|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
này anh tuyệt không có một ngày chán ghét em!” Vẻ mặt anh nghiêm túc nói.
“Không thể nói lời quá vẹn toàn. Cả đời là rất dài lâu” Cô liếc nhìn anh.“Anh có lòng tự tin có thể làm được”
Ngữ khí kiên định của anh, vẻ mặt không chùn bước, lại khiến cô cảm động. Nhưng trái lại, khiến cô cảm thấy chính mình thực sự nên nghiên cứu nhân sinh tùy cảnh ngộ mà bình an, và nghiêm túc suy nghĩ đến tương lai, bởi vì anh đáng giá được đối xử tốt, tốt nhất.
Chính là cô rốt cuộc nên làm cái gì để thăng cấp chính mình, làm chính mình càng thêm xứng đáng với anh đây? Cô vắt óc suy nghĩ, vắt hết óc nghĩ.
“Em muốn làm gì mới có thể cảm thấy cuộc sống có mục tiêu?” Nhìn bộ dáng vẻ mặt phiền não của cô, Khương Thừa Cực yêu thương mở miệng hỏi cô.
“Em cũng không biết” Phù Khiết ngẩng đầu lên, lấy vẻ mặt bất đắc dĩ lại có điểm đáng thương nhìn anh nói thật.
Khương Thừa Cực có điểm dở khóc dở cười. “Không biết là ý gì?”
“Đối với Nhân Nhân mà nói, nhìn hoa ngắm cỏ hứng thú của cậu ấy, cho nên mở cửa hàng hoa vẫn là nguyện vọng của cô, làm việc trong cửa hàng hoa thành cuộc sống trọng tâm hiện tại của cậu ấy. Mà anh cũng thế, có công việc khiến cho anh chuyên chú, cho nên em…” Cô nhíu chặt mày, thật sự nghĩ không ra mình nên làm cái gì hoặc muốn làm cái gì.
Hứng thú của cô ngoại trừ xem tiểu thuyết ra, giống như không có cái khác. Mục tiêu nhân sinh không nghĩ tới, chí hướng nhân sinh
là qua loa cho xong, nguyện vọng lớn nhất vốn tưởng rằng là sâu gạo có người nuôi, cả đời không cần làm việc, kết quả sự thật chứng minh sâu gạo còn không phải người nào cũng làm được, chí ít cô cũng không được. Cho nên ―
“Rốt cuộc muốn làm cái gì đây?” Cô thở dài thì thào tự nói, quay đầu nhìn về phía những người khác trong quán cà phê, nghĩ thầm chẳng lẽ không ai mờ mịt và mê mẩn giống sao?
“Muốn mở cửa hàng hay không?” Nhìn cô mờ mịt như vậy, Khương Thừa Cực có chút đăm chiêu trầm ngâm trong chốc lát, thay cô đưa chủ ý nói.
“Mở cửa hàng?” Phù Khiết ngạc nhiên nhìn về phía anh.
“Giống như bạn của em Quảng Nhân Nhân có được một cửa hàng hoa của chính mình, có thể cho hắn chuyên tâm nhập vào công việc và cuộc sống. Anh cũng giúp em mở cửa hàng, em cảm thấy như thế nào?”
Phù Khiết cứng họng líu lưỡi nhìn anh, trong khoảng thời gian ngắn căn bản nói không nên lời. Làm sao? Cô thấy anh điên rồi!
“Em không cần nói đơn giản như vậy được không? Mở cửa hàng, lại không phải ăn bữa cơm, mua bộ quần áo, dùng mất nghìn tệ là chuyện đơn giản như vậy, phải dùng rất nhiều tiền anh biết không?” Cô nói.
“Chuyện tiền nong em không cần lo lắng, anh có. Nhưng thật ra phải mở cửa hàng gì mới được đây?” Khương Thừa Cực hao tổn tâm trí nhíu mi trầm ngâm.
Nhìn vẻ mặt của anh còn có biểu tình nghiêm túc tự hỏi, Phù Khiết quả thực là không nói gì được. Tuy sớm biết rằng anh rất chiều mình, nhưng cũng có thể có mức độ chứ? Vậy mà bởi vì cô kêu nhàm chán, đã nghĩ dùng khoản tiền lớn giúp cô mở cửa hàng? Thật sự là chịu không nổi!
“Em thích xem tiểu thuyết đúng không? Vậy mở cửa hàng cho thuê tiểu thuyết em cảm thấy thế nào?” Anh đột nhiên nghĩ đến.
“Làm chuyện mình có hứng thú thực sự không sai. Chẳng qua em đối với cửa hàng cho thuê sách này một chút cũng không biết, cũng không biết bất cứ người nào liên quan đến ngành này, phải tốn chút thời gian nghiên cứu một chút mới được”
“Em cũng không muốn mở cửa hàng cho thuê sách” Cô lại lập tức giội một gáo nước lạnh vào anh.
“Vậy em muốn mở cửa hàng gì?” Anh sửng sốt một chút.
“Khương Thừa Cực, anh không cần đối với em tốt như vậy” Cô than nhẹ một tiếng , nghiêm túc nói với anh.
“Nhưng mà, anh dường như không có biện pháp không đối xử tốt với em được, làm sao bây giờ?” Anh đổi sang vẻ mặt phiền não, biểu tình sầu khổ nói với cô, nhưng trong mắt lại tràn đầy ôn nhu cùng tình yêu. “Em muốn mở cửa hàng gì?”
“Anh cứ đối xử tốt với em như vậy, cẩn thận em ngày nào đó vét tiền bỏ trốn, khiến anh hai bàn tay trắng” Cô không có trả lời vấn đề của anh, ngược lại cảnh cáo anh.
“Em sẽ không nỡ bỏ anh”. Anh nắm thắt lưng cô, mỉm cười xoa trán của cô, tự tin tràn đầy nói.
Cô không nói gì chỉ nhìn anh, thừa nhận lời của anh. Xác thực cô không nỡ bỏ anh, không nỡ, phi thường, phi thường không nỡ.
Khương Thừa Cực bỗng nhiên nhếch miệng mà cười, siêu cấp thích việc cô thừa nhận không bỏ được anh này. “Em muốn mở cửa hàng gì?” Anh ôn nhu hỏi lại, quyết định mặc kệ cô muốn làm cái gì, anh đều toàn lực giúp cô đạt thành.
“Em căn bản không nghĩ tới”Cô nhíu nhíu đầu lông mày, thành thật nói với anh.
anh.
“Vậy thì từ giờ trở đi nghĩ đi”. Anh mỉm cười đề nghị.
Chương 7
Sau khi quan hệ hai người thay đổi, Khương Thừa Cực hầu như mỗi ngày đêm đều ở trong phòng cô, tối nào không ôm cô thì ngủ không được, đương nhiên, vận động trước khi ngủ là tuyệt đối không thiếu được. Vì thế, Phù Khiết không khỏi hoài nghi trước đây khi bọn họ cùng một chỗ, anh làm sao giải quyết nhu cầu sinh lý đây?
Còn có, trước kia khi anh kết giao với bạn, có phải cũng đối đãi với bạn gái như vậy? Ôn nhu, săn sóc, nhiệt tình, hào phóng, còn có một chút chuyên chế cùng bá đạo.
Chán ghét chính mình mà nghĩ tới chuyện quá khứ, cho dù không nghĩ đến quá khứ, hiện tại tiến hành rất nhiều hình thức cũng không làm thế nào khiến cho người ta vui vẻ lên được.
“Aizzz!” Phù Khiết nhịn không được thở dài một hơi.
“Làm sao mà cứ liên tục thở dài?” Quảng Nhân Nhân lên tiếng hỏi.
“Aizz, mình có sao?” Cô thở dài nói.
“Bây giờ lại thở dài, còn hỏi mình có sao? Chuyện gì sảy ra?” Bỏ việc đang làm, kéo ghế dựa ngồi đến bên người cô quan tâm hỏi.
“Mình nghĩ đến cậu mở cửa hàng hoa này rồi cuối tháng đóng cửa, làm sao thu nhập được hoa tưoi đây?” Phù Khiết nhìn từng hộp từng hộp mới hoa mới mang vào, mở miệng hỏi.
“Anh ta nói có hứng thú thì tiếp tục làm cũng không sao, anh ta sẽ giúp mình giới thiệu khách”.
Anh ta là ai không cần phải nói, đương nhiên là chồng cũ của Nhân Nhân — Triển Hựu Dực. Trong lòng cô biết rõ ràng.
“Chúng ta hiện tại đang thảo luận chính là cậu không phải mình, cậu có cái gì phiền não?” Quảng Nhân Nhân rất nhanh lại kéo trọng tâm câu truyện trở về.
“Mình đang suy nghĩ, cậu năm đó rốt cuộc là có dũng khí gì, sao lại gật đầu gả cho chồng cũ của mình?” Phù Khiết mở miệng hỏi cô. Triển Hựu Dực là mỹ nam tử tiêu chuẩn, đại soái ca, cùng Khương Thừa Cực khi so sánh tuyệt đối chỉ có hơn chứ không kém.
“hoàn toàn là vì yêu đến đầu óc mê muội, cùng dũng khí không có quan hệ” Quảng Nhân Nhân thành thật cười khổ nói. “Chẳng qua cái đó và việc làm cậu thở dài, chắc là không quan hệ?”
“Không thể nói hoàn toàn không quan hệ… Aizz!” Cô nhịn không được lại thở dài.
“Đừng thở dài nữa, có cái gì phiền não nói ra, mình có thể giúp cậu cùng nhau nghĩ biện pháp giải quyết”.
“Khi mình và anh ấy là bạn bè bình thường thì đã biết anh ấy bộ dạng cũng được, là kiểu đàn ông đi ở trên đường sẽ hấp dẫn ánh mắt của phụ nữ, nhưng… Mình cũng không biết, gần đây mình đột nhiên thực chán ghét loại cảm giác này, tuy nhiên biết rõ việc này ai cũng không có lỗi, nhưng mình vẫn là thực chán ghét”
“Điều này chứng tỏ cậu đã hoàn toàn yêu anh ta, Phù Khiết”
“Mình biết”. Cô cam phận mà thở dài, “Cho nên mình mới cảm thấy chán ghét”.
“Chán ghét yêu thương anh ta?”
“Chán ghét anh ấy luôn luôn trêu hoa ghẹo nguyệt”.
“Cậu nên biết đó không phải lỗi của anh ta, anh ta không có biện pháp thay đổi tướng mạo của mình, cũng không có biện pháp khống chế ánh mắt người khác”.
“Mình biết, nhưng…!”
“Phù Khiết, không cần dẫm vào vết xe đổ của mình!” Quảng Nhân Nhân nhu hòa cắt đứt chuyện vụn vặt của cô.
Cô ngẩng đầu lên nhìn bạn tốt một lúc lâu, mới nhếch nhếch khóe miệng, rất bất đắc dĩ thở dài một tiếng. “Cho nên mình mới nói không muốn kết giao với bạn trai, thật là chán ghét”
“Nếu thực chán ghét như vậy, cậu có thể nhắc đến chia tay” Phù Khiết bĩu môi trừng cô, biết rõ cô là cố ý nói như vậy, nhưng mà vẫn có chút tức giận.
“Mình phải đi” Cô bỗng nhiên đứng dậy.
“Được, đi đường cẩn thận” Quảng Nhân Nhân mỉm cười trả lời.
Người phụ nữ này thật sự là… “Biết” Trừng cô một cái, Phù Khiết phất tay rời khỏi cửa hàng hoa.
Bây giờ đi chỗ nào đây? Gần đây rất nhàn rỗi, muốn xem tiểu thuyết đều xem xong rồi, không muốn xem chính là không muốn xem, mà ở lại nói chuyện phiếm với Nhân Nhân kia, cô vừa yêu vừa chán, hiện tại cô có thể đi chỗ nào đây?
Về nhà được rồi, sau khi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, cô chưa trở về bao giờ, tuy rằng đã gọi không ít cuộc điện thoại về nhà, nhưng mà vẫn không gặp mặt hay là nhớ nhiều được. Được, quyết định về nhà thôi.
Cô chuyển hướng phía trước đi được vài bước, rồi lại đột nhiên ngừng lại.
Không được, không thể về nhà! Cô lắc lắc đầu.
Trên điện thoại cô có thể tùy tiện nói chuyện phiếm cùng ba mẹ, vừa nói lung tung vừa thông suốt quan hệ. Nhưng nếu là mặt đối mặt, với sự tinh minh của mẹ, nói không chừng ba hai một liền đem
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




