Lượt

bếp.

“Phải . . . . .” Người đáng thương không thể làm gì khác hơn là đau lòng chịu đựng, gắp khối đậu hủ đi nấu.

“Một khối không đủ, làm nhiều mấy khối đi.” Đinh Tiểu Ưu vẫn cười hì hì như cũ vừa nói, trên mặt vẻ mặt vừa ngây thơ lại mong đợi.”Nhiều người như vậy mới có thể cùng nhau ăn đủ. . . . . . Dù sao Cung Bổn quản sự mua rất nhiều, tôi một người cũng ăn không hết.”

Kỷ Tử theo lời phiên dịch.

Trong phòng bếp đột nhiên một mảnh yên lặng, trừ một người là Đinh Tiểu Ưu, toàn bộ mọi người giống như bị sét đánh tới yên lặng, không dám tin nhìn Đinh Tiểu Ưu .

Mọi người cùng nhau ăn?

Cũng là đồng thời, ánh mắt của mọi người lại dời về phía Cung Bổn, tất cả đều mang theo đậm ý khiển trách : ai kêu anh mua nhiều như vậy ? !

Xui xẻo Cung Bổn không thể làm gì khác hơn là tiếp nhận tức giận mắng của mọi người không tiếng động .

“Ách. . . . . . Tiểu thư, chính cô ăn là tốt rồi, chúng tôi không cần. . . . . . Cám ơn ý tốt của cô.” An tĩnh một lát, Kỷ Tử cuối cùng lên tiếng.

“Nhưng là, các người không phải là chưa có ăn chao sao? Không muốn nếm thử một chút sao?” Đinh Tiểu Ưu rất thiện lương nhìn mọi người, không hiểu hỏi.

Kỷ Tử đem Đinh Tiểu Ưu lời của phiên dịch xuống.

Toàn bộ mọi người cố gắng nặn ra nụ cười, rất có ăn ý lắc đầu.

Nhìn toàn bộ mọi người như vậy nghiêm túc lắc đầu, Đinh Tiểu Ưu cũng không tiện miễn cưỡng nữa, thở dài nói: “Được rồi!Cũng đừng trách tôi nhỏ mọn đó.”

Nghe xong Kỷ Tử phiên dịch sau, toàn bộ đầu người dao động với lực lớn hơn.

Nhìn vậy chứ cũng không phải tất cả mọi người Nhật Bản ai cũng cậy mạnh. . . . . .

Không rõ ý nghĩ của mọi người Đinh Tiểu Ưu thấy tất cả như đang nhường cho cô, trong lòng càng vui vẻ hơn.

“A ── muốn khét rồi!” Đinh Tiểu Ưu nhìn vào trong nồi đậu hủ, lưu loát dùng tiếng Nhật nhắc nhở đầu bếp.

“Hả?” Mọi người nghe Đinh Tiểu Ưu trong miệng đột nhiên nói ra tiếng Nhật, tất cả đều kinh ngạc không thôi nhìn cô.

Giật mình, mình không cẩn thận bật nói ra tiếng Nhật, Đinh Tiểu Ưu vội vàng giả bộ ngu, “Thế nào? Tại sao nhìn như vậy?” Cô dùng Trung văn vừa nói, giả bộ mặt dáng vẻ không hiểu.

“Tiểu thư mới vừa nói là tiếng Nhật sao?” Kỷ Tử nhẹ giọng hỏi.

“Tiếng Nhật? Cái gì tiếng Nhật?” Đinh Tiểu Ưu tiếp tục giả vờ ngu.

“Tiểu thư mới vừa dùng tiếng Nhật nói đậu hủ mau khét. . . . . .”

“Có thật không?” Đinh Tiểu Ưu giả bộ lơ đễnh.

“Tiểu thư không biết mình mới vừa đang nói tiếng Nhật sao?” Kỷ Tử không hiểu cô làm sao sẽ không biết mình nói Tiếng Nhật.

” Cũng không biết.” Đinh Tiểu Ưu vô tội lắc đầu một cái, cố làm vẻ suy tư, mới nhún nhún vai nói: “Chẳng lẽ người như mọi người nói, chỉ cần ở một chỗ ở đã lâu, một cách tự nhiên sẽ nói được ngôn ngữ địa phương là thật?” Nói xong còn vô tội nhìn Kỷ Tử một cái.

“Có lẽ. . . . . .” Kỷ Tử gật đầu một cái, ngay sau đó hướng mọi người giải thích tình huống.

Nhìn thấy tất cả mọi người lộ ra nụ cười tán dương, Đinh Tiểu Ưu biết chuyện mình biết tiếng Nhật không bị lộ, an tâm rất nhiều.

Hô, lần sau phải chú ý. . . . . .

Một lát sau, tràn đầy một bàn chao nấu xong, Đinh Tiểu Ưu phân phó đầu bếp gắp đồ chua cùng dính tương sau, một mặt nhận lấy chao, một mặt lẩm bẩm nói: “Lớn như vậy co lại a. . . . . . Được rồi, thì chia cho Đằng Mộc Bác Nhất ăn một lần đi!”

Nhìn cô đối với Đằng Mộc Bác Nhất càng ngày càng tốt! Có đồ ăn ngon còn có thể nhớ phần hắn ăn, hắn nhất định sẽ rất cảm động !

Ha ha. . . . . .

Đinh Tiểu Ưu vừa đi, mọi người cuối cùng có thể hảo hảo hít thở, mọi người tìm đủ mọi cách khử mùi hương trong không khí

Hô! Đây mới là không khí a. . . . . .

Nhưng vào lúc này, từ trong thư phòng của Đằng Mộc Bác Nhất truyền đến một tiếng rống dữ dội, “Anh không muốn ăn cái đồ quỷ này!”

Đó là thanh âm của Đằng Mộc Bác Nhất .

Tiếp theo là Đinh Tiểu Ưu tiếng kêu, “Ăn cũng thật ngon! Ăn nữa!”

“Không muốn!”

“Ăn nữa!”

Mặc dù nghe không hiểu lắm tiếng Trung, nghe thấy tiếng một nam một nữ kia, mọi người cũng mới biết người đầu tiên bị hại là Đằng Mộc Bác Nhất.

Thiếu gia đáng thương, dũng cảm ăn đi! Cầu xin liệt tổ liệt tông Đằng Mộc gia phù hộ người. . . . . . Mọi người đang trong lòng cầu nguyện vì Đằng Mộc Bác Nhất .

Chỉ mong thiếu gia không bị ói chết. . . . . .

Một bàn đồ ăn lớn như vậy!

Thật đáng thương mà. . . . . .

Chương 6

“Thật là nhàm chán. . . . . .” Đinh Tiểu Ưu nhìn ngoài cửa sổ, buồn buồn kêu lên.

“Thế nào?” Đằng Mộc Bác Nhất vốn đang chuyên chú đọc sách, nghe được Đinh Tiểu Ưu kêu như vậy, liền ngẩng đầu lên quan tâm.

Buồn bã nhìn anh một cái, Đinh Tiểu Ưu đáng thương nói: “Người ta đến Nhật Bản lâu như vậy, cũng không có đi ra ngoài dạo phố. . . . . . Thật nhàm chán.”

Cô đến Nhật Bản cũng một thời gian rồi, cũng chỉ nhốt ở trong Đằng Mộc gia, căn bản là không có gì cơ hội đi tham quan một chút Nhật Bản.

Cảm giác rất đáng tiếc. . . . . .

“Cho nên?”

“Em muốn đi ra ngoài một chút.” Đinh Tiểu Ưu ánh mắt nhiệt tình nhìn Đằng Mộc Bác Nhất.

Cô không phải là người thích đi dạo phố, ở Đài Loan cũng rất khó được đi ra ngoài uống chén trà chiều hoặc khắp nơi đi một chút, chẳng qua là, Cô cũng không phải là cái loại người có thể nhốt ở trong phòng nhiều tháng được.

Cô là thật không hiểu Đằng Mộc gia tộc rốt cuộc có bao nhiêu tài giỏi, nhưng chỉ cần nhìn căn phòng bình thường giản dị nhất trong cuộc sống của anh, thì có thể làm cho người ta cảm giác được Đằng Mộc Bác Nhất là người có nhiều tiền như thế nào.

Hơn nữa Cung Bổn nói nơi này vô cùng có ý nghĩa lịch sử, cô mỗi ngày khắp nơi đi một chút xem một chút, thế nhưng vẫn còn không thể nhìn hết thảy Đằng Mộc gia.

Nhưng xem như Đằng Mộc gia rất lớn thì cô cũng không phải là tới nơi này để làm nhà khảo cổ, mỗi ngày đều phải nhìn đống cũ kỹ này cô cảm thấy thật buồn phiền.

Cho nên cô hi vọng có thể đi ra ngoài một chút, ít nhất nhìn Nhật Bản rốt cuộc là hình dáng gì.

“Vậy thì gọi Kỷ Tử cùng Cung Bổn cùng em đi ra ngoài đi một chút a!” Nhìn cô gái nhỏ với ánh mắt khẩn cầu, Đằng Mộc Bác Nhất cũng rất dứt khoát cho cô ngay một đáp án.

“Anh thật tốt!” Đinh Tiểu Ưu cao hứng cười to.

Thật là tốt đó. . . . . .

“Đứa ngốc. Nhốt ở trong nhà đã lâu như thế tất nhiên là rất buồn bực rồi, đi ra ngoài hóng mát một chút cũng tốt.”

Thời điểm ban đầu hắn nhìn thấy Đinh Tiểu Ưu,

cô đối với Nhật Bản có cảm giác bài xích hết sức nghiêm trọng, cho tới bây giờ, hắn còn cho là cô rất kháng cự Nhật Bản, cho nên cũng không dám nói lên ý tưởng muốn dẫn cô nhìn xung quanh.

Không nghĩ tới hiện tại cô đột nhiên đề nghị với mình.

Có thể thấy được cô cũng đã tương đối thích ứng với cuộc sống ở Nhật Bản . . . . . . Điều này đối với anh mà nói là tin tức rất tốt.

Có lẽ là nên để cho Tiểu Ưu gặp các trưởng bối trong gia tộc, thuận tiện chuẩn bị hôn lễ . . . . . .

Đinh Tiểu Ưu không biết được tính toán trong lòng anh, nghe Đằng Mộc Bác Nhất cho phép, cô cao hứng gật đầu.

Có thể đi chơi . . . . . .

Một lát sau, Đằng Mộc Bác Nhất mới mở miệng hỏi, “Em có đặc biệt nghĩ đến muốn đi dạo nơi nào không?”

Nghe Đằng Mộc Bác Nhất hỏi như vậy, vốn là chuyên chú đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ Đinh Tiểu Ưu quay đầu cười rạng rỡ đối với anh nói một tiếng,”Có a!”

“Nơi nào?” Đằng Mộc Bác Nhất suy nghĩ lòng trong, cô gái nào cũng sẽ thích đi dạo một chút công ty bách hóa Tokyo, chính là nghiêm túc, đi sáu địa danh lớn ở đây!

“Chợ!” Đinh Tiểu Ưu khoái trá nói.

“Cái gì?” Đằng Mộc Bác Nhất không dám tin nhìn cô.

“Đi dạo chợ nha! Chơi cũng rất khá!” Đinh Tiểu Ưu thấy vẻ mặt của Đằng Mộc Bác Nhất, mới chợt nghĩ đến ── Hỏng bét, cô quên không phải là mỗi người ai cũng thích đi dạo chợ !

Cô từ nhỏ liền bị cấm chỉ đi ra chạy loạn bên ngoài, vì vậy cô chỉ cần có cơ hội, luôn là tới nơi có nhiều người.

Cho nên tiếng người nhiều nhất, lại có nhiều thứ mới mẻ chơi thật vui ,chợ liền biến thành nơi cô thích nhất!

Chẳng qua là mỗi lần cô nói với người khác, luôn là bị chửi là quái thai. . . . . . Đi dạo chợ giải trí chỉ có thể chính cô một mình đi vào.

Thật may là những quốc gia khác chợ không giống Đài Loan như vậỵ đương thành có thể đi nhiều địa điểm, ít nhất cô nói cùng người ta là đi dạo chợ quốc gia nào, nghe tương đối có thưởng thức.

“Đi dạo chợ chơi thật vui?” Đằng Mộc Bác Nhất rất khó hiểu với niềm vui thú của Đinh Tiểu Ưu, giống như đối với sự yêu thích chao của cô.

Bất quá thấy Đinh Tiểu Ưu hết sức gật đầu khẳng định, anh quyết định cho cô tự do đi!

Chỉ cần cô vui vẻ là được rồi. . . . . .

Thật may là Đinh Tiểu Ưu thường rời giường muộn.

Kỷ Tử cùng Cung Bổn cùng nhau ở trong lòng lặng yên suy nghĩ, bây giờ rất khó tưởng tượng mình lại

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT