watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9274 Lượt

của mẹ bà liền giới thiệu Hứa An. Từ khi quen biết đến khi kết hôn cũng chỉ hai tháng, trước khi kết hôn bà đã đem chuyện trước kia nói hết với Hứa An, Hứa An tỏ ý không ngại, hai người mới quyết định kết hôn. Trước lúc cưới, Giang Thành tìm bà, giải thích quan hệ vợ chồng bọn họ.

Lúc ấy Trương Tú Thanh hỏi ông: “Có thể ly hôn hay không?” Giang Thành trầm mặc. Cuối cùng Trương Tú Thanh gả cho Hứa An. Không bao lâu sau, Giang Thành được điều đến quân khu, rời khỏi thị trấn, vài năm sau, Trương Tú Thanh sinh con gái chính là Hựu An.

Mặc dù gả cho Hứa An, nhưng đoạn tình cảm đối với Giang Thành, Trương Tú Thanh thủy chung không thể quên được. Sau nhiều năm, Giang Thành trở lại tỉnh thành, hai người gặp lại lần nữa, lúc ấy bệnh tình của cha Hựu An đã nguy kịch, Giang Thành cũng đã ly hôn.

Sau khi Hứa An qua đời, Giang Thành nói với bà: “Anh đã từng nghĩ rất nhiều lần, nếu như đời này không còn được gặp lại em thì coi như xong, nếu như ông trời để cho chúng ta gặp lại, như vậy em chính là của anh.”

Đoạn tình cảm trải qua nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng có cơ hội hạnh phúc, Trương Tú Thanh không muốn bỏ qua. Nhưng tình yêu quay về, Trương Tú Thanh lại mất đi tin tưởng của con gái.

Dù vậy, trong lòng bà cũng chỉ có một con gái là Hựu An. Lúc con bé còn rất nhỏ, trong lòng bà cũng đầy kỳ vọng nhìn con bé từng chút một lớn lên. Hứa An rất thương cô con gái này, cũng không có nghĩ là bà không thương. Bà cũng đã từng nghĩ tới, đến khi con gái trưởng thành, một ngày kia đưa bạn trai đến trước mặt bà, nói: “Mẹ, con yêu người đàn ông này, con muốn gả cho anh ấy!” Sau đó bà chính thức giao con gái vào trong tay con rể.

Nhưng bây giờ, con gái đã đăng ký kết hôn, bà mới biết. Điều này khiến Trương Tú Thanh khó chịu cả một ngày một đêm, Giang Thành khuyên bà: “Anh đã nhìn thấy Tự Hoành từ một đứa bé lớn lên. Bình tĩnh mà suy xét, cậu ta thích hợp với Hựu An hơn Giang Đông. Bởi vì quan hệ của anh và mẹ thàng bé mâu thuẫn bản năng với hôn nhân, lại có chuyện của chúng ta ở giữa, khả năng hai đứa trẻ đến với nhau là rất nhỏ.”

Giang Đông thích Hựu An, chuyện này Giang Thành và Trương Tú Thanh đã biết từ rất sớm, cũng không quá ngăn trở. Chỉ là không biết làm sao hóa giải trở ngại vốn có giữa hai người, lại nói, ở giữa còn có một Trần Lỗi. Những chuyện này bây giờ nói tới cũng không có chút ý nghĩa nào, bởi vì Hựu An đã lập gia đình, người con bé gả cho không phải là Giang Đông mà là Chu Tự Hoành.

Chương 19-20

☆, Chương 19

Chu phu nhân cũng biết quan hệ của mẹ con Hựu An rất xung khắc, nhưng dù sao hôn nhân cũng là chuyện lớn, phải ngồi xuống có tiếng cũng có miếng ăn một bữa cơm, thích thú cười hoà giải: “Hựu An, ngồi bên cạnh dì này……” Đưa tay dắt cô đến ngồi bên cạnh mình, kêu nhân viên phục vụ mang thức ăn lên.

Chờ món ăn dọn lên xong, Chu phu nhân mới nói với mẹ Hựu An: “Kết hôn là chuyện lớn cả đời, tôi bảo bọn trẻ chuẩn bị kỹ càng đầy đủ mà cả hai lại phản đối, tôi liền tùy chúng, nhưng cũng không thể quá đơn giản……” Nói xong, từ phía sau lấy ra cái hộp nhỏ rất cổ mở ra, bên trong là cặp vòng tay Phỉ Thúy cực tốt đặt trên nền nhung màu đen.

Chu phu nhân nói với Hựu An: “Đây là vật do tổ tiên Chu gia truyền lại, đời đời truyền cho con dâu.” Nói đến đây, không khỏi cười than một tiếng: “Dì còn nói, nếu cả đời con trai độc thân, vòng tay này có thể nằm mãi trong tay dì. May nhờ Hựu An, cuối cùng cũng không để dì phụ lòng tổ tông Chu gia.”

Nâng tay Hựu An, đeo một chiếc vòng tay vào, Phỉ Thúy long lanh trong suốt làm nổi bậc cổ tay tuyết trắng mảnh khảnh của cô, xinh đẹp nói không nên lời.

Chu Tự Hàn đưa tay muốn sờ chiếc vòng còn lại trong hộp, bị mẹ anh tay mắt lanh lẹ tát bộp một cái, tức giận nói: “Đây là của vợ con, không phải của con. Muốn xem sao? Muốn thì cũng nhanh chóng cưới một cô vợ cho mẹ. Đến lúc đó đeo vào cổ tay vợ con, con muốn xem thế nào cũng được.”

Chu Tự Hàn ngượng ngùng n: “Không xem thì không xem, ai vì vòng tay mà cưới vợ chứ con thì không mắc mưu đâu.”

Mấy người trên bàn không khỏi nở nụ cười, hai mẹ con trêu đùa, cũng khiến không khí vui vẻ lên một chút. Chỉ là suốt bữa cơm, Hựu An cũng không nói với mẹ cô một câu.

Thấy bữa cơm đã xong, Trương Tú Thanh đem sổ tiết kiệm đẩy tới trước mặt Hựu An, Hựu An muốn đẩy trở về, mẹ cô lại nói: “Đây là ba con để lại cho con, bất kể như thế nào, mẹ và ba con đều mong con hạnh phúc……”

Trên xe về nhà, Hựu An vẫn nhìn sổ tiết kiệm ngẩn người. Từ góc độ của Chu Tự Hoành, có thể nhìn thấy hốc mắt nha đầu này đỏ rực. Giang Đông từng nói với anh, nha đầu này không thích khóc, thật là nói hưu nói vượn. Nha đầu này không có chuyện gì liền tạo lũ lụt, trái tim trong lồng ngực của anh sắp bị lũ lụt của cô ngâm cho mềm nhũn.

Dừng trước đèn đỏ, Chu Tự Hoành sờ sờ tóc của cô, hài hước nói: “Em lại khóc, năm nay sẽ phải phòng lụt chống lũ sớm mất thôi.” Hựu An ngẩng đầu lên, trong hai con ngươi trữ đầy nước mắt, dưới ánh đèn lấp la lấp lánh, nhìn qua hết sức đáng yêu.

Cô nói: “Ba em cả đời nhịn ăn nhịn mặc, cuối cùng lại liều chết không làm phẫu thuật, liền vì lưu lại cho em số tiền này. Trước kia em không biết hiếu kính ông, hiện tại muốn hiếu kính ông, lại không có cơ hội. Vừa rồi nghĩ lại, nếu như khi đó em sớm phát hiện bệnh của ba, ép ông làm phẫu thuật. Có thể ông sẽ không phải chết rồi không.”

Chu Tự Hoành dừng xe ở ven đường, đưa tay bế cô kéo vào lòng, ôm cô thật chặt, đầu đặt trên đỉnh đầu của cô, một cái tay vòng qua, vỗ nhè nhẹ lên sống lưng cô: “Không nên quá tự trách, có một số chuyện chúng ta không có phạm vi khống chế, nhất là sinh lão bệnh tử. Tâm nguyện lớn nhất của cha vợ chính là em có thể sống tốt, sống hạnh phúc, những việc này an ủi ông rất nhiều. Cho nên, không cần khó chịu, một khi em khổ sở, cha vợ cũng sẽ khổ sở theo. Nói không chừng, cha vợ đang ở không xa nhìn em!”

Hựu An tựa vào ngực anh thật lâu, mới nói: “Hôm chúng ta chụp hình cưới, lúc nhìn về phía ống kính của thợ chụp hình, em giống như nhìn thấy ba em. Ông cười nói với em, An An nhất định phải thật tốt, thật tốt. Ông luôn như vậy, một lần lại một lần dặn dò em. Chú Chu, anh nói đúng! Emên khổ sở, lại càng không nên khóc, em phải cười. Em cười, ba em mới có thể yên tâm lên Thiên đường. Cuối cùng em cảm thấy, đời trước ba em nhất

nhất định là thiên sứ, nếu không sao lại thiện lương như vậy……”

Tiểu nha đầu nói thao thao bất tuyệt rất nhiều, Chu Tự Hoành liền ôm cô nghe cô nói, cho đến khi cô mệt. Cô nói mệt, âm thanh càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng thấp, cuối cùng lặng yên không một tiếng động, Chu Tự Hoành mới gọi điện thoại tìm xe kéo tới.

Xe lái đến bãi đỗ xe ngầm, Chu Tự Hoành cởi áo khoác quân đội của mình xuống, bao lấy Hựu An ôm vào thang máy. Lúc thang máy lên, Chu Tự Hoành không khỏi cúi đầu nhìn tiểu nha đầu ngủ trong ngực. Bọc trong áo khoác quân đội, khuôn mặt nhỏ nhắn còn giữ nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mím, lông mi thật dài dưới mắt phủ xuống tạo ra hình cung duyên dáng……

Đây là cô dâu nhỏ của anh, Chu Tự Hoành không khỏi cúi đầu hôn một cái lên trán của cô, trượt xuống mí mắt cô…… Chóp mũi có chút đỏ ngạo nghễ ưỡn lên…… Sau đó là cái miệng nhỏ nhắn……

Anh vừa đem môi in xuống, miệng tiểu nha đầu chợt giật giật, giơ tay lên đẩy mặt của anh ra, cau mày, gương mặt nhăn lại, ghim thật sâu vào trong ngực anh, giống như chuột đồng vùi vào trong đất.

Chu Tự Hoành liếc qua mặt của mình chiếu ra trên vách kim loại trong thang máy, mới nhớ hôm nay quên cạo râu. Chỉ qua một ngày, cằm liền mọc ra râu thô cứng, chả trách tiểu nha đầu đẩy anh ra. Chỉ là nha đầu này có phải cũng quá yên tâm hay không, cứ như vậy ngủ trước mặt anh không chút kiêng kỵ.

Chu Tự Hoành phát hiện, một chiêu để trị nha đầu này mình cũng không có, nha đầu này giống như có thể xơi tái anh. Thái hậu nhà anh nói tháng sau cử hành hôn lễ, lễ đường đã chuẩn bị xong, sau hôn lễ là hai mươi ngày nghỉ kết hôn, bảo anh hỏi Hựu An xem muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật.

Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn mí mắt giống như heo con của Hựu An, nghĩ là ngay bây giờ đem nha đầu này trực tiếp bán đi, đoán chừng cũng vẫn chưa tỉnh lại.

Vào nhà, Chu Tự Hoành bế cô đặt lên giường lớn, đem giầy dưới chân cô cởi ra, cau mày nhìn gót chân rách da của cô một chút, đi ra ngoài cầm hòm thuốc vào, ngồi ở trên giường, đem chân của tiểu nha đầu cẩn thận chuyển lên đầu gối mình, dùng bông băng chấm rượu cồn, vừa mới đụng đến tiểu nha đầu liền rụt lại.

Anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, là phản ứng theo bản năng, không hề tỉnh lại. Hết sức cẩn thận xoa thuốc mỡ khử độc, dán băng keo cá nhân lên, nghiêng đầu nhìn đồng hồ báo thức đầu giường một chút. Xử lý vết thương nhỏ này, lại mất 30 phút. 30 phút, cũng đủ để anh hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn lúc ban đêm.

Chu Tự Hoành xử lý tốt chân của cô, nhìn váy trên người cô một chút. Tư thế ngủ của tiểu nha đầu không thục nữ chút nào. Vừa rồi thoa thuốc cho cô, nhiều lần cô muốn lật người đạp anh, cũng may anh phản ứng nhanh. Lúc này chân của tiểu nha đầu tự do, rốt

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT