|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
dưới bộ phỉ thúy, càng tản ra tinh quang lấp lánh.
Cô chỉ trang điểm nhẹ thôi, bờ môi mềm mại tô son màu rất nhạt, nhưng lại cho người ta cảm thấy thật thanh thoát tự nhiên lại kiều diễm.
Cho dù là vậy, trong lòng cô vẫn thấp thỏm không yên xen chút lo lắng!
Một là bởi vì cô vẫn chưa trang điểm long trọng gì như thế bao giờ, vẫn không thể hoàn toàn thích ứng, nhìn đôi giày cao gót dưới chân liền khiến cô đau khổ không thôi!
Hai là cô sợ không thể ung dung thoải mái mà đối mặt với người nhà của Lăng Chấn Vũ! Dù sao cô cũng chưa từng tham gia qua yến hội nào cả. Đang lúc cô hoang mang nhíu mày lo sợ tiếng mở cửa bỗng vang lên, thức tỉnh vẻ mặt nghiêm trọng của cô.
“Xem ra em đã chuẩn bị tốt rồi!” Anh mỉm cười nói. “Đứng dậy cho tôi nhìn thử xem đi.”
Hướng Hải Lam ngoan ngoãn mà đứng dậy nhưng lại cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt xem xét sắc bén kia của anh.
“Ngẩng đầu lên nhìn tôi!” Anh mệnh lệnh nói. “Em đã học qua cách khắc phục sự thẹn thùng của mình rồi, không cần lúc nào cũng cúi thấp đầu như thế!”
Lời nói nghiêm nghị của anh khiến cô có chút sợ hãi, nước mắt không tự chủ được mà chảy vòng quanh hốc mắt. Cô cũng không thích chính mình như vậy a! Nhưng cũng phải cho cô chút thời gian để thay đổi chứ! Trừ bỏ áp bức cô, chẳng lẽ không thể sử dụng phương pháp khác để nói chuyện sao?
Nhìn thấy cô rõ ràng là đáng thương, bộ dáng ủy khuất cố nén nước mắt, Lăng Chấn Vũ nhất thời cảm thấy bản thân thật sự quá mức hà khắc, dù sao với hoàn cảnh hạn chế ở gia đình như vậy, cô có thể có được biểu hiện như vậy là không dễ dàng gì.
Anh đau lòng đem cô kéo vào trong lòng ngực. “Đừng khóc, là tôi không đúng, tôi không nên lớn tiếng như vậy.” Anh vỗ nhẹ tấm lưng của cô ôn nhu an ủi nói. “Đây là lần đầu anh đối với phụ nữ an ủi dỗ dành a!
Thái độ ôn nhu ngoài ý muốn này làm cho Hướng Hải Lam ngưng khóc, hơn nữa có chút mê loạn mà chìm đắm trong vòng ôm ấm áp của anh.
Qua một lúc lâu, anh nhẹ nhàng buông cô ra. “Quay một vòng cho tôi nhìn thử xem đi.”
Hướng Hải Lam mỉm cười khẽ gật gật đầu, ánh mắt lấp lánh mang theo một tia mê hoặc của cô làm cho Lăng Chấn Vũ có chút ngẩn người.
Cô quả thật cực kỳ xinh đẹp! Vẻ đẹp của cô thanh linh thoát tục, hoàn toàn khác với nữ nhân dong chi tục phấn ngày thường anh thấy.
Anh nên cảm thấy may mắn vì lúc trước bộ dáng của cô là vừa ngốc vừa quê mới phải, như thế anh mới có thể có được bảo bối là cô chứ.
“Tốt lắm, xem ra khóa học của Trân Ny rất có ích đối với em.” Anh nhẹ nhàng tán thưởng, thân hình cao lớn từ từ đến gần thân thể của cô.
Anh đưa tay ra khẽ vuốt qua bộ dây chuyền phỉ thúy trên cổ Hướng Hải Lam. “Tôi biết nó nhất định rất thích hợp với em!” Tiếng nói trầm thấp của anh nồng đậm dục vọng.
Trong phút chốc, Hướng Hải Lam giống như bị hãm sâu vào ma trận anh bày ra! Cô mở to đôi mắt gợn sóng, mê màng như mặt nước mùa thu mà nhìn Lăng Chấn Vũ, cái miệng nhỏ nhắn không tự giác mà hé mở, giống như không tiếng động mà dẫn dụ anh hấp thụ sự ngọt ngào thơm ngát của cô.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn là miễn cưỡng áp chế dục vọng bừng bừng của mình, bữa cơm hôm nay đối với anh có ảnh hưởng rất lớn. Nếu có thể làm cho cha anh chấp nhận cô, cũng làm cho hôn lễ như đã định mà tiến hành, như vậy anh có thể đạt được mục tiêu nhiều năm qua của mình– ngồi lên vị trí chủ tịch tập đoàn Lăng thị rồi!
“Đi thôi! Cha tôi là một người không thích chờ đợi.” Anh điềm đạm mà nói, thanh âm vẫn mang theo dục vọng nồng đậm.
Nói xong, anh nắm lấy vòng eo nhỏ của cô hướng ngoài cửa đi ra.
Hành động thân mật này của anh khiến Hướng Hải Lam cảm thấy xấu hổ và không được tự nhiên, cô hơi động đậy thân mình, lại đổi được sự kiềm chặt hơn của Lăng Chấn Vũ.
“Em nên học cách làm quen sự tiếp xúc của tôi,chúng ta sắp kết hôn, giữa vợ chồng sẽ còn thân mật hơn lúc này nhiều!” Lăng Chấn Vũ nhếch miệng cười nói, vẻ mặt tà mị mờ ám.
Hướng Hải Lam nghe vậy, hai gò má bỗng dưng đỏ bừng, cũng không dám lộn xộn nữa. Lời nói của Lăng Chấn Vũ khiến cô ý thức được– về sau gả cho anh rồi, tất cả sẽ hoàn toàn không giống như trước được, cô không thể trở lại con người trong quá khứ của mình nữa……
******
Xe ngừng lại trước cửa một biệt thự tại núi Dương Minh.
Mở cánh cổng sắt kia ra là một biệt thự có mái ngói màu hồng, hai bên là đám cỏ xanh um trồng đủ các loại hoa, trong khuôn viên còn thiết kế núi giả, khe nước giả theo phong cách Nhật Bản.
Hướng Hải Lam trợn to hai mắt, nhìn chằm chằm vào phong cảnh trước mặt. So với Hướng gia, Lăng gia không thể nghi ngờ càng giàu có, càng hào hoa hơn…… nhưng cũng càng khiến người khác sợ hãi gấp bội.
Giống như biết được hết toàn bộ ý nghĩ của cô, Lăng Chấn Vũ đưa tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hướng Hải Lam, truyền cho cô sức mạnh và sự ấm áp không dứt.
“Thả lỏng đi! Có tôi ở đây, không có gì phải sợ, em chỉ cần làm chính mình là được.”
Sau khi hai người xuống xe, một chàng trai ăn mặc như tài xế đã đứng đó, chờ đem xe vào gara để cất.
Lăng Chấn Vũ nắm lấy tay của Hướng Hải Lam, chậm rãi đi vào cửa lớn, hướng biệt thự có phong cách kiến trúc xa hoa kia đi đến.
Phòng khách Lăng gia bố trí vừa tao nhã lại vừa có phong cách hoàng gia, những đồ vật dùng để bày biện đều là hàng cao cấp, hoàn toàn biểu hiện ra rằng chủ nhân của nó là người rất biết thưởng thức.
Nhưng mà, Hướng Hải Lam lại không còn lòng dạ nào mà xem xét nữa! Giờ phút này tim cô kịch liệt mà nhảy lên.
Bởi vì, cô phải đối mặt với bảy cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Xem ra, toàn bộ người của Lăng gia đều đến đông đủ.
Qua sự giới thiệu của Lăng Chấn Vũ, cô mới biết được người ngồi ở vị trí chủ tọa có ánh mắt sắc bén kia là cha của anh–Lăng Trường Thanh, mặt khác còn có hai vị phu nhân trung tuổi, một người có gương mặt lạnh lùng là vợ chính thức của Lăng bá bá, còn người có vẻ mặt hiền lành ôn nhu tươi cười kia là mẹ ruột của Lăng Chấn Vũ.
Còn về bốn cặp mắt có địch ý kia phát ra từ hai đôi vợ chồng trẻ có thái độ hết sức lãnh đạm, là hai người chị cùng cha khác mẹ với Lăng Chấn Vũ và chồng của bọn họ.
Hướng Hải Lam chào hỏi tất cả mọi người một lượt, sau đó toàn bộ người hướng phòng ăn dời đi.
Cơm trưa thập phần phong phú, có rượu khai vị, rau xà lách khoai tây, thịt gà nướng vàng thơm ngát, món ăn đều hết sức tươi ngon cùng với món phomat tráng miệng.
Nhà ăn bố trí rất là đơn giản, trên bàn ăn là những chén thủy tinh lấp lánh làm cho Hướng Hải Lam rốt cục cũng ý thức được thế nào là danh gia phú hộ.
Nháy mắt, lòng cô dâng lên một sự bất an và sợ hãi, chính mình có thể có được cuộc sống như vậy sao? Cho dù là người đơn thuần như cô cũng có thể cảm giác được gia đình này có chút phức tạp, bầu không khí vô cùng kì quái.
“Ừm…… Hải Lam đúng không?! Ta cùng cha con coi như là có quen biết đã lâu, như thế nào rất ít nghe ông ấy nói đến con?” Giọng nói nghiêm túc của Lăng Trường Thanh chợt vang lên.
Hướng Hải Lam căng thẳng mà liếc nhìn Lăng Chấn Vũ một cái, sau đó cẩn thận trả lời: “Có lẽ nguyên nhân là do con không giao tiếp nhiều, lại hay thẹn thùng, hơn nữa vẫn còn đang đi học ạ!” Đây xem như là câu trả lời vừa thành thật lại đơn giản! Cô nghĩ thầm.
Lăng Trường Thanh là lão già lăn lộn trong thương trường nhiều năm, không ai có thể qua mặt ông, liếc mắt một cái là nhìn ra Hướng Hải Lam là một cô gái nhỏ nhắn hiền lành lại đơn thuần, ôn nhu.
Tuy là lúc đầu ông nhìn trúng chị của cô là Hướng Lệ Vi xinh đẹp lại giỏi giao tiếp, có thể giúp ích cho đứa con này của ông. Nhưng Hướng Lệ Vi nhân phẩm không tốt, còn kiêu căng tùy hứng, tuyệt không phải là một người vợ tốt, càng nói chi là làm cho con ông thích.
Có lẽ đơn thuần thiện lương như Hướng Hải Lam sẽ đem lại hiệu quả không thể ngờ, dù sao đứa con luôn luôn đối đãi với nữ nhân lạnh lùng không tốt kia, hôm nay lại lần đầu tỏ ra nụ cười ôn hòa và vẻ mặt lo lắng như vậy.
Đối với Lăng Chấn Vũ, trong lòng ông có chút hổ thẹn, những đứa trẻ khác luôn có người cha yêu thương cưng chiều chúng, nhưng ông luôn là không nói ra khỏi miệng, chỉ dùng thái độ nghiêm khắc mà giáo dục, bồi dưỡng nó, làm cho tình cảm cha con ngày càng xa, quan hệ ngày càng lạnh nhạt.
Đây là tiếc nuối của ông, nhưng ông lại là một lão già quật cường cố chấp, tuyệt không có khả năng cúi đầu, nhận lỗi với đứa con. Nếu có thể tìm cho con trai một cô gái có thể đem đến cho nó vui vẻ hạnh phúc đó không coi là bồi thường, cũng có thể coi là giảm bớt sự hổ thẹn trong lòng của ông đi.
“Ta nhớ rõ, cô dâu cha chọn cho Chấn Vũ là Hướng gia đại tiểu thư cơ mà, như thế nào lại biến thành nhị tiểu thư?!” Chị cả của Lăng Chấn Vũ – Lăng Nam Hân không có ý tốt mà nói.
“Phải! Ta cũng nhớ rõ là Hướng gia đại tiểu thư Hướng Lệ Vi mà.” Chị hai Lăng Du Quyên phụ họa thêm.
Hai chị em các cô lập gia đình xong, vẫn cùng chồng ở lại Lăng gia, hưởng hết vật chất Lăng gia mà trong lòng vẫn còn mong mỏi chồng của mình có thể có được phần tài sản cha để lại, không cam lòng để Lăng Chấn Vũ độc chiếm hết thảy món hời này!
“Hai đứa đều im miệng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




