watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4438 Lượt

Khuynh, em thật là đẹp.” Anh khẽ ngâm nói.

Đào Khuynh thở gấp, ưỡn thẳng lưng, nghênh đón một luồng sóng cao triều.

“Lâm Đế. . . . . .” Cô nhìn thấy vẻ mặt anh căng thẳng, biết là anh đang nhẫn nại dục vọng. “Rất khó chịu sao?”

Anh dùng kiên cường ma sát hoa huyệt ướt át của cô, “Muốn anh sao?”

“Em muốn anh.” Đào Khuynh dùng chân nhỏ ôm hông của anh, kéo dục vọng của anh gần sát lại.

Lời mời gọi này thật là hấp dẫn! Anh chống đỡ nơi dính ướt ái dịch của cô, từ từ thăm dò cánh hoa mềm mại rồi mới tiếp tục tiến vào bên trong hoa huyệt ấm áp.

Bị cảm giác thoải mái thỏa mãn xâm chiếm, cô rên rỉ thành tiếng, đôi tay bấu víu bờ vai anh thật chặt.

Hoa kính chặt chẽ ướt át lập tức bao chặt anh to lớn, một hồi sảng khoái nhanh chóng vọt tới, anh dùng sức một cái, đi tới chỗ sâu nhất của hoa huyệt.

“Khuynh, em thật chặt. . . . . .” Hạ Lâm Đế rên lên một tiếng, dâng trào một lần lại một lần, kéo ra đưa vào ở trong cơ thể cô. Vách tường mềm mại không ngừng co rút lại, khoái cảm mãnh liệt cơ hồ đem anh nuốt hết.

Theo anh luật động, Đào Khuynh mềm mại di động vòng eo nhỏ nhắn.

“Lâm Đế. . . . . .” Cô có thể cảm nhận được dục vọng anh kiên cường ở trong cơ thể cô hung hăng ra vào, kịch liệt ma sát mang đến sảng khoái không nói nên lời.

Bàn tay Hạ Lâm Đế vịn hông của cô, suồng sã tứ phía ở u huyệt mềm mại của cô ra vào.

“Tiểu Khuynh. . . . . .” Anh không ngừng thở gấp, khẽ hô tên của cô.

Cô rời đi để cho anh khổ sở, hôm nay có thể lại một lần nữa có cô, anh muốn hoàn toàn đoạt lấy cô!

“Lâm Đế, em thật yêu. . . . . . Yêu anh. . . . . .” Đào Khuynh cảm nhận được lo lắng của anh, đôi tay ôm gáy anh, phối hợp với sự tấn công càng lúc càng cường hãn của anh.

Cô nhất định là người phụ nữ của anh, sẽ không bao giờ nữa xa rời tình yêu của anh.

“Nói lại lần nữa.” Anh khẽ nói.

“Em. . . . . . yêu anh. . . . . .” Đào Khuynh rên rỉ càng lúc càng lớn, khoái cảm mãnh liệt này sảng khoái đánh thẳng tới, bao phủ cô, thân thể cô chấn động không dứt.

Anh dùng lực đong đưa mông eo, cô chặt chẽ dũng đạo thật chặt bọc lại dục vọng của anh, cảm giác mất hồn này làm cho anh không dừng lại được, một lần lại một lần đoạt lấy cô.

“Không. . . . . . Không cần. . . . . .” Đào Khuynh không chịu nổi anh tiến công mãnh liệt, lắc đầu cầu xin tha thứ.

“Không được.” Hạ Lâm Đế không cách nào buông cô ra, bàn tay vươn qua thân thể của cô, nâng mông đẹp của cô lên, lần nữa hung hăng xâm nhập trong cơ thể cô.

“Thật là nhanh. . . . . . Chậm một chút, cầu xin anh chậm một chút. . . . . .” Đào Khuynh nhắm mắt lại, thân thể không ngừng run rẩy, sảng khoái như điện tê dại ở trong người tản ra không đi.

Bàn tay ôm sát hông cô, anh suồng sã tứ phía ở thủy huyệt cô ra vào, tiếng va chạm lẫn nhau trong ái dịch vang lên làm người ta xấu hổ.

Cô chỉ có thể đi theo tốc độ của anh, mất hồn hô lên tiếng rên rỉ đứt quãng. . . .

“Đã trễ thế này còn chưa ngủ, chẳng lẽ là còn chưa đủ mệt mỏi?” Hạ Lâm Đế phát hiện Đào Khuynh thỉnh thoảng uốn éo người, mở mắt hỏi.

“Em đánh thức anh à?” Đào Khuynh ngẩng mặt lên, giọng mang áy náy hỏi.

“Đang muốn ngủ, em cứ nhích tới nhích lui, là trêu đùa anh sao?” Anh nâng lên khóe môi, đáy mắt xẹt qua chút tà khí.

Mặt cô đỏ lên, vội vàng mở to mắt.

“Ghét, anh đừng mơ, người ta đau lưng.” Trước đó anh càn rỡ muốn cô một lần lại một lần, cô bị anh hành hạ đến kiệt sức, khốn khổ cầu xin tha thứ, anh mới thả cô.

“Ai bảo em cứ dùng ánh mắt nó

nóng bỏng như vậy nhìn chằm chằm vào anh.” Hạ Lâm Đế ra vẻ vô tội, ngón tay đùa bỡn tóc cô.

“Em không có. . . . . .” Là nhìn anh ngẩn người, mới không phải cố ý hấp dẫn anh.

“Mắt long lanh, lỗ mũi còn hồng hồng, khóc?” Anh chú ý đến nước mắt ở khóe mắt cô, nhăn đầu lông mày.

Bị anh phát hiện, Đào Khuynh hốt hoảng nháy mắt, mím môi không nói.

“Tại sao khóc?”

“Không có việc gì.” Cô tránh tầm mắt anh, thẹn thùng nói.

“Ngay trước mặt anh khóc, còn nói không có việc gì? Làm sao. . . Là anh làm đau em àh?” Nhớ tới bộ dáng đáng thương của cô lúc ấy, Hạ Lâm Đế hếch lên mày, quan tâm hỏi.

Anh hoàn toàn phóng túng dục vọng của mình là vì quá khát vọng cô, cậy mạnh mãnh liệt đoạt lấy, xác thực sẽ làm đau cô.

Nghe vậy, trong đầu Đào Khuynh hiện lên sóng cuồng hoan ái mới vừa rồi, gương mặt lại đỏ hồng.

“Không phải, không phải, cái kia không sao. . . . . . A, thật ra thì cũng có một chút quan hệ.” Cô một cái lắc đầu, một cái gật đầu, vẻ mặt có chút lo sợ không yên.

“Rốt cuộc là có quan hệ hay không có quan hệ? Em làm anh thật mơ hồ.”

Hạ Lâm Đế thở dài, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhẫn nại hỏi: “Ngoan, nhìn anh, đến tột cùng là vì cái gì đau lòng?”

“Em không đau lòng, chỉ là nhìn thấy anh ngủ ở bên cạnh em, đột nhiên rất cảm động.” Đào Khuynh ngưng mắt nhìn vẻ mặt tràn đầy lo lắng của anh, trái tim dâng lên một hồi ấm áp. “Thật sự là anh, không phải em đang nằm mộng. . . . . .”

Rời khỏi anh, mỗi đêm cô đều sẽ nghĩ về khoảng thời gian cùng với anh. Hai người sau đó gặp lại, nhưng cô vì phải cự tuyệt thâm tình của anh mà cảm thấy khổ sở. Hôm nay có thể giống như giờ phút này ôm nhau ngủ, cô thật sự mừng rỡ như điên, càng nghĩ càng cảm động, mới để nước mắt chảy xuống.

Vốn là cô là muốn trộm khóc, lại bị anh phát hiện rồi, thật là mất mặt a.

“Đứa ngốc, thì ra là quá cảm động cho nên cực vui mà khóc a!” Hạ Lâm Đế vui vẻ cười, hôn lên má cô.

“Yêu anh như vậy sao?” Đào Khuynh của anh quả nhiên thật đáng yêu!

“Vâng.” Cô nhẹ nhàng gật đầu.

Anh hạ thấp lông mày, biểu hiện ra dáng vẻ khó tin. “Khó có được một lần em không phản bác anh, xem ra là rất cảm động.”

“Bởi vì em cho là. . . . . . Cho là anh biết em không có biện pháp sanh con nhất định sẽ buông tha em, em sợ không dám đối mặt với cảm giác vĩnh viễn mất đi anh.” Đào Khuynh càng nói, lỗ mũi càng chua.

Thấy cô khó chịu như vậy, Hạ Lâm Đế từ từ che giấu cười, trầm giọng hỏi: “Tại sao lại có cảm giác này?”

“Em vẫn nhớ anh từng nói thích trẻ con, nhưng nếu em không có cách nào thực hiện nguyện vọng của anh, anh có phải hay không sẽ rất thất vọng với em? Nếu anh đau lòng, em cũng sẽ rất khổ sở.”

Thấy cô lo lắng, anh đau lòng không dứt. “Chúng ta không phải đã nói chuyện rõ ràng rồi sao? Người anh muốn chỉ có em… . Em phải có lòng tin với chính mình a!”

“Thật xin lỗi, em không phải cố ý để ý điểm này. . . . . .” Đưa tay lau đi nước mắt, Đào Khuynh không muốn hại tâm tình của anh theo cô xuống thấp.

“Anh rất ghét em nói thật xin lỗi. Có cái gì mà phải xin lỗi?” Tình trạng thân thể làm cô mất tự tin, luôn lộ ra vẻ mặt sợ hãi, khiến Hạ Lâm Đế nhìn thật khó chịu. “Em không làm sai bất cứ chuyện gì, không cần cẩn thận để ý anh như vậy.”

Anh chưa bao giờ có ý trách cô, chỉ hy vọng có thể an ủi đau thương của cô, lần nữa nhìn thấy cô lộ ra nụ cười thoải mái!

“Lâm Đế, cám ơn anh.” Anh là ánh mặt trời ấm áp nhất của cô, luôn khiến cho tinh thần tiêu cực của cô biến mất.

“Cám ơn nghe lọt tai hơn nhiều.”

“Em nhớ kỹ lời anh nói, sẽ không cảm thấy áy náy nữa.” Như anh đã nói, là người phụ nữ anh yêu, phải có tự tin mới được!

“Tiểu Khuynh, không nên vì chuyện này áy náy, nên suy nghĩ lạc quan hơn.”

Hạ Lâm Đế hôn cái trán của cô, giọng điệu kiên định. “Chỉ cần chúng ta cùng nhau cố gắng, không có bất kỳ chuyện không làm được.”

Đào Khuynh gật đầu một cái, thật hâm mộ sự lạc quan của anh.”Anh với em rõ ràng rất khác nhau, anh luôn luôn tích cực, chủ động như vậy, luôn ở phía trước dẫn dắt em. . . . . .”

Nghe vậy, đáy mắt Hạ Lâm Đế xẹt qua một tia ảo não.

“Xin lỗi, đã nói sẽ tôn trọng ý kiến của em, mà hình như anh lại quá tự cho là đúng rồi.” Anh thiếu chút nữa quên đã tự dặn mình đừng mang cho cô áp lực, trong giọng nói tràn đầy áy náy.

“Đừng nói xin lỗi!” Đào Khuynh vội vàng cao giọng, ánh mắt ngập nước. “Nên nói như thế nào. . . . . . Thật ra thì em vốn không có chủ kiến, là tán thành ý của anh mới thuận theo, cũng không miễn cưỡng.”

“Lần trước không phải em nói anh làm em áp lực quá lớn sao?”

Cô biết anh đối với những lời đó canh cánh trong lòng, không khỏi thở dài.

“Không phải áp lực, là đau lòng anh mà cảm giác mình vô dụng.” Những gì anh làm đều là vì cô, cô không cảm kích còn oán trách thật là quá đáng.” Lúc ấy nói như vậy là muốn anh hết hy vọng, trên thực tế, em rất cảm kích anh vì em mà làm tất cả.”

Trong quá khứ thật ra có lúc cô từng vì điều kiện quá tốt của anh mà có áp lực, nhưng anh thâm tình trấn an lo lắng của cô, cô đã sớm học được cách điều chỉnh tâm tình, bây giờ đã không thèm để ý.

“Thật?”

“Ừ, lần trước nói chuyện làm tổn thương anh, thật xin lỗi.”

Hạ Lâm Đế thở phào nhẹ nhõm, ôm eo nhỏ của cô, cánh tay dùng

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT