watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4437 Lượt

Khuynh.

“Hạ tiên sinh, tiểu Khuynh đang làm việc, anh. . . . . .” Hạ Lâm Đế nhìn như ôn hòa, nhưng kì thực ánh mắt rất bén nhọn, chính là một người vô cùng quyết liệt! Ajay không tự chủ hít sâu một cái.

Hạ Lâm Đế quay đầu, đôi mắt đen nhìn Đào Khuynh sau lưng Ajay, lạnh lùng mở miệng.

“Không nhìn thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt sao? Bộ dạng ốm bệnh như thế làm sao làm việc được?”

“Tiểu Khuynh?” Ajay quay lại nhìn về phía cô, ảo não nhận ra mình bây giờ mới chú ý tới điểm này.

Thật sự cô rất không thoải mái, nhưng không có suy yếu đến mức không hoạt động được!”Tôi không sao, không cần phải. . . . . .”

“Im miệng.” Hạ Lâm Đế Lệ ngắt lời cô, lập tức đẩy ra kẻ chướng mắt Ajay, ôm lấy eo cô.” Không được anh cho phép, không được lên núi.”

Sáng sớm ở phòng ăn anh nhìn sắc mặt của cô đã cảm thấy không bình thường, nhưng lúc đó anh đang bận công việc, không cách nào quan tâm cô ngay được. Sau khi hết bận trở lại khách sạn thì anh mới biết cô cư nhiên đi theo các đồng nghiệp lên núi tìm địa điểm chụp ảnh.

Anh nhớ tình trạng của cô, thế là một đường chạy tới, khi nhìn thấy cô tay ôm bụng, sắc mặt tái nhợt, lửa giận nhanh chóng bốc lên.

“Anh… anh thả em xuống. . . . . .” Người đàn ông này thật quá bá đạo! Đào Khuynh muốn giãy giụa, nhưng bởi vì đau bụng mà cả người vô lực.

Hạ Lâm Đế nhìn chằm chằm vẻ mặt cô, nhỏ giọng hỏi: ” Đau bụng đến kỳ đúng không?”

Đào Khuynh cắn môi, chột dạ rũ mắt. Ai! Cô có thể lừa gạt được mọi người, chính là không thể gạt được anh, bởi vì trước đây mỗi lần đau đớn đều là anh ở bên cạnh giúp cô . . .

“Mỗi lần đều đau đến muốn ngất, tại sao còn kiên trì muốn làm việc? Là em muốn ai lo lắng đây?” Hạ Lâm Đế rất rõ ràng, cô đến kỳ sinh lý luôn đau đến sắc mặt trắng bệch. Cô ở tình trạng này còn dám đi theo các đồng nghiệp lên núi?

“Thật xin lỗi. . . . . .” Đào Khuynh biết mình có lỗi, ngoan ngoãn nói xin lỗi.

Ajay không cách nào nghe rõ đối thoại của bọn họ, nhưng anh không muốn đem Đào Khuynh giao cho Hạ Lâm Đế.

“Tôi sẽ chăm sóc tiểu Khuynh, Hạ tiên sinh không cần lo lắng!” Anh tiến lên, lòng như lửa đốt nói.

“Cô ấy để tôi chăm sóc.” Hạ Lâm Đế dò xét nhìn Ajay một cái, ôm chặt ở Đào Khuynh.

Thấy Hạ Lâm Đế muốn dẫn Đào Khuynh đi, Ajay vội vàng đuổi theo, hét lớn: “Tôi… tôi đã nghe tiểu Khuynh nói rồi, anh căn bản không phải là chồng của cô ấy! Nếu cô ấy không muốn, tôi sẽ không giao cô ấy đưa cho anh.”

Hạ Lâm Đế hừ lạnh một tiếng, “Bàn về tư cách, anh còn kém xa lắm.”

Ajay còn chưa kịp đáp lại, Đào Khuynh liền mở miệng trước.

“Tôi vốn là muốn giúp đỡ mọi người, lại không nghĩ rằng tạo thành gánh nặng cho anh, thật xin lỗi. Ajay, anh nhanh đuổi theo mọi người thôi.”

“Nghe chứ?” Hạ Lâm Đế nhàn nhạt ném xuống những lời này.

Khi nghe thấy Đào Khuynh giúp Hạ Lâm Đế nói chuyện, Ajay đã hiểu tâm ý của cô, nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, anh mất mát thở dài. Phần tình cảm này nên kết thúc rồi.

Lên tới phòng nghỉ, Hạ Lâm Đế lập tức đem người trong ngực thả xuống giường đệm mềm mại, còn mình thì ngồi ở mép giường.

“Tại sao không chăm sóc thân thể mình cho tốt?” Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của Đào Khuynh, tay anh cầm bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của cô, giọng chất chứa thương xót.

Ánh mắt của anh quá nóng bỏng, Đào Khuynh mắc cỡ không dám nhìn thẳng.

“Em từ trước tới nay đều sẽ đau bụng khi đến kỳ, sớm đã thành thói quen rồi.”

“Thói quen? Em rõ ràng đau đến đổ mồ hôi lạnh.” Một tay anh vuốt ve gương mặt cô, đầu lông mày nhăn lại.

“Trước kia không phải đã đi khám rồi sao, hay lại quên uống thuốc rồi?”

“Em có uống. . . . . .” Hạ Lâm Đế biết đặc điểm của cô khi có đến kỳ sinh lý, trước đây anh thường dặn dò cô đi khám, bắt cô uống thuốc, còn tưởng rằng cô đã biết tự lo cho mình.

“Vậy làm sao vẫn đau? H

Hôm nào đi khám lại xem.” Thấy cô đau đớn như vậy, anh không thể không quản, lần này sẽ phải tự mình theo cô đi!

Nghe vậy, Đào Khuynh hoảng sợ, lập tức lắc đầu.

“Không cần!” Cô phát hiện anh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng giả bộ trấn định nói: “Chuyện này cần uống thuốc điều dưỡng lâu dài, lần nào đi khám bác sỹ cũng nói như vậy.”

Phản ứng của cô quá mức kích động, rất không thích hợp. Hạ Lâm Đế khẽ nheo lại đôi mắt đen, bàn tay khẽ vuốt cái trán của cô, “Nói không chừng tìm bác sỹ khác sẽ có phương thức trị liệu tốt hơn.”

Đào Khuynh sợ anh tiếp tục chủ đề đi khám, vội vàng đẩy tay anh ra, căng thẳng nở nụ cười.” Đang đau, anh đừng có mà càm ràm.”

Nghe cô nũng nịu, Hạ Lâm Đế bật cười. “Chê anh nói nhiều sao?”

“Dạ, nói thật nhiều.”

Xem ra cô rất sợ gặp bác sĩ. . . . . . Nguyên nhân sẽ hỏi lại rõ ràng sau, giờ phút này nên để cho cô nghỉ ngơi mới đúng.

“Ai bảo em còn cố tình làm việc?” Anh nhàn nhạt nói.

“Em tưởng là có thể chịu được, hơn nữa tất cả mọi người đều bận, một mình em nghỉ sẽ thấy rất ngại.”

“Anh cho công ty em mượn địa điểm không phải là muốn nhìn thấy em bận rộn đến ngất đi.”

“Em mới không có yếu đuối như vậy.” Đào Khuynh chu môi lên, không vui kháng nghị.

“Còn muốn nổi cáu với anh sao?” Hạ Lâm Đế hếch mày lên. Nếu cô không nghe lời như vậy, anh liền thu hồi việc cho mượn địa điểm này.

Cô biết anh tức giận, thức thời đầu hàng. “Em không phải ngoan ngoãn theo anh trở về rồi sao?”

“Em có mang thuốc đi không?” Anh hừ nhẹ một tiếng, nhìn túi cô đang đặt ở bên giường.

” Kỳ sinh lý của em luôn luôn không chính xác. . . . . .”

“Xem ra là không mang, để anh tìm bác sỹ tới một chuyến.” Thấy cô đối với sức khỏe của mình không thèm để ý chút nào, anh không khỏi tức giận.

Sắc mặt Đào Khuynh lần nữa suy sụp, vội vàng bắt lấy ống tay áo anh, điềm đạm đáng yêu cầu khẩn, “Em không cần đâu. . . . Làm ơn đừng phiền toái như vậy, em chỉ cần nghỉ ngơi một lúc sẽ hết đau.”

“Thật?” Thấy cô biết điều như vậy, lửa giận của Hạ Lâm Đế nhanh chóng biến mất.

“Ừ.”

“Vậy em nghỉ ngơi đi, anh ở đây với em.” Anh lần nữa ngồi trở lại mép giường, bàn tay khẽ vuốt tóc cô.

Mùi hương nhẹ nhàng trên người anh xông vào mũi cô, Đào Khuynh bởi vì dịu dàng của anh mà cảm động, không thể không thừa nhận cô bị sức quyến rũ của anh hấp dẫn, bị anh ảnh hưởng.

“Anh ở đây em làm sao nghỉ ngơi được?” Ánh mắt của cô rất không tự chủ.

“Nhắm mắt lại là được.” Anh mỉm cười nói.

Không phải cái vấn đề này! “Hạ Lâm Đế! Em. . . . . .”

“Em chán ghét anh ở đây như vậy?”

Đào Khuynh hơi nhếch môi, kéo chăn che kín khuôn mặt.

“Đúng, rất đáng ghét.” Anh đang nơi này, cô làm sao có thể ngủ? Nhịp tim căn bản không nghe cô lời nói a!

“Thật là vô tình.” Hạ Lâm Đế giọng nói chua xót, kéo cái chăn đang che kín khuôn mặt nhỏ nhắn của cô xuống, cúi đầu lại gần cô, “Nhưng anh vẫn là ưa thích em, dù thế nào cũng muốn ở lại cùng em.”

Hơi thở của anh thổi lất phất ở trên mặt làm cho cô cả người nóng lên. Cô đang không biết phải làm sao thì anh chợt vén chăn lên nằm ở bên cạnh cô, bàn tay ôm eo cô.

“Tiểu bảo bối, mau mau ngủ. . . . . . Trong mộng sẽ có anh cùng em. . . . . . Cùng em cười, cùng em mệt mỏi. . . . . .” Hạ Lâm Đế mặc kệ vẻ kinh ngạc của cô, cúi đầu vào cổ cô hát lên.

“Anh điên rồi sao?” Đào Khuynh nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười vô lại của anh, vội vã muốn đẩy anh ra.

“Anh đang hát ru em đấy, mau ngủ.”

Bị anh ôm như vậy, cô làm sao có thể không rung động? Má cô đỏ bừng, cao giọng, “Anh. . . . Hát thì cứ hát, sao phải bò lên giường?”

“Ôm em ngủ a.”

“Hạ Lâm Đế!” Đào Khuynh thở phì phò: “Em không đồng ý quay lại với anh, anh không thể loạn ôm người ta.”

Kháng nghị của cô luôn luôn không có hiệu quả, Hạ Lâm Đế không để ý tới cô, đưa tay êm ái xoa bụng cô, “Như vậy sẽ đỡ đau chứ?”

Giọng nói trầm thấp của anh giống như có ma lực, vừa cất lên là có thể làm cảm xúc nóng nảy của cô dịu lại, cô không tự chủ buông lỏng thân thể.

“Phải không đau nữa, nhưng rất không thoải mái. . . . . .” Bàn tay anh ấm áp mang đến bao nhiêu thoải mái, Đào Khuynh từ từ không đề kháng được, âm thanh càng ngày càng nhỏ.

“Ngủ rồi liền không khó chịu nữa.” Hạ Lâm Đế ngửi được mùi thơm trên người cô, ôm cô càng chặt hơn, hoàn toàn không tính buông tay.

“Anh. . . . . . Thật sự là được voi đòi tiên.” Vô luận như thế nào cũng không đẩy ra được cỗ thân thể này, cô bỏ qua. Ai, cô nhất định là bị anh ăn gắt gao!

“Cám ơn.”

Cái gì a, cô cũng không phải là khen ngợi anh! Mặt Đào Khuynh dán lên lồng ngực ấm áp của anh, nghe giọng khàn khàn của anh hát khúc hát ru, không khỏi cười ra tiếng.

Chương 5

Nằm trong một ngõ hẻm, quán ăn Zehder diện tích không lớn nhưng không gian mang lại cảm giác ấm áp,

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT