watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3224 Lượt

anh chẳng những không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn bị khiêu khích lên dục vọng muốn ngừng mà không được.

Vi Thiếu Phàm bỗng lật người đè cô dưới thân, từ bị động thành chủ động, hôn lên môi cô.

Loại cảm giác này . . .

Chắc do uống quá nhiều rượu làm cảm giác của anh thay đổi, nếu không thì tại sao anh cảm thấy không giống?

Triệu Uyển Bình trở nên ngây ngô từ khi nào, người thường làm việc đó? Khi nào thì trở nên mềm mại, giống như có thể cùng anh hòa làm một?

Cô ta luôn chủ động dụ dỗ anh, dáng vẻ làm bộ làm tịch giống như huấn luyện kỹ nữ, khiêu khích anh như khách, làm sự hứng thú của anh với cô ta càng ngày càng ít.

Cô sắp không hít thở được!

Anh ngang ngược hôn cô không chịu thả, làm cô sắp không thở nổi, cũng không còn sức để đẩy anh ra.

Vi Thiếu Phàm cũng thiếu dưỡng khí nhưng vẫn không buông cô ra, anh rất nhiệt tình bởi vì sợ nếu ngừng lại, hôn lại sẽ không có cảm giác này nữa.

Nhân lúc cảm giác vẫn còn anh cởi quần áo mình ra muốn níu giữ giây phút này không buông, lợi dụng khi anh rời đi cô vội vàng há miệng để hô hấp.

Ngoài khó chịu vì thiếu dưỡng khí, thật sự cô đã đắm chìm bởi nụ hôn của anh. Cô cố gắng nghĩ đến vị hôn phu của mình, làm cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Vi Thiếu Phàm cởi hết quần áo nằm lại bên người cô, bàn tay ôm hông cô, phát hiện tay mình bị ngăn bởi một lớp quần áo, liền lập tức cởi quần áo cô ra.

Triệu Uyển Bình luôn trần truồng ngủ, nên đây là lần đầu tiên anh cởi quần áo của phụ nữ.

Rất muốn cởi?

Chuyện gì tới cũng phải tới, cô giãy giụa một chút, chỉ có thể cầm chặt lấy tay anh, cố gắng làm anh giảm tốc độ cởi quần áo của cô, nhưng cuối cùng cô vẫn không mảnh vải che thân, từng bước từng bước đi về

phía mục đích ban đầu.

Ngón tay lướt qua thân thể cô, chắc do mìng uống quá nhiều rượu nên cảm giác sờ không giống nhau!

Mảnh khảnh, nhỏ lớn nhỏ, dáng người cao thấp, hương thơm cơ thể, càng làm anh hứng thú tăng nhanh tốc độ . . .

Anh tối nay uống rượu gì? Không phải rượu giả chứ? Nếu không, tại sao anh lại có cảm giác nhanh như vậy, Triệu Uyển Bình trên người toàn mùi nước hoa cũng biến được thành mùi thơm tự nhiên của cơ thể sao?

Chắc chắn do tác dụng của rượu giả, anh ngộ độc rượu rồi, nhưng thật sự đáng giá.

Vi Thiếu Phàm lần nữa hôn lên môi cô, trong lòng lặng lẽ cảm tạ cơn say đã lui rồi nhưng cảm giác tốt đẹp vẫn tồn tại như cũ, mềm mại ở dưới thân anh vẫn không thay đổi, làm anh kích động hận không lập tức đoạt lấy cô.

Nhưng anh không muốn mất cảm giác khó có được này, không thể làm gì ngoài đè xuống dục vọng của mình, tinh tế thưởng thức mỗi một tấc da thịt của cô, trêu chọc thân thể cô, đồng thời cũng cảm nhận được cô e lệ và nhạy cảm.

E lệ?

Anh nhất định phải biết được rượu này làm từ thành phần gì, không chỉ thay đổi cảm giác của anh, còn làm lẫn lộn suy nghĩ của anh, anh không biết Triệu Uyển Bình mà cũng biết e lệ, cô ta cũng ngộ độc rượu rồi hả ?

Chắc chắn là vậy.

Anh đang muốn hành hạ cô sao? Tại sao anh không nhanh chóng giải quyết? Làm cho cả người cô càng lúc càng nóng, rất khó chịu.

Cô bật ra một tiếng yêu kiều tự nhiên, muốn thoát khỏi loại khổ sở này.

Trời ạ, âm thanh này là cô sao? Ước gì cô đào được một cái động trốn đi,

Một tiếng rên yêu kiều khiến Vi Thiếu Phàm không thể nhịn được nữa, Anh bỗng dưng động thân đoạt lấy cô.

“A!” Thật đau!

Cô vội vàng lấy tay che miệng mình lại, nhịn đau, mặc dù nước mắt đã chảy xuống.

Vi Thiếu Phàm dừng một chút, anh vừa vặn giống như. . . . giốn

giống như xông qua một tầng cản trở?

Không thể nào, không thể nào, chắc do rượu giả đang chi phối suy nghĩ của anh, khi tỉnh táo anh nhất định phải tố cáo công ty sản xuất rượu này mới được, tuyệt đối không thể để doanh nghiệp sản xuất rượu giả tồn tại.

Xem nhẹ cảm giác bao bọc chặt khít, anh càng chắc chắn thành phần rượu chứa rất nhiều thuốc gây ảo giác, bởi vì Triệu Uyển Bình không thể chặt khít như vậy.

Vào giờ phút này, anh không thể nào nghĩ gì chỉ muốn giữ chặt cảm giác tốt đẹp này không muốn buông ra.

Eo, lưng cô rất mỏi và đau nên tựa vào ngực Vi Thiếu Phàm, giống như được anh ôm có thể hết đau nhức.

Ồ! Anh muốn cô hai lần rồi lại muốn lần ba sao?

Anh giống như một con thú mạnh mẽ, không chút lưu tình cấu xé con mồi, một lần lại một lần.

Nếu đây là giao dịch, cô nên tính toán “Lần” thu phí này mới phải!

Cô không dám ngủ, bởi vì bốn giờ sáng cô phải thần không biết quỷ không hay rời đi, sau đó vợ anh sẽ đến thay thế cô nằm với anh.

Cuộc giao dịch này rất triền miên, cô không có cảm giác ghê tởm hay khó chịu.

Hơi thở của anh, được anh ôm, được anh chạm vào, thậm chí anh tàn sát bừa bãi, giao dịch đã xong nhưng cô lại muốn giữ lấy cảm giác này, cô còn kích động muốn biết hình dáng thật của anh.

Dáng người anh không tệ, cô dùng cơ thể mình cảm nhận được, anh chắc chắn rất trẻ, nhiều lắm khoảng ba mươi tuổi, từ thể lực của anh có thể cảm giác được, mặt mũi anh như thế nào?

Anh là ba của con cô, có thể cả đời cô cũng không biết hình dáng ba của con mình, điều này làm cho cô cảm thấy mất mác.

Cô hoàn toàn không biết gì về ba đứa bé, dù diện mạo, tên họ, số tuổi, hoàn cảnh gia đình. . .

Cô run rẩy dùng đầu ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào mặt anh, muốn nhờ cảm giác của đầu ngón ta để cảm nhận khuôn mặt anh.

Thất bại, thả tay xuống trong đầu cô tràn ngập khuôn mặt vị hôn phu.

Nhìn đồng hồ trên tay một chút, còn năm phút nữa là bốn giờ rồi cô nhẹ nhàng dời tay Vi Thiếu Phàm đặt ở trên eo mình, lật người ngồi dậy.

Đang muốn đứng dậy, Vi Thiếu Phàm lại đột nhiên ôm cô, làm cô sợ hãi thiếu chút nữa kêu thành tiếng.

Vi Thiếu Phàm ôm cô kéo vào trong ngực, khẽ hôn lên môi cô mới hài lòng tiếp tục ôm lấy mộng đẹp của mình, ôm cô rất chặt.

Làm sao đây? cô làm sao có thể đi đây?

Kim chỉ giờ đã chỉ bốn giờ, sợ sẽ đánh thức anh, cô không dám động đậy, cũng mượn dịp thỏa mãn cảm giác không muốn buông anh ra của mình, cô nhẹ nhàng hôn lấy anh.

Bên cạnh Triệu Uyển Bình cũng đã không kịp đợi, cô ta ở trong phòng khách chịu đựng đau khổ.

Nghĩ đến việc Vi Thiếu Phàm ở phòng bên cạnh cùng người phụ nữ khác lên giường, hơn nữa chính cô ta còn đem người phụ nữ đó đưa lên giường anh, cô ta liền không chịu được.

Cô ta chỉ muốn ngừng hẳn cuộc giao dịch, nhưng cuối cũng vẫn nhịn xuống được.

Cũng bốn giờ rồi, người mang thai hộ tại sao không ra ngoài đúng hẹn, cô ta kích động, mở cửa tiến vào, đèn của phòng khách theo cửa mở vào phòng, theo ánh sáng cô ta thấy hai người ôm nhau thật chặt, nhất thời ghen tức dâng lên.

Thấy cửa phòng đột nhiên bị mở ra, cô nhanh chóng rời khỏi môi Vi Thiếu Phàm, như bị bắt quả tang, nhanh chóng kéo tay anh ra, lật người xuống giường, không còn bận tâm đến việc có làm anh tỉnh hay không.

Vi Thiếu Phàm giật giật, đưa tay về phía cô, bắt được tay cô, đem cơ thể cô kéo về trên giường, ở trên cổ cô hấp thu mùi thơm, ôm cô tiếp tục ngủ.

Cô làm vẻ mặt cầu cứu với Triệu Uyển Bình, Triệu Uyển Bình lại làm như không thấy, trong mắt chỉ có cảnh lúc nãy làm cô ta ghen tị ——

Vi Thiếu Phàm chưa từng quyến luyến cô ta như thế!

Đi ra ngoài! Triệu Uyển Bình im lặng nói .

Cô lắc đầu một cái, vì Vi Thiếu Phàm đang ôm tay cô không chịu buông.

Triệu Uyển Bình càng nhìn càng tức giận, tay chỉ ra cửa, im lặng lặp lại quyết tâm của cô ta.

Cố gắng lấy tay anh ra khỏi mình, cô như nhảy xuống giường, bối rối đẩy cửa xông ra ngoài.

Triệu Uyển Bình cũng theo ra ngoài.

“Thật xin lỗi, chồng cô anh ấy . . . .”

“Giao dịch hủy bỏ.” Triệu Uyển Bình tức giận ngăn cô giải thích.

“Cô nói cái gì?” cô không phải nghe lầm chứ?

“Tôi nói, hủy, bỏ, giao, dich!” cô ta nói từng chữ từng chữ

.

“Tôi với chồng cô đã. . . . . .”

“Tôi quyết định hủy bỏ.” cô ta chính vì không thể nào chấp nhận được việc cô “Đã” .

“Cô không thể hủy bỏ, chúng ta đã giao hẹn, trừ khi chồng cô phát hiện tôi không phải cô, nếu không thì không thể hủy bỏ .” Nếu chuyện đó không xảy ra, cô có lẽ còn có thể chấp nhận, nhưng bây giờ. . . . . .

“Tại sao không thể hủy bỏ? Tôi sẽ không trả tiền, có muốn hủy bỏ hay không là do cô quyết định.”

“Làm sao cô có thể nói như vậy? Cô…cô có phải là tên lường gạt hay không?” Chẳng lẽ thừa dịp này quay phim lại tống tiền cô? Không thể nào, trong phòng rất tối mà!

“Tên lường gạt? tôi đường đường là viện trưởng phu nhân tập đoàn tổng hợp bệnh viện Hoằng Vi sao lại là một tên lường gạt? Cô tốt nhất lập tức rời đi, tôi nghi ngờ không phải cô đang cùng chồng tôi chế tạo đứa trẻ, mà là đang ân ái!

“Vậy có gì không giống?” cô ta đang nói cái gì vậy?

“Dĩ nhiên không giống. Chế tạo đứa trẻ các người chỉ nên làm một lần và nhanh chóng kết thúc, mà các người lại đang ân ái, cô nói như vậy giống nhau sao?”

“Cô. . . . . .”

Cô đang muốn phản bác, Vi Thiếu Phàm cũng đang đi ra khỏi cửa phòng.

Triệu Uyển Bình không nói lời nào,

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT