watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4321 Lượt

chằm chằm anh, đồng thời cũng hiểu ra nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít, không nói không sai!

Ô…Vẫn là cổ nhân (người xưa) dạy phải a, im lặng là vàng!

“Hollywood is a place where they’ll pay you a thousand dollars for a kiss and fifty cents for you soul.”

Đang đi trên đại lộ Hollywood đông đúc, Đỗ Ánh Tinh nhìn cảnh tượng phồn vinh trước mắt chợt thốt ra một chuỗi tiếng anh.

“Cái gì?”

Vẻ mặt Đỗ Ánh Nguyệt như vịt nghe sấm—mù mịt. Thật muốn chết mà, Tiểu Nguyệt đâu phải không biết cô dốt tiếng anh, sao vẫn còn tuôn ra một tràng dài, cố ý bắt nạt người ta hả?

“Ở Hollywood, người ta sẵn lòng dùng một ngàn đô đổi lấy nụ hôn của bạn nhưng chỉ bằng lòng chi 50 cent mua linh hồn của bạn.”

Mặc Khuê sau lưng cười nhàn nhạt giải thích, còn chú thích xuất xứ.

“Danh ngôn của Marilyn Monroe.”

“Ách, hiểu rồi!” Gật đầu xem như đã hiểu, bỗng nhiên, Đỗ Ánh Nguyệt như nhớ ra cái gì liền hung dữ liếc một cái.

“Anh làm tốt nhiệm vụ bảo vệ của anh là được rồi, ai nhờ anh làm phiên dịch viên chứ? Gà mẹ!” Hừ! Mối thù ‘đào hố’ lúc sáng, cô vẫn còn ghi hận đó!

Nghe vậy, Mặc Khuê không nói gì chỉ khẽ cười. Dọc đường đi, anh giống như đang ung dung nhưng thực ra vẫn rất cẩn thận, không dấu vết quan sát xung quanh, tận lực vì hai giai nhân này chú ý nguy hiểm ngầm. Ai ngờ dáng vẻ nhàn nhã kia ngược lại khiến cho người ngoài nghề như Đỗ Ánh Nguyệt không dưới một lần dùng ánh mắt nghi ngờ chất vấn, rốt cuộc anh có tận lực bảo vệ không?

“Ai bảo chị kém tiếng anh!” Cố ý trêu chọc chị gái, tầm mắt Đỗ Ánh Tinh rơi lên khuôn mặt cương nghị đang nhàn nhạt cười, vô tình lại hữu ý hừ nhẹ một tiếng, dùng tiếng anh chất vấn.

“Còn anh? Nguyện trả giá bao nhiêu để mua ‘linh hồn’ cô ấy?”

Đây là đang thăm dò sao?

Nghe ra ẩn ý trong lời nói, vẻ mặt Mặc Khuê lướt qua một tia ôn nhu, liếc nhanh qua Đỗ Ánh Nguyệt đang không hiểu gì, giọng nói trầm thấp nhưng đầy tình cảm.

“Cô ấy đối với tôi là vô giá.” Cũng dùng tiếng anh trả lời.

“Vô giá sao?” Đỗ Ánh Tinh gật đầu, xem như là hài lòng với đáp án này.

“Anh cố lên nhé! Có vài người không chỉ chậm chạp mà đôi khi còn tự đắc khiến người khác bực mình đó.”

“Tôi hiểu được rất rõ!” Nghe vậy, bất đắc dĩ gượng cười, thở dài. May mắn chính là, Mặc Khuê biết mình đã thông qua cửa ải đầu tiên.

“Này! Hai người đang nói gì vậy?”

Hai người này thì thầm cái gì thế? Thật sự là đang khinh thường cô dốt tiếng anh à nha! Đỗ Ánh Nguyệt oang oang kháng nghị, kiên quyết từ chối bị ‘chèn ép’.

“Đang vì câu danh ngôn thê lương của Marylin Monroe mà cảm thán!” Buồn cười nhìn chị gái ngang ngược, Đỗ Ánh Tinh tùy ý tìm một lý do.

“Thật không?” Nghi ngờ nhìn Mặc Khuê, Đỗ Ánh Nguyệt cứ cảm thấy cái nhìn vừa rồi của anh rất….Rất không bình thường!

“Đúng vậy, tôi thật sự rất cảm thán.” Người đàn ông cao lớn lắc đầu thở dài, trong lòng đúng là vạn lần cảm thán — vì một cô gái chậm chạp!

“Khi nào thì hai người lại dễ đa sầu đa cảm như vậy?” Phủi phủi da gà đầy người, cô gái cẩu thả cảm thấy có hơi lành lạnh.

“Chị nói nhiều quá!” Trừng mắt khẽ cười, Đỗ Ánh Tinh nói sang chuyện khác.

“Có muốn đến nhà sách Larry Edmunds không? Bên trong có đủ loại tạp chí điện ảnh, sách kịch, poster. Mặc dù nhìn bên ngoài bình thường nhưng lại là nhà sách có lịch sử lâu đời và nổi tiếng nhất Hollywood!”

“Nhưng mà chị đói bụng rồi…” Chột dạ cười một tiếng, cảm thấy bụng đang ùng ục kêu.

“Đi Roasters đi! Tại giao lộ giữa đại lộ Hollywood với Highland Avenue có một nhà hàng, là một trong những chuỗi nhà hàng do ca sĩ nhạc đồng quê nổi tiếng Kenny Rogers mở, gà nướng rất thơm, thật sự rất ngon!” Vừa nghe cô nói đói bụng, Mặc Khuê lập tức đề nghị.

“Woa! Nghe giống như ăn rất ngon….” Nước bọt trong miệng tràn đầy trong nháy mắt suýt chút nữa thì rơi xuống.

“Cũng được! Cũng nên cho anh bạn nhỏ này ăn rồi.” Vỗ nhẹ cái bụng như cái trống, Đỗ Ánh Tinh cười đồng ý.

“Vậy còn chờ gì nữa? Mau đi thôi!” Đỗ Ánh Nguyệt vẻ mặt tham ăn hô to, cười mỉm thúc dục.

“Nhanh, nhanh, nhanh! Mỹ thực đang chờ chúng ta….”

Nhìn cô vội vã lôi kéo Đỗ Ánh Tinh nhanh chóng chạy đi, khóe miệng Mặc Khuê mỉm cười theo sát phía sau, một đôi mắt sắc bén vẫn như cũ quan sát xung quanh đề phòng đột xuất.

Bỗng nhiên, ánh mắt của anh dõi theo một cô gái đang trà trộn trong đám đông liên tục đi đến bên này, vẻ mặt lén lút, không biết là cất giấu cái gì trong ngực…

Có vấn đề!

Kinh nghiệm vệ sĩ nhiều năm, trực giác Mặc Khuê cho biết cô gái kia hành động rất kỳ lạ, lập tức không dấu vết bước tới bên cạnh hai chị em Đỗ gia đang cười nói vui vẻ, lấy thân mình bảo vệ các cô, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô gái kỳ lạ.

Phát hiện hành động bất ngờ của anh, Đỗ Ánh Nguyệt cảm thấy buồn bực, đang định mở miệng hỏi thì bỗng nhiên một cô gái cao to, tóc tai bù xù đột nhiên tức giận xông thẳng đến đây, từ trong áo khoác lấy ra một chai không biết chứa chất lỏng gì hất về phía các cô.

“Á—” Đỗ Ánh Nguyệt sợ hãi ôm đầu, hét chói tai.

“A—” Đỗ Ánh Tinh thở gấp kinh hô.

“Ánh Nguyệt, chăm sóc em gái em!”

May mà Mặc Khuê đã sớm đề phòng, nhanh một bước đẩy hai chị em ra, tránh khỏi chất lỏng không rõ kia. Vừa rống to ra lệnh đồng thời thân thủ đã nhanh nhẹn phi về hướng cô gái kỳ quái đang muốn lẩn vào trong đám đông. Bàn tay nhanh nhạy bắt người phát hiện cô vẫn còn kêu la, không ngừng giãy dụa muốn thoát khỏi gọng kìm, tay lập tức bổ xuống gáy cô gái không chút khách khí, khiến cô bất tỉnh ngã xuống.

Một hồi rối loạn, trên đường lớn Hollywood tất cả du khách sợ đến không ngừng hét chói tai, rối rít chạy trốn, cho đến khi Mặc Khuê chế trụ người, mọi người mới ầm ỹ thảo luận, tò mò xúm lại đây, ngay cả hai chị em Đỗ gia suýt chút nữa bị tập kích cũng tiến đến.

“Này, người này là ai vậy?” Đỗ Ánh Nguyệt tâm hữu dư quý* (lòng đầy kinh sợ) nhìn cô gái hôn mê trên đất không hiểu gì cả.

“Cô ấy hình như vừa mới cầm chai nước tiểu định hắt chúng ta!” Vừa mới đi tới chỗ chai nước rơi xuống bắn tung tóe đã ngửi thấy một mùi hôi thối, quá ghê tởm!

“Không phải là fan cuồng gởi thư đe dọa đó chứ?” Bị kinh sợ, Đỗ Ánh Tinh sắc mặt có chút tái nhợt, nghĩ đến lá thư đe dọa kia.

“Có thể! Cứ đưa cô ta cho cảnh sát điều tra, chắc rất nhanh là có thể biết được đáp án…”

Câu nói chợt ngừng, trong đám người huyên náo, đông đúc, đuôi mắt Mặc Khuê chợt lướt qua một tia ngân quang rét lạnh, anh kinh sợ rống to—

“Nằm xuống!” Lấy tốc độ sét đánh đem hai chị em che dưới thân hình cao lớn của mình, trong nháy mắt một tiếng súng nổ nặng nề vang lên.

“Vút—” Viên đạn xé gió lao đến trượt mục tiêu bắn trúng cửa kính thủy tinh của cửa hàng phía sau, chỉ nghe ‘keng, keng’, thủy tinh trong nháy mắt vỡ vụn rơi đầy đất.

“Á—Có người nổ súng!”

“Mọi người mau nằm xuống….”

“Cứu mạng a….”

Chỉ một thoáng, mọi người hoảng hốt, sợ hãi hét chói tai, hiện trường một mảnh rối loạn.

Thừa lúc rối loạn, Mặc Khuê nhanh chóng đưa hai chị em đến một góc đủ để che chắn thân hình hai người.

“Trốn kỹ! Trước khi tôi trở lại, nhất định không được ra ngoài!”

Cấp tốc dặn dò, tay rút súng lục giấu ở thắt lưng, thân thể linh hoạt nhanh chóng lao ra, nhấc chân mạnh mẽ đuổi theo bóng lưng khả nghi đang điên cuồng chạy trốn trong đám đông hỗn loạn.

Trong đám người rối loạn, Mặc Khuê không ngừng đuối theo kẻ khả nghi kia, thế nhưng người nọ hiểu rất rõ anh không thể nào mạo hiểm gây tổn thương người vô tội mà tùy tiện nổ súng, cứ chui về phía dòng người, chỉ một lúc đã biến mất trong biển người mênh mông.

Nơi khác, phía sau góc tường.

“Rốt cuộc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Đỗ Ánh Nguyệt lo cho an toàn của Mặc Khuê, vốn định thò đầu ra nhìn một chút, nhưng nghĩ đến anh nghiêm khắc ra lệnh đành phải ngoan ngoãn rút cổ về.

“Không rõ lắm! Chỉ biết là có người nổ súng tại nơi đông người.” Đỗ Ánh Tinh cười khổ, giọng yếu ớt, tay nhỏ bé ôm bụng, trán toát mồ hôi lạnh.

“Tiểu Tinh, an ninh ở Mỹ thật không tốt, súng tràn lan khắp nơi, tỷ lệ tội phạm lại cao, thật sự rất gay go….” Không phát hiện ra sự khác thường của cô, Đỗ Ánh Nguyệt lẩm bẩm oán trách.

Miễn cưỡng cười cười, Đỗ Ánh Tinh không lên tiếng, đôi môi trắng bệch.

“Hay là quay về Đài Loan sống đi? Mặc dù an ninh Đài Loan mấy năm nay cũng dần xuống cấp, súng đạn phi pháp ngày càng tăng nhưng dù sao cũng có điều luật quản lý súng ống đạn dược, không giống Mỹ….” Bỗng nhiên, dừng lại phát hiện em gái khác thường, thanh âm trong nháy mắt chuyển thành hoảng sợ.

“Tiểu Tinh, em sao vậy? Đừng dọa chị!” Hoảng loạn ôm lấy thân thể của cô không ngừng lau đi mồ hôi trên mặt cô, Đỗ Ánh Nguyệt sợ đến sắp khóc.

Làm sao bây giờ? Tiểu Tinh sắc mặt thật khó coi, không phải là xảy ra chuyện chứ?

“Em….” Cắn môi, Đỗ Ánh Tinh cố gắng nặn ra nói.

“Bụng em đau quá….”

“Bụng đau?” Đỗ Ánh Nguyệt kinh hãi, nhẹ nhàng để cô dựa vào tường cũng không để ý đến lời Mặc Khuê dặn dò.

“Em chờ

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT