watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4454 Lượt

khác thì tự tin của anh hoàn toàn biến mất, đột nhiên anh vô cùng sợ hãi sẽ thực sự đánh mất cô.

Câu hỏi này của anh khiến quyết tâm của Đào Khuynh hoàn toàn hỏng mất.

“Đủ rồi, em chịu đủ rồi!” Đào Khuynh lệ rơi đầy mặt, thút thít không nghỉ. “Em làm sao có thể không quan tâm anh? Em yêu anh như vậy, tổn thương anh tuyệt không phải chủ ý của em. . . . . .”

“Tiểu Khuynh, em đến tột cùng sợ hãi cái gì? Nói cho anh biết đi!” Hạ Lâm Đế nâng khuôn mặt cô lên, tay anh lau đi nước mắt của cô.

Làm ơn không cần đối với cô dịu dàng như thế, cô sẽ quá mê luyến anh mà không bỏ xuống được! Hai tay Đào Khuynh đẩy lồng ngực anh, khóc rống lên, nói ra bí mật đau đớn nhất trong lòng.

“Em có thể không thể . . . Không thể sinh con.”

Không chịu nổi chất vấn của Hạ Lâm Đế nữa, Đào Khuynh đem lý do chia tay nói ra khỏi miệng.

Muốn một người phụ nữ thừa nhận mình vô sinh là chuyện vô cùng khổ sở, huống chi còn là đem sự thật này nói cho người đàn ông mình yêu thích.

Ngày ấy, nhìn thấy nét mặt khiếp sợ của anh, cô không có dũng khí đối mặt với anh, nói xong liền trực tiếp rời đi.

Đào Khuynh cảm thấy quá mệt mỏi, xin nghỉ ở nhà nghỉ ngơi hai ngày.

Không biết được hai ngày nay anh có hay tới công ty tìm cô không, chỉ là, anh không có liên lạc với cô, xem ra là buông tha cho cô rồi.

Đây là vốn là chuyện thường tình, cô không trách anh.

Chỉ là, một năm trước cô là thật vất vả mới quyết định được rời khỏi anh, hôm nay anh lại xuất hiện lần nữa, lòng của cô làm sao có thể không rung động?

Đây là lần thứ hai chịu đựng nỗi khổ ly biệt, cô đã đau đến không thể chịu đựng.

Đào Khuynh ôm đầu gối vùi ở trên ghế sa lon, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn giữa hai đầu gối, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh của Hạ Lâm Đế, khóc rống thất thanh.

Chuyện vô sinh, cô sớm nên nói với anh, anh có quyền quyết định có muốn hay không rời khỏi cô. Nhưng tình huống lúc đó, cơ hội để cô nói với anh cũng không có.

Cho tới giờ, kỳ sinh lý của Đào Khuynh đều không đều đặn, lúc trước khám phụ sản, bác sỹ chỉ kê thuốc điều kinh cho cô, sau khi uống thuốc, kỳ sinh lý vẫn thường xuyên không có quy luật, dần dà, cô liền không để ý chuyện này nữa.

Từ khi cùng Hạ Lâm Đế có quan hệ, mặc dù bọn họ có sử dụng biện pháp ngừa thai, nhưng có một lần kỳ sinh lý của cô đến chậm, đúng đợt đó cô lại thường xuyên cảm thấy thân thể khó chịu, vì vậy lo lắng có thể đã mang thai. Lúc ấy Hạ Lâm Đế mới tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc, hết sức bận rộn, Đào Khuynh không muốn làm anh lo lắng, mới nhờ Hạ Lâm Ngọc giúp đỡ.

Cô vốn coi Hạ Lâm Ngọc hơn cô mười tuổi như chị ruột, mà Hạ Lâm Ngọc luôn có thói quen chăm sóc người khác cũng rất thích cô, hai người quan hệ rất tốt.

Khi Hạ Lâm Ngọc biết Đào Khuynh có thể mang thai, cực kỳ cao hứng, lập tức mang cô đi bệnh viện làm kiểm tra.

Vậy mà kết quả lại là không phải, Đào Khuynh thở phào nhẹ nhõm, Hạ Lâm Ngọc lại thấy thất vọng.

Khi đó Hạ Lâm Ngọc cho là, nếu đã tới bệnh viện thì nên tiện thể kiểm tra kỹ càng, tìm ra nguyên nhân khó chịu, sau lại điều dưỡng thân thể cho tốt.

Đào Khuynh cảm kích ý tốt của Hạ Lâm Ngọc, liền đồng ý, không ngờ việc này làm cho cô từ thiên đường rơi xuống thẳng xuống địa ngục.

Kết quả kiểm tra kết luận, ống dẫn trứng của cô quá nhỏ, trứng khó di chuyển, tử cung cũng có vấn đề, tóm lại là thể chất khó có thể thụ thai. Là cô quá mức coi thường, mới có thể trễ như vậy mới phát hiện thân thể có vấn đề.

Đang lúc Đào Khuynh không biết nên nói thế nào với Hạ Lâm Đế thì Hạ Lâm Ngọc tìm tới cửa. Đào Khuynh vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên tình huống khi đó . . . . Ngày ấy, Hạ Lâm Ngọc mang thuốc bổ đi tới chỗ ở của cô.

“Tiểu Khuynh, thân thể khá hơn không?”

“Có, sau khi uống thuốc xong tốt hơn nhiều.” Đào Khuynh từ trên giường ngồi dậy.

“Chuyện này em định nói thế nào với Lâm Đế?” Hạ Lâm Ngọc ngồi bên mép giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt trước mắt, nhẹ giọng hỏi.

“Em còn chưa biết phải mở miệng thế nào, cho nên. . . . . .” Đào Khuynh cúi đầu, nghĩ tới tình trạng thân thể của mình, lòng chua xót không dứt.

“Đúng vậy a, chuyện như vậy là rất khó nói ra khỏi miệng, chị có thể hiểu được.” Hạ Lâm Ngọc vỗ vỗ vai của cô, thở dài, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

“Chị Lâm Ngọc, chị cảm thấy em . . .” Đào Khuynh tâm tình hết sức rối loạn, cần tìm người trò chuyện.

Hạ Lâm Ngọc ngắt lời cô, mở miệng trước: “Tiểu Khuynh a, chị Lâm Ngọc vẫn coi em là em gái mà đối đãi đúng không?”

“Dĩ nhiên, chị Lâm Ngọc đối với em rất tốt, em rất cảm động.” Đào Khuynh lập tức gật đầu, chân thành tha thiết mà nói: “Em là con gái một, có vài phần không biết cảm giác anh chị em ruột là thế nào, từ khi biết chị Lâm Ngọc, em giống có thêm một chị gái vậy.”

“Có thể làm cho Lâm Đế thích như vậy, em đúng là cô gái tốt, từ sau khi quen biết, chị cũng rất yêu thích em, nếu không sẽ không giúp hai đứa thuyết phục ba mẹ. Hiện giờ phải nói với em những lời này, chị cũng rất khổ sở.”

Hạ Lâm Ngọc đã suy nghĩ thật kỹ mới quyết định tới gặp Đào Khuynh, rõ ràng sau khi những lời kế tiếp được nói ra khỏi miệng, quan hệ của hai người sẽ thay đổi.

“Chị có ý tứ gì? !” Đào Khuynh sững sờ, không hiểu cô vì sao lại nói như vậy.

“Chị hơn Lâm Đế tám tuổi, giống như là trưởng bối của Lâm Đế vậy. Lâm Đế là người nối dõi duy nhất của Hạ gia, vừa sinh ra đã là con cưng của cả nhà, em hiểu ý của chị không?”

Nghe vậy, đầu óc hỗn độn lập của Đào Khuynh tức trở nên rõ ràng, hơi nhếch môi: “Chị Lâm Ngọc. . . .”

“Chị biết rõ em rất khổ sở, nhưng chuyện cần đối mặt dù không muốn vẫn phải đối mặt. Nếu chuyện em vô sinh bị cha mẹ chị biết, bọn họ chắn chắn không thể tiếp nhận em, càng không có khả năng để em và Lâm Đế kết hôn.”

Đào khuynh bị lời nói của Hạ Lâm Ngọc đả kích trầm trọng, vội vàng cầm tay của cô, lòng như lửa đốt nói: “Bác sỹ nói, bác sỹ chỉ nói là tỷ lệ mang thai thấp, chỉ cần em cùng Lâm Đế cố gắng, muốn trẻ con tuyệt đối không thành vấn đề đâu.”

Trừ phi không có tử cung mới hoàn toàn không có cơ hội, cô chỉ là tỷ lệ thụ thai thấp hơn so phụ nữ bình thường, cũng không phải hoàn toàn không thể sinh con!

Nhưng câu nói tiếp theo của Hạ Lâm Ngọc đánh nát hy vọng của cô.

“Vậy em nhẫn tâm nhìn Lâm Đế chịu khổ sao?”

Đào Khuynh sắc mặt trắng xanh, thân thể bắt đầu run rẩy.

“Em. . . . . . Không phải vậy, em không có ý muốn anh ấy cùng em chịu khổ, em chỉ . . .” Vừa nghĩ tới Hạ Lâm Đế phải chịu khổ sở, cô đã đau lòng không thôi.

“Em chỉ là ích kỷ muốn sở hữu toàn bộ người yêu, không muốn buông nó ra.”

Những lời này giống như con dao sắc hung hăng đâm vào tim Đào Khuynh, nước mắt cô trào ra như vỡ đê.

“Chị Lâm Ngọc, chị đừng nói như vậy. . . . . . Vô sinh không phải là em muốn, em hiện tại còn không có biện pháp tiếp nhận sự thật, trong đầu rất loạn, em không biết nên làm sao mới phải.” Cô thút thít nói.

“Em là rõ ràng nhất, Lâm Đế luôn thích trẻ con, mà em lại không thể sinh con, em sẽ cho nó hạnh phúc sao? Cái nó muốn em không cách nào cho được, mới đầu nó có lẽ sẽ bởi vì yêu em mà nguyện ý chịu đựng, nhưng sau này thì sao?”

“Em sẽ phối hợp với bác sỹ điều dưỡng thân thể, có một chút cơ hội đều không buông tha, tuyệt sẽ không là gánh nặng cho anh ấy . . .” Đào Khuynh ngẩng đầu lên, lấy ánh mắt cầu xin nhìn cô.

“Làm sao có thể không mang lại gánh nặng!” Hạ Lâm Ngọc không đành lòng nhìn nước mắt của cô, nhưng vì em trai mình, cô ngàn vạn lần không thể mềm lòng. “Tiểu Khuynh, nếu như em thật lòng yêu Lâm Đế, em có thể nhìn nó vì em vô sinh mà khổ sở sao?”

“Em chính là không muốn thấy anh ấy khổ sở, mới chậm chạp không dám nói cho anh ấy biết . . .” Cô như thế nào chịu được anh khổ sở đây?

Đào Khuynh khóc không thành tiếng.

“Buông tay đi, hai đứa em không thích hợp.”

“Buông tay dễ như vậy sao? Em thương anh ấy như vậy . . . thương anh ấy như vậy . . .” Đào Khuynh tay nắm chặt ống tay áo Hạ Lâm Ngọc, khổ sở than nhẹ.

“Thật xin lỗi a, Tiểu Khuynh! Chị cuối cùng vẫn là chị của Lâm Đế.” Hạ Lâm Ngọc kéo tay của cô ra, nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô, vô tình nói: “Em biết rõ cá tính của nó cho nên đồng ý với chị, đừng nói chân tướng với nó, dùng một lý do khác rời khỏi nó đi.”

Cái yêu cầu này quá tàn nhẫn, Đào Khuynh ngay lập tức không thể nào tiếp thu được, thậm chí vô cùng oán hận Hạ Lâm Ngọc. Nhưng tỉnh táo lại, cô cũng hiểu rời khỏi anh là biện pháp duy nhất.

Hạ Lâm Đế là người xuất sắc như vậy, bên cạnh có rất nhiều phụ nữ có điều kiện tốt hơn cô ái mộ, anh không cần phải lựa chọn một cô gái khó có thể thụ thai làm vợ a!

Tình trạng thân thể của cô, cũng không nên để anh gánh chịu, anh không cần vì cô khổ cực như vậy. Nếu thật thương anh, cô nên rời khỏi anh, để cho anh gặp người phụ nữ tốt hơn. . .

***

Nước mắt Đào Khuynh rơi xuống, suy nghĩ lại bay xa.

“Hiện

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT