|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
khỏe mạnh, còn có rất nhiều tiền, tuyệt không thể so với người chồng trước kém cỏi của cậu. Muốn hay không?” Nụ cười trên mặt Quảng Nhân Nhân do lời cô nói mà trong nháy mắt biến mất, chiếm lấy lúc này chính là một loại đau thương và trầm mặc khiến người khác hít thở không thông.
“Mình đầu hàng, mình không nên nhắc tới người kia, cậu không cần lộ ra biểu tình như vậy được không? Coi như mình sợ rồi, cậu cũng không thể thôi đi được à?” Phù Khiết giơ hai tay lên đầu hàng.
Quảng Nhân Nhân nở nụ cười so với khóc còn khó nhìn hơn, hại Phù Khiết toàn thân vô lực, ngay cả cơn tức giận đều không tập hợp được. Cô sợ nhất đối mặt với cô ấy như vậy, bởi vì an ủi người khác cho tới bây giờ cũng không phải điểm mạnh của cô.
“Phù Khiết”. Một tiếng gọi đột nhiên vang lên từ bên ngoài cửa hàng.
Phù Khiết ngẩng đầu lên, liền thấy Khương Thừa Cực bước vào trong cửa hàng, đi về phía cô.
Khá lắm, anh ta dám đến?! Vốn cơn tức giận tập hợp không được, trong nháy mắt kết thành một mạch, bộc phát ra. Cô nổi giận đùng đùng nhảy dựng lên từ chỗ ngồi, nhằm phía anh, vươn tay ra hướng tới bụng anh hung hăng đánh một quyền.
“Anh là tên khốn nạn”. Cô mắng.
“Phù Khiết!” Quảng Nhân Nhân nhịn không được sợ hãi kêu ra tiếng. Mọi người biết Phù Khiết đều biết quả đấm của cô có bao nhiêu sức mạnh, ngay cả thanh niên cường tráng tám mươi mấy kilogam đều có thể bị một đấm của cô đánh cho ngã xuống. Nhưng khiến cho cô bất ngờ chính là, người đàn ông tuấn dật có chút hình dáng thư sinh kia hình vậy mà hơi hơi khẽ khom thắt lưng xuống, khẽ nhíu mày, tiếp theo, tựa như không có việc gì vẫn đứng thẳng người, sau đó quay về phía Phù Khiết giận không thể ngăn lại nhíu nhíu đầu lông mày.
“Như vậy thì tiêu tan tức giận sao?” Anh nói.
Phản ứng của Khương Thừa Cực một cọng lông cũng không thương tổn, làm Phù Khiết sửng sốt, không tự chủ được nhìn nắm đấm của mình. Cô vừa rồi có hạ thủ lưu tình không? Không có nha. Vậy anh như thế nào giống như một người không có việc gì chứ?
Chẳng qua lời nói chưa quay về, xúc cảm vừa rồi là chuyện xảy ra như thế nào? Rất giống cảm giác như đánh vào một bức tường xi măng, bụng của anh ta sảy ra chuyện gì? Trang bị khối sắt sao? Xem chừng anh ta trước đó từng nói qua có thể đánh thắng cô, cũng không là khoác loác, mấy năm nay anh ta thật sự không bỏ qua việc luyện tập võ thuật, ít nhất có luyện cơ bụng, cho nên anh ta mới dám cả gan làm loạn đùa giỡn cô như vậy.
“Anh đừng đắc ý!” Cô nổi giận đùng đùng trừng mắt với anh, làm sao có thể dễ dàng buông tha cho anh ta chứ.
“Tôi rốt cuộc phạm tội gì?”
“Anh còn dám hỏi tôi!” Cô nghiến răng nghiến lợi bật ra tiếng nói, một bên dùng đầu ngón tay dùng lực đâm vào ngực anh. “Vì sao anh lại nói với mẹ tôi tôi còn không muốn kết giao với bạn trai, không muốn kết hôn, anh làm như vậy có mưu đồ muốn hãm hại tôi phải không?” Càng nói càng giận, cô giận không thể nén lại một chân đá anh, lại bị anh tránh né.
“Anh còn dám tránh đi”. Cô khó có thể tin kêu lên.
“Em đá người ta rất đau, không tránh không được”. Anh trả lời như có lý chẳng sợ.
“Khương Thừa Cực, anh thật sự giỏi quá nhỉ?” Trước kia anh ta chưa lần nào thất lễ, ngoan ngoãn đứng trước mặt cô cho cô dạy bảo, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở một chút! Bây giờ còn dám phản bác lại!
“Tôi cảm thấy chỉ có thành thật báo cáo mới có thể làm sư mẫu hiểu được ý tưởng và ý nguyện của em. Lần này có liên quan đến tôi, mới có thể khiến em yên ổn vượt qua, nhưng lần sau hoặc sau sau sau sau xem mắt thì sao? Em cho rằng mỗi một đối tượng đến đi xem mắt đều sẽ nghe lời em sao? Sư mẫu lại bởi vì một, hai lần thất bại lại bỏ qua chuyện xem mắt sao? Hay là em muốn trong tương lai năm tháng, hoặc là năm năm, đều quá bị bắt khứ đi xem mắt?” Khương Thừa Cực thông minh không lên tiếng trả lời, ngược lại khéo léo giải thích lý do anh phải làm như vậy.
Phù Khiết được những lời anh vừa nói như vậy, bỗng nhiên không nói gì mà chống đỡ.
“Anh ấy nói không sai”. Quảng Nhân Nhân đồng ý gật đầu nói. Khương Thừa Cực tựa hồ mãi đến giờ phút này mới chú ý tới sự tồn tại của cô, quay đầu nhìn cô một cái, sau đó lịch sự gật gật đầu với cô. Quảng Nhân Nhân quay đầu lại gật đầu và mỉm cười.
“Được, cho dù anh nói có đạo lý, nhưng anh trước đó cũng nên nói với tôi một tiếng, thảo luận một chút chứ. Cứ như vậy không hiểu tại sao hại tôi bị đuổi khỏi nhà, không nhà để về, anh bảo tôi sau này nên làm sao bây giờ? Anh có biết không tôi hiện tại đúng lúc đang thất nghiệp? Không có thu nhập, căn bản là biện pháp nuôi sống chính mình nha!” Phù Khiết tưởng tượng tới điểm ấy lại vừa phiền vừa tức, căn bản không có cách ổn định tâm tình cùng nói với anh.
“Đến ở nhà của tôi đi” Anh nói.
“Hả?”
“Tôi nuôi em!”
Chương 4
Nhà của Khương Thừa Cực vừa lớn lại hào hoa, quả thực chính là khu nhà cấp cao, làm cho Phù Khiết lần đầu tiên đi vào khu nhà cấp cao khí thế xa hoa như vậy, giống như Lưu bà bà [1"> đi dạo trong công viên rực rỡ, vừa thú vị mới mẻ lại có một chút không tự nhiên.
“Đây là căn hộ của ba mẹ anh?” Cô xem phòng khách rộng lớn, đồ dùng trong nhà xa hoa, sau đó cô hết nhìn Đông lại nhìn Tây hỏi, thực sự sợ nhà của anh sẽ từ cửa phòng chui ra.
Cô sớm nên nghĩ đến hỏi anh là một người ở hay là ở cùng với người nhà.
Một người con gái độc thân đại lẫm lẫm lại đi theo con trai về nhà, còn định muốn ở trong nhà anh ăn chùa ở chùa một đoạn thời gian, bất luận kẻ nào nghe xong đều nhăn mặt cau mày, nghĩ rằng cô không phải là cái gì phụ nữ của anh ta chứ.
“Không phải?” Anh trả lời.
“Không phải?” Cô có chút kinh ngạc quay đầu lại nhìn anh, sau đó thở dài nhẹ nhõm một hơi. “Căn hộ này là anh… thuê?”
“Tôi mua”.
“Ba mẹ anh bỏ tiền ra?” Cô dĩ nhiên nghĩ như vậy.
Khương Thừa Cực bỗng nhiên dừng bước chân, nâng cao mày, quay người nhìn cô: “Ở trong mắt em tôi chỉ giống như người chỉ biết dựa vào ba mẹ, lấy tiền của cha mẹ sao?”
“Xin lỗi, nhưng mà anh không thể trách tôi nghĩ như vậy được. Vậy tôi hỏi căn hộ này mua bao nhiêu tiền? Mà anh năm nay mới hai mấy tuổi, làm sao có thể có nhiều tiền mua nhà này được?” Phù Khiết trước tiên là nhíu nhíu đầu lông mày, sau đó liền luận sự giải thích.
“Tôi mười tám tuổi thì bắt đầu kiếm tiền”. Anh nói cho cô, lại lần nữa cất bước đem cô hướng về phía phòng khách.
“Vừa học vừa làm có thể kiếm bao nhiêu tiền?” Cô thật nghi ngờ.
“Dựa vào lao động chân tay có lẽ kiếm không được bao nhiêu, nhưng dựa vào đầu óc lại có thể kiếm được rất nhiều”.
“Dựa vào đầu óc làm gì?”
“Đầu tư”.
“Đầu tư cái gì? Cổ phiếu sao?”
“Cổ phiếu, kỳ hạn giao hàng, các quỹ, phiếu công trái, bất cứ việc gì có thể kiếm tiền”. Anh đẩy cửa phòng khách, bật đèn trong phòng lên, nghiêng người để cô tiến vào phòng thám hiểm, chẳng qua lúc này Phù Khiết tựa hồ đối với lời đối thoại lúc nãy cảm thấy hứng thú hơn.
“Cho nên anh mười tám tuổi thì bắt đầu học đầu tư?” Mắt của cô mở lớn tò mò hỏi anh.
“Vừa mới bắt đầu là vì bài học trong trường, sau lại vì có hứng thú buôn bán đầu tư, không tách ra được”
“Anh buôn bán lãi rất nhiều tiền?” Nếu nhà này thật sự là dựa vào tiền của anh để mua, cô đoán, nhà này ít nhất cũng phải mấy ngàn vạn, thậm chí lên tới triệu? Cô vẫn là lần đầu tiên biết kẻ có tiền.
“Đúng, không ít”.
“Chưa từng lỗ sao?” Đầu tư dễ kiếm tiền như vậy sao?
“Làm sao có thể! Thời điểm năm 2000, lỗ khoảng hơn một trăm vạn đô la Mỹ”.
Phù Khiết há miệng cứng lưỡi nhìn anh. “Anh nói bao nhiêu tiền. Hơn một trăm vạn đô la Mỹ?”
Anh ta có phải nói sai đồng tiền không? Hơn một trăm vạn đô la Mỹ rốt cuộc là bao nhiêu tiền đây? Ba ngàn vạn lần? Hơn nữa thời điểm năm 2000 anh ta mới bao nhiêu tuổi? Hai mươi hai tuổi? Anh ta không phải đang khoác loác, thổi phồng, đùa cô đó chứ?
“Em không tin?” Biểu tình nghi hoặc hoài nghi của cô khiến cho anh nhíu nhíu mày.
“Anh khi đó bao nhiêu tuổi, không có nhiều tiền như vậy chứ?” Cô nhíu mày nói thẳng, là không tin.
“Mười vạn là mượn ba tôi, còn lại là do đầu tư kiếm được”.
“Có thể lỗ gấp mười lần, đại biểu cho không chỉ kiếm được hơn mười lần?” Cô vẫn còn cảm thấy khó tin.
“Tôi đối với đầu tư có phần thiên phú”.
“Hay là có thể nói, anh thật là có rất nhiều tiền?”
“Không thể nói rất nhiều, nhưng xác thực so với người bình thường thì nhiều hơn”.
“Tôi đây có thể biết đại khái có bao nhiêu không?” Cô thật sự tò mò muốn chết.
Khương Thừa Cực nói con số, trong nháy mắt hai mắt Phù Khiết mở lớn, lộ ra một bộ biểu tình bị sợ ngây người.
“Chúa tôi!” Cô buột miệng nói, sau một lúc im lặng, đột nhiên hai tay ôm bụng ngửa đầu cười phá lên: “Ha ha ha ha ha…”
“Em đang cười cái gì?” Khương Thừa Cực có loại cảm giác quỷ dị.
“Khương Thừa Cực”. Cô đột nhiên đi lên, hai mắt sáng rực đưa tay ra ôm tay của anh, sau đó lắc lắc tay, giống như con cún nhỏ hướng đến con người làm nũng muốn được ăn, chỉ kém cái đuôi có thể lúc lắc mà thôi.
“Anh nói lời phải giữ lời”. Cô cười
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




