|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ấy sao mà nhiều chàng thích diễn đến vậy nhỉ? Nhưng sao anh ấy không diễn với chúng mình chứ?
Giọng cô gái pha chế vọng ra đầy vẻ bực tức:
- Các nàng không biết đàn ông thường có mới nới cũ, dù ủ rũ mà lạ cũng khát thèm à. Nên đừng hy vọng vào những lời đường mật của họ. Rồi một ngày ta cũ, dù chưa đến mức ủ rũ thì họ cũng sẽ phụ quay đi thôi.
- Phải rồi, chị Hải Như nói đúng lắm. Mimi cô phải cảnh giác đấy, đừng để sập bẫy nghe chưa?
Mimi gật gù tỏ ý đồng tình nhưng trong lòng cô thì đang cười lặng lẽ. Bởi với cô cuộc sống đâu chỉ là vô vàn những cám dỗ phải dè chừng và nếu còn được có mặt phút giờ nào trên cuộc đời này thì hãy cứ hết mình mà sống. Vấp ngã thì sẽ đứng lên, khổ đau hãy dùng tiếng cười mà xoa dịu. Cuộc sống muôn vàn màu sắc nhưng cũng chỉ nên đơn giản thế, để mà bước đi.
Tuấn Anh ngồi say sưa lướt web bên chiếc Ipad. Chốc chốc lại xuýt xoa khi có tin nào đó hot: “Thêm một chiếc máy bay nữa mất tích, chà chà”. Mimi đang lau ở chiếc bàn phía trước Tuấn Anh, bỗng cô dừng lại hốt hoảng, toàn thân cô lạnh toát, bủn rủn không thể nhích nổi chân nữa, vài giây sau thì ngã quỵ. Tuấn Anh vội vã chạy tới đỡ lấy Mimi: “Này Mimi, chuyện gì xảy ra với cô thế…”
*****
Bệnh viện 7h tối, Mimi vừa hồi tỉnh sau một cơn mê kéo dài. Mimi hé mắt, ngồi bật dậy trong sự hoảng loạn. Toàn thân cô ướt lạnh vì những ký ức đáng sợ hiện về trong lúc mê man. Mimi co ro ôm lấy cơ thể mình run lẩy bẩy: “Đây là đâu, đây là bóng tối… là hố nước sâu, là miền hoang vu hay ở tận nơi lòng đất… Có ai ở đây không, có ai nghe thấy tiếng của tôi không”.
Tuấn Anh vừa trở về từ phòng của bác sĩ, thấy Mimi ngồi co ro sợ hãi anh vội vã chạy lại bên cô:
- Mimi, cô đã tỉnh rồi sao? Cô thấy trong người thế nào? Cô làm tôi lo lắng quá!
Mimi thấy Tuấn Anh xuất hiện, cô cảm thấy an lòng và không còn cảm giác sợ hãi khi nãy nữa.
- Có chuyện gì xảy ra với tôi sao?
- Cô đã ngất tại bàn cà phê sáng nay. Bất tỉnh cho đến tận bây giờ.
- À ra thế! Bây giờ tôi thấy khỏe rồi, tôi đi được rồi chứ?
Mimi thả chân xuống khỏi giường toan đứng dậy
thì đầu óc choáng váng đến không thể ngồi vững được nữa. Tuấn Anh vội ngăn Mimi lại.
Không! Làm sao mà cô rời khỏi đây được lúc này. Bác sĩ nói có lẽ cô sẽ phải nằm đây thêm một ngày nữa để sức khỏe hồi phục. Nên cô cứ bình tĩnh. Mà bác sĩ nói, hình như cô đã trải qua thảm kịch nào đó khủng khiếp lắm nên bây giờ mới rơi vào tình trạng bất tỉnh lâu như vậy? Hy vọng đó chỉ là một sự phán đoán.
Mimi bỗng co người lại run rẩy. Cô nói qua từng tiếng đứt quãng lí nhí.
- Tôi… tôi không nhớ gì hết, tôi không biết gì cả.
Tuấn Anh sốt ruột hỏi Mimi.
- Sao cô lại không nhớ gì hết, không biết gì hết là sao?
Mimi cố tình lảng tránh:
- Ý tôi là chưa từng có chuyện như thế xảy ra với tôi
Tuấn Anh thở phào khẽ nở nụ cười:
- Ra thế, vậy mà tôi lại cứ tưởng… lạy Chúa, thế là mọi chuyện ổn rồi. Cô ăn gì nhé, có lẽ bây giờ cô cũng đói bụng rồi.
Mimi cười dịu dàng đáp lời:
- Cảm ơn anh! Anh làm ơn cho tôi một hộp sữa và một chiếc bánh mì nhé! Tôi ăn tối như thế quen rồi!
Tuấn Anh chau mày.
- Ơ, cô ăn thế sao được. Làm gì có bệnh nhân
nhân nào mà bồi bổ toàn thứ đồ lạnh toát như cô chứ? Để tôi mua cho cô bát cháo gà nóng, ăn như thế mới nhanh lại người.
Mimi định từ chối nhưng Tuấn Anh đã gạt phắt đi.
- Ngoan nào, cô cứ nằm xuống nghỉ đi. Tôi chạy ù đi một tý là quay lại ngay thôi.
Chương 7
Tuấn Anh vừa quay đi được một lát, thì Mimi sực nhớ ra ca giúp việc tối nay của mình. Cô cuống cuồng bước xuống giường, lao ra khỏi bệnh viện trong làn gió lạnh khi đôi chân còn chưa thật sự vững mà quên mất có người đang đi mua đồ ăn về cho mình. Mimi leo lên chiếc xe bus và mất hút trong lòng phố mùa đông buốt giá.
20 phút sau, Tuấn Anh quay lại. Anh hý hửng xách chiếc cặp lồng đựng đầy cháo đẩy cửa bước vào phòng. Nụ cười trên môi Tuấn Anh tắt ngấm khi trước mặt anh là chiếc giường trống trơn, còn Mimi không một lời nhắn nhủ để lại. Tuấn Anh tìm kiếm một lúc thì thất vọng quay về. Trong lòng anh đầy rẫy những hoài nghi về Mimi mà không sao tìm được đáp án có lý nhất: “Mimi, thật ra cô ấy là ai? Tại sao cô lại không có gia đình, không người thân thích. Tại sao bác sĩ lại nói cô đã trải qua một thảm họa nào đó thật khủng khiếp? Tại sao cô lại hoảng loạn khi tỉnh dậy chỉ có một mình? Và tại sao cô lại rời đi lạ lùng khỏi bệnh viện mà không một lời nhắn nhủ như vậy Mimi?”*****
Tối đó, Mimi vừa kịp tới nơi giúp việc. Cô vội vã bấm chuông vào nhà rồi nhanh chóng giặt giũ, lau dọn. Hôm nay, cô không có việc gì liên quan đến chiếc ban công cả, nhưng chẳng hiểu vì điều gì mà cô cứ muốn bước ra. Và thế là dù đã khá muộn, cô vẫn cố tình nán lại, nhẹ nhàng đẩy cửa tiến ra ngoài cái không gian bé nhỏ ấy. Bầu trời mùa đông đặc quánh, đen và bí ẩn như một chiếc biển hồ. Xa xa, thành phố lấp lánh những ánh đèn vàng buồn bã rủ bóng xuống lòng đường hiu hắt. Vài chiếc giỏ hoa mười giờ đang im lìm trong giấc ngủ. Từng bông đỏ chói đã chúm lại chờ sớm mai phai tàn. Mimi ngắm nhìn và thấy buồn cho cái sắc đẹp ấy, ngắn ngủi và vội vàng. Bừng lên trong phút giờ rồi vội lụi vào úa rũa. Nên người ta thường nói, nhan sắc của đời người chỉ có độ có thì. Tuổi thanh xuân đâu thể là mãi mãi. Cuộc sống thì ngắn ngủi mà bóng tối thì muôn vàn, nên cô cứ còn mãi chới với, còn mãi sợ không được sống hết những năm đẹp nhất của cuộc đời.
Mimi thở dài trong tiếc nuối. Cô quay ra bám lấy lan can và phóng tầm nhìn sang khu nhà đối diện. Một khoảng không hoang lạnh đến vô cùng. Dường như ở đây, chỉ còn lại Mimi, những giỏ mười giờ đã ngủ, từng ánh đèn vàng vọt lưa thưa bên dưới và những làn gió tháng mười giá buốt phủ qua. Mimi thu mình lại, hai tay ôm lấy cơ thể tự sưởi ấm. Cô đang mơ màng tưởng tượng ra thời ấu thơ ngọt ngào bên gia đình thì bên kia thấp thoáng bóng người tiến lại ban công tối lạnh.
Đoán là anh chàng đêm qua nên Mimi thích thú, dường như nỗi buồn tan biến trong tức thì. Mimi hồn nhiên nở nụ cười tươi rói, giơ hai tay lên cao vẫy như reo hò: “Aaaa. Xin chào! Xin chào”.
Không giống như những gì Mimi tưởng tượng, người con trai đêm qua không đáp lại một lời, không đưa tay vẫy gọi. Anh ta thờ ơ rít thuốc, nhả khói một hồi rồi vội vã quay về. Mimi thấy hụt hẫng, một cảm giác thất vọng vô cớ dậy lên trong lòng. Không hiểu điều gì khiến cô rơi lệ, từng giọt ướt đắng phủ lên trên đôi má đã lạnh toát vì sương đêm. Mimi lui vào bên trong, cô cắm tai nghe và radio bát đầu ngân lên bản nhạc buồn bã….
Trong giấc mơ chợp chờn, Mimi lại thấy thấp thoáng hình bóng người con trai mờ ảo dưới nắng chiều vàng nhẹ. Có lúc, người con trai đó gọi lên một cái tên nhưng Mimi không thể nghe rõ cái tên ấy. Có lúc Mimi thấy anh cười đùa vui vẻ, có lúc cô lại thấy người con trai ấy cúi đầu lặng lẽ, dáng vẻ anh thật buồn bên làn khói thuốc mờ trắng. Mimi đã muốn chạm vào anh thật gần, thật gần… Mimi muốn nhìn rõ gương mặt anh, muốn nói với anh điều gì đó, muốn nằm lấy bàn tay anh để tìm chút cảm giác ấm áp chở che… Không biết vì lý gì, không hiểu bằng cách nào mà hình bóng người con trai đó cứ len lỏi vào trong mỗi giấc mơ của cô. Và cũng không hiểu vì điều gì lại khiến Mimi cảm thấy muốn chạm vào người anh đến vậy. Để rồi mỗi khi tỉnh giấc, xung quanh Mimi chỉ là căn phòng trống lạnh càng khiến cô hụt hẫng và cô đơn đến tê người. Mimi cảm thấy ấm áp mỗi khi được nhìn thấy bóng hình ấy, và dường như đó là điều thân thuộc duy nhất là chỗ dựa tinh thần cho cô gái đơn độc như Mimi lúc này. Đã nhiều lần Mimi tự hỏi, người con trai đó là ai, phải chăng trong cuộc đời này cô còn có một người anh trai, một người em trai, hay đó chính là người mà cô đã từng thương mến. Dù là ai đi nữa thì Mimi cũng từng luôn ao ước, giá mà, người con trai trong mơ đó có thể bước tới đời cô, có thể ôm lấy cô và nói cho cô biết cô là ai trong cuộc đời này, để cô biết mình không lẻ loi, không cô độc, để cô biết ở đâu đó vẫn có người ngóng chờ, thương yêu và luôn sẵn một vòng tay đón cô trở về…
***
Sau khi rời khỏi bệnh viện mà không biết Mimi đã đi về đâu, Tuấn Anh cảm thấy buồn bực trong lòng, nó giống như cảm giác yêu ai đó rồi bị người ta cho leo cây vậy. Mà với Tuấn Anh, thì có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời anh bị một cô gái bỏ đi không một lời nhắn nhủ. Tuấn Anh lao lên xe phóng như bay về phía bờ hồ. Lòng vòng một lúc cho tới khi sương gió đủ lạnh để mang tới cho anh cảm giác thấm mệt và giá buốt thì mới chịu ra về. Tuấn Anh đã định ghé qua chỗ Minh Lê để xả nỗi bực tức của mình lên người con gái vô can ấy, nhưng rồi anh nhận thấy có lẽ nên trút lên đầu thằng bạn thân thì sẽ tốt hơn. Thế là Tuấn Anh đánh xe một mạch tới nhà An Khánh. Lúc này An Khánh cũng vừa tàn cuộc gặp gỡ khách hàng trở về.
Nhìn vẻ mặt bực bội của Tuấn Anh, An Khánh pha trò ngay tức thì:
Này ông tướng, hôm nay bị em nào chọc giận hay sao mà trông bộ mặt có vẻ căng thẳng dữ vậy?
Tuấn Anh gắt gỏng:
Ông im đi hộ tôi cái!
An Khánh tròn mắt trước thái độ cáu bẳn của người bạn. Anh nhún vai tỏ ý không hiểu:
Xì! Thôi được rồi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




