|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cố gắng nghĩ, chính mình là làm sai chỗ nào, sơ sót chỗ gì khiến đệ đệ chịu ủy khuất…
“Tốt. Nhưng thứ ta chân chính muốn có, ngươi không đưa ra được…” Chồng chất ở trong lòng cả đời, rốt cuộc cũng có thể nói ra lời thật lòng—
“Ngươi làm chuyện gì đối với ta đều tình nguyện dùng toàn bộ tâm tư, tựa như tên của chúng ta—Thao, Lược, Thao Lược, Thao cùng Lược luôn hỗ trợ cho nhau, không thể bị phân cách. Nhưng ngươi thật sự cho rằng, phụ mẫu là cố tình đặt tên với nghĩa như vậy sao? Lược này, không phải là mưu lược, mà là lược bỏ, đằng trước có thao, ta vĩnh viễn là bị lược bỏ lại phía sau, bỏ bớt đi sự tồn tại.
Ta biết chuyện này không thể trách ngươi, nhưng là ngày đưa tiễn mụ mụ nhập thổ, ta chỉ mong muốn được quỳ gối ở linh đường, đưa tiễn nàng đoạn đường cuối cùng. Chứ không phải là bị nhốt tại sài phòng ẩm thấp, câm tang khóc lặng không người để ý. Một đứa nhỏ không có người quan tâm, trưởng thành có bao nhiêu khó khăn ngươi vĩnh viễn không biết được. Ăn cơm ít không người để ý, bị thương bị lạnh không người quan tâm chuẩn bị, chỉ có đánh đập cùng lãnh ngôn phúng ngữ…. Thiên chi kiêu tử như ngươi đã bao giờ chịu qua? Ngươi muốn ta như thế nào không hận ngươi?
Nhạn Hồi là ấm áp duy nhất ta muốn nắm lấy, nhưng nàng cũng là của ngươi. Chỉ cần ngươi còn một ngày, nàng cũng chỉ nhìn ngươi. Chỉ cần không có ngươi, nàng mới có thể liếc nhìn ta vài lần. Ngươi luôn chiếm hết mọi thứ ta muốn, ngươi nói xem ta phải làm sao bây giờ? Nếu trên đời không có ngươi thì sẽ có bao nhiêu tốt? Cuộc đời của ta, sẽ không rơi vào tình trạng thế này.
Ngươi luôn miệng nói muốn bồi thường ta, nếu ta nói, phương thức bồi thường duy nhất đó chính là ngươi biến mất, ta vĩnh viễn không muốn là bóng dáng đằng sau, ta muốn là duy nhất! Ngươi có thể sao? Ngươi sẽ nguyện thành toàn sao?”
Thần trí nửa tỉnh nửa mê, từng tiếng đờ đẫn đứt quãng bay vào trong óc, hắn cố gắng nghe, trái tim đau không thở nổi.
Thì ra… đệ luôn luôn là nghĩ như thế… thì ra, đệ là hận ta như thế….
Hồi ban đầu, đệ ai cũng không để ý tới, một bộ dáng cấm lại gần, ta cố gắng thử lại thử. Vọng tưởng dùng bản thân khiến cho đệ ấm áp, đem đệ ở trong lòng. Ta không biết mình lại khiến đệ gặp nhiều chuyện thương tâm như vậy, không cho rằng…. đệ nở nụ cười, ngẫu nhiên hô lên một tiếng “Đại ca” nhàn nhạt, là thật tâm nhận thức ta.
Kết quả là, vẫn là ta tự cho mình là đúng.
Đệ thế nhưng lại hận… đến mức tình nguyện ta biến mất.
Câm tang, biết được chân tướng đả kích, khiến hắn một câu cũng không thể nói lên lời,con ngươi hiện lên một vệt ánh sáng, chỉ thấy một đường kiếm xoẹt ra, ngước mắt nhìn lưỡi kiếm mỏng lên cao—
Cũng được, nếu Lược thật sự muốn hắn chết, còn gì để mà nói?
Lưỡi kiếm sắc kia vẫn chưa hướng gần về phía hắn, mà là tự đâm về ngực mình, hắn mắt mở to, đau đớn vô cùng. “Lược….”
Mộ Dung Lược nhếch môi, không mang theo ý cười. “Ngươi sẽ không chết, ta cũng là đánh bạc mạng của chính mình.”
Vì sao phải như thế?! Hắn không hiểu, hoảng loạn không thể suy xét, giãy dụa muốn đứng dậy. Mộ Dung Lược lùi lại một bước, “Nếu không làm thế này, ta sẽ không thể nào nói với người… ta không quan tâm nếu ngươi hận ta thấu xương, ta chỉ cầu ngươi vào lúc này, nếu ta không chết, ngươi có thể nào thành toàn cho ta hay không?”
Ngay cả mạng đệ đều đem ra đánh bạc, hắn còn có thể nói gì?
Mộ Dung Thao đau kịch liệt, nhắm chặt mắt, không nói gì lấy túi gấm ra từ trong lòng. Đây là ấn tín của hắn, cũng là vật tùy thân từ nhỏ chưa từng rời khỏi người, Nhạn Hồi nhìn, sẽ biết.
“Cám ơn ngươi, đại ca.” Hắn lùi lại, lại lùi lùi, thẳng cho đến khi lưng chạm vào cửa xe
ngựa, hắn dùng tay đẩy ra, cả người nhảy ra ngoài.
Hành động này quá mức đột ngột, choáng váng ngã xuống, Mộ Dung Thao tứ chi mềm nhũn ngăn cản không kịp, hoảng sợ kinh đau, ngay cả kêu cũng không thể kêu lên một tiếng.
Vì sao huynh đệ bọn họ lại rơi vào cục diện hiện tại? Thực sự ứng với cấm kỵ từ xưa? Trời không thể có hai mặt trời, gia tộc có cặp song sinh ắt chính là đại họa?
Nếu đúng là như thế, kiếp sau hắn tình nguyện vào một gia đình bình thường, không cầu phú quý, thế là đủ.
Nửa đêm tỉnh lại, một thân ướt đẫm mồ hôi, đầu đau kịch liệt.
Hắn luôn mơ về một ngày kia, vẻ mặt đau đớn cùng kinh ngạc không thể tin của Mộ Dung Thao. Hắn luôn luôn tránh không nghĩ đến, bị thân đệ đệ phản bội, trong lòng hẳn là phải có nhiều hận.
Trước kia ban đêm bừng tỉnh, còn có Mạc Nhạn Hồi ở một bên thân thiết an ủi, cố tình sau khi biết được chân tướng ghê tởm thì không còn nhận được nữa. Hắn không nói, nàng cũng sẽ không hỏi. Chỉ là giúp hắn hàng đêm thắp sáng đèn cùng đốt huân hương.
Huân hương kia cực hữu hiệu, mặc dù không thể khiến hắn ngủ yên cho đến tận bình minh, nhưng cũng làm giảm đi đau đớn…
Gió lạnh theo cửa sổ đi vào, lư hương kia, đã sớm không còn dùng được, mà hắn hàng đêm đều trong đau đớn tỉnh lại.
Hắn không mặc thêm áo, xuống giường, xoay xoay một điểm nơi góc tường, bức tường nguyên bản đứng im liền mở ra, hiện ra một khoảng cách nhỏ. Hắn lấy túi gấm ra, đồ vật bên trong hắn đã sớm thuộc như lòng bàn tay.
Một chiếc khóa vàng bình an, ấn tín, chìa khóa, cùng một đôi uyên ương quyết và lá bùa bình an, viết ngày sinh tháng đẻ để cầu nguyện.
Những thứ này đều là vật chứng minh cho thân phận của Mộ Dung Thao.
Chìa khóa này còn là để mở cửa bí mật, mọi giấy tờ, vật trọng yếu đều được cất ở trong đó.
Hắn suy nghĩ một lần lại một lần, khi huynh trưởng tự mình giao những thứ này cho hắn, rốt cuộc là đang nghĩ cái gì? Là muốn đem hết thảy mọi thứ đã độc chiếm hai mươi mấy năm nay trao lại, từ nay ân oán chấm dứt, hết tình huynh đệ?
Cũng phải, hắn muốn thay đổi, cũng muốn ân đoạn nghĩa tuyệt, đến già cũng không gặp lại.
Cho mật thám đi điều tra hành tung cho đến nay, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, cho cái kết quả cuối cùng.
Theo Mộ Dung Dung, chỉ cần người còn sống, thì hắn có phải lật từng tấc đất cũng phải tìm ra cho bằng được.
Hắn không tin tưởng Mộ Dung Dung, hai người vốn là lợi dụng lẫn nhau, không có tình nghĩa. Nếu đem huynh trưởng giao cho hắn, hắn lại không bằng mặt không bằng lòng, chắc chắn sẽ thừa cơ hội một ngày nào đó độc hại huynh trưởng. Nếu huynh trưởng mà không chạy thoát, thì hiện giờ chỉ sợ đã sớm chỉ còn lại bộ xương trắng.
Hắn đã tỉnh ngộ, nhưng Mộ Dung Dung thì chưa tỉnh. Mộ Dung Dung muốn cái gì, hắn liền cấp, liền thành khẩu vị mỗi lúc một lớn, đi lên càng lúc càng cao. Tương lai sau này rơi xuống thì là tan xương nát thịt, xung quanh đều là lớp đường độc, khiến cho chết rồi cũng không biết được lý do tại sao.
Huynh trưởng trước một mảnh bụng dạ rộng lượng, thì như thế nào? Ai sẽ nhận cái tình này của hắn?
Không! Hắn không hề có tính nhẫn nại.
“Là của ngươi, thì sẽ là của ngươi, chỉ cần ngươi trở về…” Lòng bàn tay mơn trớn kim khóa có khắc chữ “Thao”, cúi đầu thì thầm.
Lúc ban đầu hoảng sợ, hiện tại đã có thể tỉnh táo trở lại, hắn biết phải đối mặt như thế nào, cũng biết phải xử lý như thế nào cho chính xác. Chỉ sợ đến một ngày, ngực càng lúc càng trống rỗng, không thể nào bổ khuyết được.
Liền cả khi, tiếng nói trầm ổn vang vọng ở bên tai, vì hắn đưa canh, còn có tiếng dặn dò cũng đều dần dần mơ hồ, xa xôi sắp không nghe thấy. Chung quy sẽ có một ngày, đến ngày trống rỗng tột cùng sẽ cắn nuốt hắn, cõi nhân sinh hoang vắng cằn cỗi, hoàn toàn không có vật gì khác.
Lại qua nửa năm—
Trong một thị trấn nhỏ không biết tên, nơi cửa sổ tao nhã ở lầu hai, một nam tử quý khí ngồi dựa vào lan can, nhìn xuống đám đông bên dưới cửa sổ, ánh mắt lưa lại ở một địa điểm xác định.
Ở một quán nhỏ, một nam tử ôm đứa nhỏ, bên cạnh là một nữ tử, dung mạo hạng trung, không tính là khuynh thành tuyệt diễm, nhưng khi cười rộ lên lại phát hào quang sáng loáng, khiến cho tâm của người ta ấm lên.
Nam tử cầm đinh hương ngư khô, thấp giọng dụ dỗ, nữ tử vẫn nhăn mũi lắc đầu. Khiến cho nam tử khuyên bảo mãi mới há miệng để cho nam tử uy thức ăn.
Nam tử nở nụ cười, lòng bàn tay vỗ vỗ đầu nàng, đọc từ khẩu hình miệng, “Thật ngoan.”
Vừa bón cho đứa nhỏ, lại đút cho thê tử, bản thân lại không ăn bao nhiêu. Nử tử nhìn không nổi, cầm đũa gắp mỳ sợi đưa vào miệng cho hắn.
Một màn này, rõ ràng là một đôi vợ chồng trẻ tuổi, một nhà ấm áp.
Sẽ là hắn sao?
Cách một khoảng, Mộ Dung Lược không thể xác định rõ, chỉ cảm thấy hình dánh mơ hồ giống.
Quán nhỏ kia, thậm chí ngay cả điếm bài cũng không có, chỉ có hai tiểu nhị béo mập tùy ý lau lau bàn, đem bát mỳ sợi ngay cả gia vị cũng đều là tùy ý bỏ vào, một muỗng muối, một muỗng thịt, lại thuận tay rắc rắc một ít hành đã thái lên. Kia thật là đại ca từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng, ngay cả uống trà đều phải chuẩn xác hai lá trà cần bao nhiêu nước, cũng chưa bao giờ đến quá
quán trà tùy tiện nào hay sao? Hắn thật sự chịu được lại cực khổ này? Càng đừng nói trước giờ đều là người hầu hạ hắn,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




