watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3235 Lượt

khi hai người đều ngủ mà thành, hai người hoàn toàn không biết họ có tư thế mập mờ như vậy.

Đêm qua hai người nói chuyện rất khuya, thậm chí đã gọi tên lẫn nhau rồi.

Lúc này, hai người đang đắm chìm trong trong giấc mơ đẹp, giống như giấc mơ đẹp của ba năm trước, cảnh trong mơ khác nhau, nhưng ngọt ngào giống nhau.

Lam Khả Khả nhìn chú xa lạ này một lúc lâu, với trực giác tâm linh nho nhỏ của mình, bé không ghét anh,

Thậm chí là thích anh, nhìn hình dáng anh thật kỹ.

Tay nhỏ bé đụng một cái vào mấy đầu ngón tay của Vi Thiếu Phàm.

Vi Thiếu Phàm tỉnh lại, lập tức nhìn thấy Lam Khả Khả đứng ở trước mặt cười với anh, tiếp theo phát hiện Lam Tư Nhược đang nằm ngủ trong lòng anh.

Vậy cảnh trong mơ đêm qua mê người có liên quan sao?

“Suỵt, ” tay nhỏ bé của Lam Khả Khả đặt ở trên môi làm động tác im lặng.

Vi Thiếu Phàm nhìn bé gật đầu một cái, anh biết bé không muốn đánh thức Lam Tư Nhược.

Bé leo lên bắp đùi Vi Thiếu Phàm, cố gắng không đụng Lam Tư Nhược, đem cái miệng nhỏ nhắn đến bên tai Vi Thiếu Phàm nhẹ giọng hỏi: “Chú có phải là cha con hay không?”

Vấn đề bé hỏi làm Vi Thiếu Phàm kinh hãi, tại sao bé ngay cả ba mình là ai cũng không biết? Anh cho rằng Lam Tư Nhược đã li dị nên mới có con.

Chẳng lẽ có ẩn tình khác? Như là. . . . . . Bị cường bạo, bị vứt bỏ, có lẽ còn có những lý do khác?

Lam Tư Nhược đang dựa trên vai anh bỗng nhiên anh cảm thấy căng thẳng, vì cô mà cảm thấy đau lòng.

Đêm qua bọn họ nói chuyện rất nhiều, nhưng đều không phải là vấn đề riêng tư.

“Con chưa từng thấy qua cha con sao ?” Vi Thiếu Phàm nhẹ giọng hỏi.

Lam Khả Khả lắc đầu một cái, “Không có. Bà Thúy di nói cha của con là bác sĩ, chú cũng là bác sĩ sao?”

Bác sĩ?”Ta là bác sĩ.”

Lam Khả Khả đột nhiên ôm chặt anh, không có khống chế âm lượng gọi to”Cha”

Một tiếng gọi cha làm lòng Vi Thiếu Phàm vừa kinh ngạc lại ấm áp, và cũng đánh thức Lam Tư Nhược dậy.

Cô đầu tiên là vì mình nằm ở trong lòng Vi Thiếu Phàm ngủ mà đỏ bừng cả mặt, tiếp theo là do nghĩ đến tiếng gọi cha của Khả Khả.

Cha, mặt cô lập tức tái đi.

“Khả Khả, con mới vừa gọi chú là gì?”

Vi Thiếu Phàm phát hiện sắc mặt của Lam Tư Nhược không đúng, lập tức thay lam Khả Khả giải thích: “Không sao, tôi không ngại bé gọi tôi như vậy.”

Lam Tư Nhược trên ghế salon nhảy dựng lên, “Anh để ý nhưng tôi rất để ý. Khả Khả là con của tôi, anh không thể giành với tôi” một tiếng cha của bé làm cô hiểu lầm việc Vi Thiếu Phàm phát hiện ra gì.

Vi Thiếu Phàm đứng dậy theo, “Tôi làm sao có thể giành Khả Khả với cô? Cô Lam, bé chỉ muốn có ba, bé coi tôi như ba bé mà thôi, tôi sao có thể vì vậy mà giành bé với cô?”

Lam Tư Nhược lúc này mới khôi phục lý trí, ” xin lỗi, tôi mới vừa rồi cho là. . . . . .”

Thấy cô kích động như vậy, anh chắc chắn cô và ba Khả Khả ở giữa ân oán chưa kết thúc.”Cô đồng ý nói cho tôi biết chuyện ba của Khả Khả sao?”

Lam Tư Nhược lắc đầu một cái, “Cha bé không có gì để nói.”

“Nếu như có có uất ức, tôi vô cùng bằng lòng lắng nghe.”

Lam Tư Nhược lắc đầu lần nữa.

“Mẹ!” Lam Khả Khả lôi kéo tay Lam Tư Nhược, “Cha thật sự là bác sĩ, bà nội Văn Văn sẽ không đánh lại con.”

“Khả Khả!” Lam Tư Nhược muốn ngăn những lời Lam Khả Khả tiếp tục nói.

Lam Khả Khả đổi tay kéo Vi Thiếu Phàm, “Cha, cha đưa con đi học, để cho những người bạn nhỏ nhìn thấy cha, để chúng không cười con nữa.”

“Khả Khả!” Lam Tư Nhược quát lên lần nữa.

Vi Thiếu Phàm ngồi xổm người xuống sờ sờ gò má của Khả Khả, “Chỉ cần mẹ không phản đối, ta liền đưa con đi học, hơn nữa còn cảnh cáo bọn chúng không được cười con, đánh con, có được hay không?”

“Tôi phản đối.” Lam Tư Nhược lập tức phản đối

Vi Thiếu Phàm ngồi thẳng dậy nhìn kỹ cô, trong lòng có cảm giác không đúng tới cực điểm, bởi vì cô biểu hiện hành động không quên được cha của Lam Khả Khả!

Nguyên nhân cuối cùng là gì để cho cô đối với anh ta không thể quên được? Là yêu, hay là hận?

“Tư Nhược, cô và cha Khả Khả có ân oán gì tôi không có quyền hỏi tới, nhưng tôi không ngại làm cha Khả Khả, đối với cô, tôi có ý nghĩ. . . . . .”

“Tôi nói rồi anh không để ý nhưng tôi để ý!” Lam Tư Nhược cắt đứt lời nói của Vi Thiếu Phàm, “Khả Khả không cần cha, bé có tôi là đủ rồi.”

Vậy anh không còn lời gì có thể nói, anh không cần một người phụ nữ trong lòng còn có người đàn ông khác.

Vi Thiếu Phàm xoay người chuẩn bị rời đi.

Thấy anh muốn đi, Lam Tư Nhược trong lòng hoảng sợ, cô bước trước anh một bước tới cạnh cửa.”Anh phải đi đâu sao? Anh không phải đồng ý ở lại cùng chúng tôi sao?”

“Tôi ở lại còn có ý nghĩa gì sao? Cô ngay cả ý kiến tôi cũng không nghe.”

“Em nghe, anh đừng đi, em hi vọng anh có thể cùng ở đây với chúng em.”

“Vậy em nghe cho kỹ, hôn nhân của anh không hạnh phúc, anh muốn thay em chuộc thân, muốn em trước uất ức ở cùng với anh đến khi ly hôn được; nếu anh ly hôn thành công,

mà chúng ta cũng có thể chấp nhận lẫn nhau, anh sẽ nghĩ đến chuyện kết hôn lần nữa.”

Lam Tư Nhược ngây ngẩn cả người, cô không ngờ anh lại nói yêu cầu này, có thể để cho Lam Khả Khả ở trong vô hình nhận tổ quy tông!

“Muốn quên một người có lẽ không nhanh vậy, chỉ cần em không muốn nói, anh cũng không hỏi em tới việc cha của Khả Khả, mà anh phải nói thật, anh không cần một người phụ nữ trong lòng có người đàn ông khác, nhưng anh chắc chắn sẽ coi Khả Khả như của mình.”

“Thiếu Phàm, em. . . . . .”

Vi Thiếu Phàm giơ tay ngăn cô lại nói tiếp, “Yêu cầu của anh có lẽ rất ích kỷ, em coi như anh chưa từng nói ra là được.”

Anh vịn bả vai của cô dời đi thân thể của cô, tự mình mở cửa đi ra ngoài.

“Thiếu Phàm, đừng đi.” Cô đau khổ khẩn cầu.

“Cha!” Lam Khả Khả phát hiện cha mới vừa xuất hiện lại sắp biến mất, bé cũng lo lắng gọi lên.

“Tôi hôm nay phải về Đài Bắc, rất hân hạnh được biết hai người.” Vi Thiếu Phàm ngồi xổm người xuống hôn Lam Khả Khả một cái, tiếp theo đứng dậy rời đi

Lam Tư Nhược nhìn bóng lưng anh rời đi, đáy lòng nhói đau, cô không muốn anh đi, khi Hứa Gia Dương đi Canada cô cũng không có loại cảm giác này.

Lam Khả Khả nhìn bóng lưng Vi Thiếu Phàm, nhìn lại Lam Tư Nhược một cái, khóc “Con muốn cha, con muốn cha. . . . . . Ô. . . . . .”

Chương 6

“Xe lửa mau bay, xe lửa mau bay, băng qua núi cao, vượt qua dòng suối nhỏ, không biết đi vài trăm dặm, nhanh trở về nhà, nhanh trở về nhà, thấy mẹ thật vui mừng. . . . . . Xe lửa mau bay, xe lửa mau bay, băng qua núi cao, vượt qua dòng suối nhỏ, không biết đi vài trăm dặm, nhanh trở về nhà, nhanh trở về nhà, thấy cha thật vui mừng. . . . . .”

Đoạn xe nhẹ nhàng thoải mái đi từ Cao Hùng đến Đài Bắc, mang theo nhạc thiếu nhi nhẹ nhàng tiến vào trạm cuối —— trạm xe Đài Bắc.

“Mẹ, tới Đài Bắc rồi có đúng hay không?” Lam Khả Khả hưng phấn chỉ tay ra ngoài cửa xe hai chữ “Đài Bắc” to, hai chữ này cô giáo đã từng dạy bé.

Lam Tư Nhược cầm lấy túi hành lý trên kệ đeo lên lưng, cầm chặt tay nhỏ của bé giúp bé nhảy xuống khỏi ghế ngồi.”Đúng, đã đến Đài Bắc rồi, chúng ta xuống xe đi!”

“Mẹ, cha sẽ đến đón chúng ta sao?”

“Khả Khả, cha sẽ không tới đón chúng ta, chúng ta tự đi tìm cha.” Vi Thiếu Phàm hoàn toàn không biết cô tới tìm anh, là Dì Thúy khuyến khích cô tới.

Dì Thúy nói hôn nhân Vi Thiếu Phàm tan vỡ là một cơ hội khó có được, cho nên cô tạm thời làm người phụ nữ cuả anh cùng anh bồi dưỡng tình cảm, có lẽ về sau sẽ có cơ hội làm vợ anh.

Dì Thúy còn dạy cô, nhất định sau khi Vi Thiếu Phàm đồng ý kết hôn mới có thể nói thân thế Khả Khả ra, nếu anh không tính đến chuyện kết hôn với cô, cô đến lúc đó có thể mang Khả Khả đi, như vậy cô sẽ không mất Khả Khả.

Thật ra thì chính cô cũng ngày đêm nhớ nhung anh, nghĩ đến yêu cầu của anh, nghĩ đến vợ anh đã từng quá đáng với cô, hơn nữa Khả Khả ồn ào cùng với dì Thúy xúi dục, cô quyết định buông Hứa Gia Dương ra, làm theo suy nghĩ của mình. Cho nên, cô liền to gan tới đây.

“Tại sao cha không tới đón chúng ta?” Nhảy xuống xe lửa, Lam Khả Khả đứng yên tại chỗ, vốn hai gò má mềm mại đỏ thắm đã phúng phính, bởi vì thất vọng mà không còn vui vẻ.

“Cha không biết chúng ta muốn tới tìm cha, cho nên không có tới đón chúng ta.” Lam Tư Nhược giải thích, kéo kéo tay nhỏ của bé, gián tiếp đẩy hai chân ngắn ngủn của bé.

Lam Khả Khả không tình nguyện bị Lam Tư Nhược kéo đi, “Vậy mẹ gọi điện thoại cho cha đi, gọi cha mau tới đây đón chúng ta.”

“Khả Khả, mẹ không có số điện thoại của cha.” Thiếu phàm lúc rời đi không để lại bất kỳ cách liên lạc nào, cô lại không quen với cuộc sống ở Đài Bắc này, lỡ may tối nay không tìm được anh, cô lo lắng mẹ con cô phải ở đầu đường xó chợ.

Đi ra trạm xe Đài Bắc, Lam Tư Nhược cầm tay Lam Khả Khả đứng lại ở trước cổng vào của trạm xe, nhìn dòng người di chuyển tập nập phía trước, đèn neon lóe sáng, tuyến

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT