watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4731 Lượt

với anh, hại anh không được an bình” Phí Quân Khải nói xong nhịn không được tố khổ với cô. “Trọng điểm là, cậu ấy mỗi lần cự tuyệt người ta lý do đều là cậu ấy đã có người thích, sáu năm như một, siêu thâm tình, hại anh đều nghĩ đến cậu ấy đời này trừ người phụ nữ ẩn sâu ở trong lòng cậu ấy kia ra, sẽ không yêu được người khác”

Phù Khiết át chế không được giật mình sửng sốt, bởi vì cô chưa từng hỏi tình sử yêu đương trong quá khứ của Khương Thừa Cực, hơn nữa bởi vì anh từng cùng cô nói anh từ thật lâu trước kia đã thích cô, cho nên cô nghĩ như thế nào cũng không thể nghĩ ra được được anh sẽ có một đoạn quá khứ như vậy. Thâm tình sáu năm như một, cự tuyệt hoa hậu giảng đường, đội trưởng đội cổ vũ, hội trưởng học sinh…

Cô ta… Người phụ nữ kia rất đẹp sao? Cá tính nhất định so với cô dịu dàng săn sóc hơn. Cô ta hiện tại đang ở đầu? Còn có liên lạc sao? Bọn họ làm sao chia tay? Cô ta… Còn đang ở trong lòng anh sao? Tình cảm sáu năm không phải dễ dàng nói quên liền quên như vậy, không phải sao chứ?

“Em suy nghĩ cái gì?” Khương Thừa Cực hỏi cô.

“Người phụ nữ nắm giữ tình cảm sáu năm của anh” Cô thành thật trả lời, cảm giác không khí hiện trường tựa hồ trong nháy mắt đóng băng lại.

“Làm sao vậy?” Cô quay đầu hỏi mọi người, vẻ mặt không hiểu làm sao không khí đột nhiên thay đổi.

“Bọn họ bị em trực tiếp hù dọa rồi” Khương Thừa Cực mỉm cười nói, nhưng thật ra một chút cũng không khẩn trương.

“Em nói cái gì lại dọa tới người khác?” Vẻ mặt Phù Khiết vẫn mờ mịt như cũ, muốn làm rõ tình huống không rõ ràng này.

Khương Thừa Cực yêu cá tính cô có chuyện gì thì nói thẳng, có đôi khi lại có điểm phản ứng trì độn.

“Muốn biết người phụ nữ nắm giữ tình cảm sáu năm của anh là như thế nào sao?” Mặt anh mang theo nụ cười, không đáp hỏi lại nhìn cô nói.

“Muốn! Chỉ là không nên nói nhiều đến ưu điểm của cô ấy, nói nhiều một ít khuyết điểm của cô ấy, làm cho em tự ta thỏa mãn một chút” Cô thực sự yêu cầu nói. Khương Thừa Cực cười to ra tiếng, làm bốn người khác kinh dị mở lớn hai mắt, bởi vì đây vẫn là lần đầu tiên thấy bộ dạng anh thoải mái cười to.

Chẳng qua khi nói đến, tưởng Phù Khiết cũng thực không chịu nổi, thế nhưng có thể biến loại chuyện này thành hài hước, khó trách Khương Thừa Cực sẽ thích cô, thật sự là người phụ nữ đặc biệt.

“Em muốn anh nói nhiều khuyết điểm của em sao?” Ánh mắt Khương Thừa Cực hiện ra vẻ nhu tình, ngữ mang ý cười mở miệng hỏi cô.

“Sao?”

“Người phụ nữ kia chính là em” Nhìn biểu tình nghe không hiểu của cô, anh nhếch môi mỉm cười nói.

“Hả?” Phù Khiết cứng họng líu lưỡi nhìn anh, tựa như hiểu, tựa như không lại có chút kinh ngạc.

“Người phụ nữ kia chính là em” Anh còn nói thêm một lần, sau đó trước mắt mọi người cúi đầu ôn nhu hôn cô một cái.

Phù Khiết ngẩn ngơ, tiếp theo cả khuôn mặt đều phiếm đỏ.

Trời ơi! Nhiều bạn bè đang nhìn như vậy, anh làm sao có thể hôn cô chứ? Còn có, ưm, trời ơi, anh nói chính là thật vậy chăng? Người phụ nữ nắm giữ thâm tình sáu năm như một của anh chính là cô sao? Đây là thật vậy sao? Cô rốt cục hiểu được lời anh nói “Thật lâu trước kia” rốt cuộc có bao nhiêu lâu, bởi vì những năm gần đây, bọn họ hoàn toàn không có liên lạc, từ khi anh còn đi học trong lòng đã có cô, như vậy anh có thể đã sớm thích cô, từ lúc ― có lẽ khi bọn họ mới biết nhau mà ở chung một năm trước kia.

“Em là mối tình đầu của anh” Anh thâm tình cười nói, càng thêm chứng thật phỏng đoán của cô.

“Trời ơi, thật sự là rất lãng mạn!” Hiện trường duy nhất có một người phụ nữ nhịn không được tán thưởng.

“Thủ trưởng, nhìn không ra đến anh lại chuyên tình như vậy. Mối tình đầu, sáu năm như một, cự tuyệt hoa hậu giảng đường, đội trưởng đội cổ vũ, hội trưởng học sinh, một đôi rất đẹp, thực sự là một người phụ nữ đặc biệt, chỉ vì chị dâu. Chị dâu, chị có cảm động hay không?”

“Nhất định có, bởi vì tôi chỉ nghe, liền cảm thấy rất cảm động”

“Ừm, thực sự rất cảm động, nên gửi bản thảo đến tòa soạn, cho toàn thế giới cùng nhau hưởng sự cảm động này” Phí Quân Khải gật đầu nói.

“Ý kiến hay, tôi đi soạn thảo”

“Muốn mời phóng viên hay không, trực tiếp đến phỏng vấn thì nhanh hơn” Khương Thừa Cực chậm rãi lên tiếng đề nghị, phòng khách đang vui vẻ vì giọng nói này nhất thời ngừng lại.

“Khụ, mình nghĩ bọn mình nên cáo từ” Phí Quân Khải vội ho một tiếng, đứng dậy nói.

Ba người kia cũng đều từ chỗ ngồi đứng lên, lấy cặp da, chìa khóa xe, áo vét toàn bộ nắm vào tay, chạy trối chết

.

“Đúng nha, bất tri bất giác cũng đến năm giờ, mình buổi tối mấy người bạn có hẹn, mình đi trước”

“Vợ chồng bọn anh phải về nhà cha mẹ ăn cơm. Thật vui khi biết em, Phù Khiết. Còn có, chúc mừng việc hai người kết hôn. Và em pha cà phê uống được lắm, khi khai trương quán cà phê đừng quên nói cho bọn anh, bọn anh nhất định sẽ đi cổ vũ”.

“Bọn anh đi trước đây, tạm biệt”

Trong nháy mắt, bốn người tựa như có một trận bão thổi qua, lưu lại một bàn đầy đám chén hỗn độn, biến mất vô ảnh vô tung, làm Phù Khiết chỉ tới kịp theo chân bọn họ phất tay nói tạm biệt.

“Ài, cũng không giúp đỡ thu dọn một chút đã đi” Đóng cửa chính, Khương Thừa Cực bất mãn ôm oán.

“Anh còn dám nói” Phù Khiết trừng mắt nhìn, trợn mắt với anh một cái. Mời người ta đến nhà làm khách, đem người ta dọa chạy mất, còn ôm oán khách không giúp đỡ thu dọn, thật sự là quá đủ! Cô xoay người đi trở về bên bàn trà trong phòng khách, xoay người thu dọn mặt bàn hỗn độn.

“Anh tới làm là được rồi!” Sau đó anh bắt lấy tay cô, ngăn cản cô nói. “Em đi nghỉ ngơi một chút, đợi chút nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm”

Cô lắc đầu, “Anh không cần ngay cả loại việc này cũng đoạt lấy mà làm”

“Anh không có đoạt lấy nha” Anh yêu thương hôn cô một cái, cảm thấy không đủ, lại hôn một cái nữa.

“Vừa rồi anh nói đều là thật?” Cô nhịn không được hỏi anh.

“Em là chỉ chuyện gì?”

“Người phụ nữ khiến cho anh sáu năm như một thật chính là em?” Cô nhìn anh không chuyển mắt.

“Ừ” Anh ôn nhu nhìn cô.

“Khi nào thì bắt đầu?” Cô đưa tay vòng qua cổ anh.

“Từ lần thứ ba em cứu anh trong công viên, hơn nữa mạnh mẽ kéo anh tới hội quán Taekwondo nhà em thì bắt đầu” Anh thành thật cáo bạch.

“Cho nên, anh thích em, yêu em vượt qua mười bảy năm?” Khó có thể tin biết bao!

“Ừ!”

“Em nên nói cái gì?” Xác thực cảm động nói không nên lời.

“Nói em sẽ yêu anh gấp bội ba mươi bốn mươi năm” Anh suy nghĩ một chút, đề xuất yêu cầu này.

“Em sẽ yêu anh gấp bội ba mươi bốn mươi năm” Cô biết lắng nghe mà nói, Nhưng mà! “Vậy ba mươi bốn mươi năm sau?”

“Ba mươi bốn mươi năm sau, anh liền yêu anh năm mươi một trăm năm, đến lúc đó, em chỉ cần lại yêu anh năm mươi một trăm năm là đủ rồi, kiếp này không đủ, đến kiếp sau bổ sung” Anh cúi đầu, khẽ chạm vào trán cô nói.

“Anh muốn hẹn trước kiếp sau?” Cô mị nhãn như làn sóng nói.

“Luôn luôn thiếu nợ anh” Anh nói nhỏ, hôn cô, hết thảy đều không nói.

Chú thích:

Đầu hổ đuôi rắn [1">: Tương tự câu đầu voi đuôi chuột của Việt Nam

Thần hồ kỳ kỹ [2">: Truyện kỳ lạ, sảy ra bất ngờ.

Hoành đao đoạt ái [3">: Một nhát dao cắt đứt ái tình, khiến lương duyên mối tình tan vỡ. Tạm hiểu nôm na là chiếm đoạt người yêu của kẻ khác.

Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn [4">: Biết thì sẽ nói, nói thì sẽ nói hết.

Lãnh nhược băng sương [5">: Lạnh lùng như băng

Học tỷ, học muội [6">: Đàn chị, đàn em cùng trường

Chương 9

“Làm sao vậy? Cậu biết rõ mình đang bận làm gì, không phải cố ý không đến tìm cậu” Phù Khiết bất mãn liếc mắt, sau đó giơ lên với bạn thủ lễ nói: “Cậu xem, mình còn mang theo cà phê đến cho cậu”.

“Cậu có phải là quên tình trạng hiện tại của mình không thích hợp uống cà phê không?” Quảng Nhân Nhân cười như không cười nói.

“Cậu không thể uống, chồng cũ của cậu có thể uống nha. Cậu không phải nói anh ta mỗi ngày đều uống sao?” Phù Khiết đắc chí trả lời.

“Cho nên cà phê là muốn đưa cho anh ta, không phải đưa cho mình?”

“Đưa cho cậu hay đưa cho anh ta có cái gì khác nhau? Vị tiểu thư này” Phù Khiết trừng cô một cái, “Cậu là cố ý muốn tranh cãi với mình có đúng không?”

“Đúng rồi, cậu cuối cùng cũng phát hiện ra” Quảng Nhân Nhân nhếch miệng cười cười, sau nửa ngày mới đứng đắn hỏi: “Hôm nay làm sao lại có thời gian rảnh tìm đến mình, khóa học về cà phê đã kết thúc?”

“Chưa”

“Vậy cậu sao lại có thời gian rảnh đến chỗ mình?”

“Đến đưa thiếp mời”

“Thiếp mời của ai”

Phù Khiết cười thần bí. “Mình”

Quảng Nhân Nhân cứng họng líu lưỡi trừng mắt với cô, quả thực không dám tin tưởng rằng chính mình nghe được cái gì. “Cậu nói cái gì? Cậu?” Cô dùng âm điệu cao nhất kêu lên.

“Đúng” Phù Khiết nhếch miệng cười, sau đó từ trong túi xách lấy ra một phong thư màu hồng phấn đưa cho cô. “Này, đây là chính tay mình làm, chỉ đưa cho mấy người bạn tốt, bên trong còn tràn ngập lời thành ý mời của mình, cùng với sự cám ơn cậu trong những năm gần đây,

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT