watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9261 Lượt

trọng Trần Lỗi là có chút mất mặt, nhưng phần kiêu ngạo kia còn cất giữ trong xương: “Triệu Thiến, không liên quan gì đến cô, đừng dính vào.” Triệu Thiến xoẹt một cái đứng lên: “Tôi còn lười phải dính vào đấy, sợ bất ngờ bị nước thối tung tóe lên thân. Hựu An, tôi về trước đây, cô nên cẩn thận một chút, không thôi lại bị lây bẩn.” Cầm mân cơm rời đi.

Hựu An khẽ nhìn bốn phía một vòng, mấy bàn chung quanh, đồng nghiệp mặc dù im lặng ăn cơm, đoán chừng lỗ tai đã sớm dựng lên. Bên trên chụp lên cái mũ con dâu Chu gia, hôm nay ở Quân tổng cô cũng coi như người có danh tiếng nho nhỏ. Hơn nữa chuyện trước kia với Chu Na và Trần Lỗi, đại đa số người trong bệnh viện đều biết. Bác sĩ cũng lắm chuyện, bàn tán thế nào cũng sẽ xuất hiện mấy bà tám, cô không muốn những người này có chuyện để tiêu khiển lúc trà dư tửu hậu.

Hựu An đứng lên nói: “Chúng ta ra ngoài.” Hai người một trước một sau đến vườn hoa nhỏ sau khu nội trú, Hựu An đứng yên nhìn cô ta: “Tìm tôi nói chuyện gì?” Chu Na cười cười, nụ cười tràn ra trên mặt cô ta, có mấy phần cảm giác chua chát: “Hứa Hựu An, cô căn bản cũng không yêu Trần Lỗi, mặc dù các ngươi ở bên nhau sáu năm. Nếu như cô thương anh ấy, tôi tuyệt không thể theo anh ấy.”

Hựu An nhíu nhíu mày: “Cô muốn nói là cái chuyện vụn vặt như hạt thóc này à, bây giờ nói ra có ý nghĩa gì?” Chu Na nói: “Với cô mà nói là vừng thối thóc mục, với người khác thì không phải. Hứa Hựu An, cô đã yên ổn rồi, cô có thể bỏ qua cho Trần Lỗi hay không. Cô phải rõ hơn tôi, Trần Lỗi đủ tư cách làm bác sĩ chủ trị, cho dù là cá nhân hay năng lực công tác, trong các bác sĩ cùng lứa anh là người nổi bật, lại bị đẩy xuống, hoàn toàn là bởi vì anh kế của cô.”

Đây là cậu cô ta nói nhỏ với cô ta. Trần Lỗi vô cùng quan tâm cuộc bình chọn chức danh lần này, bỏ ra rất nhiều công sức. Nếu như anh thật không đủ tư cách, Chu Na tuyệt sẽ không tìm đến Hựu An. Cô không nhìn nổi bộ dạng sa sút tinh thần của Trần Lỗi. Trần Lỗi là người đàn ông rất ưu tú, Chu Na cô sao có thể coi trọng phế vật. Chỉ là Hứa Hựu An lại thành điểm mấu chốt khiến anh thất bại, có chút oan.

Hựu An suy nghĩ một chút nói: “Cô muốn tôi làm gì? Đi nói với viện trưởng?” Chu Na lắc đầu một cái: “Bình chọn chức danh lần này đã qua, tôi tìm cô cũng không phải vì vãn hồi cái gì, tôi chỉ hi vọng, về sau cô có thể nể tình bỏ qua cho Trần Lỗi. Hứa Hựu An, không phải mỗi người đều giống như cô, có số mạng tốt, không cần làm, có người chở che cưng chiều, luôn có biện pháp biến nguy thành an. Tôi và Trần Lỗi đều là loại người dựa vào chính mình mà phấn đấu, từng cơ hội đối với chúng tôi đều rất quan trọng.”

Ngụ ý, Hứa Hựu An cô là dựa vào người khác mà nên! Nói xong, Chu Na xoay người đi, Hứa Hựu An cắn cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn âm u. Giang Đông? Cô đã quên, người anh kế này rất thích tìm cô gây phiền toái, giống như không thể nhìn cô yên ổn qua ngày, sẽ tìm gây chút chuyện.

Hựu An hầm hừ lấy điện thoại di động ra, chọn số điện thoại của Giang Đông rồi bấm gọi. Giang Đông đang đứng trước cửa sổ doanh bộ nhìn hai gốc cây Dương lớn ngoài cửa sổ mất hồn. Còn nhớ rõ, năm ấy đưa Hựu An về Thành phố B, cây vừa mới trồng. Mới mấy năm liền vọt thành cây lớn, giống như tiểu nha đầu kia, bất tri bất giác liền trưởng thành, lập gia đình.

Giang Đông hít một hơi thuốc, rồi nhả khói. Ngày cô kết hôn, cuối cùng anh cũng không đi. Anh còn khó có thể quên được. Dù sao cũng đã giữ trong tay nhiều năm như vậy, sao có thể ở trước mặt Tự Hoành vờ cười nói tự nhiên, bảo anh để xuống thật không dễ dàng.

Điện thoại di động trong túi vang lên mấy tiếng, Giang Đông vốn không muốn nhận. Nhưng điện thoại di động lại một lần reo thêm một lần, Giang Đông lấy ra nhìn một chút, vừa thấy số hiện bên trên, trái tim trong lồng ngực không có tiền đồ nhảy mấy cái.

Giang Đông không khỏi cười khổ, dập tắt thuốc trong tay, mới bấm nút nghe. Bên kia liền truyền đến giọng tiểu nha đầu đùng đùng tức giận: “Giang Đông, có phải là anh tìm người đánh rớt Trần Lỗi trong đợt bình chọn chức danh hay không?” Thì ra là chuyện này, trong lòng Giang Đông không nhịn được một hồi thất vọng, thoải mái trả lời: “Ừ.”

Hựu An tức giận dậm chân: “Giang Đông, anh có bệnh sao, lúc nào cũng phải bận tâm xen vào! Ban đầu lúc anh biết anh ta cùng Chu Na dan díu với nhau, sao không thèm nóilại ở bên cạnh nhìn tôi bị hai người bọn họ lừa dối. Anh có ý gì, khoe khoang anh có quyền thế phải không, khoe khoang anh là thủ trưởng có phải không?”

Giang Đông lại không tức giận. Nếu là trước kia, tiểu nha đầu dám nói với anh như vậy, anh sớm đã cúp điện thoại rồi. Hiện tại anh lại không bỏ được. Mặc dù tiểu nha đầu nói không dễ nghe, cảm thấy đầy đủ trân quý. Câu nói kia thật đúng, có vài người bỏ lỡ thời điểm, mới biết rốt cuộc lại quan trọng.

Hựu An nói nửa ngày, Giang Đông ở bên kia trừ lời đáp ừ mở đầu, nửa ngày cũng không nói một chữ, giống như câm. Giang Đông ban đầu cứ như vậy, cái gì cũng không nói, miệng giống như bị may dính lại, làm cho người ta hận không được đạp hai chân anh.

Anh càng không lên tiếng, Hựu An càng tức giận: “Đang nói chuyện với anh đó!” Bên kia, nửa ngày Giang Đông rốt cuộc nói ba chữ: “Nói cái gì?” Hựu An cảm thấy mình sắp hộc máu, cô nói nửa ngày như vậy, mà một câu người đàn ông này cũng không nghe vào tai.

Hựu An hít sâu hai cái, tự nói với mình không nên tức giận, không nên nóng nảy, chọc tức chính mình là không đáng: “Tôi hỏi anh, gây phiền toái cho Trần Lỗi làm gì?”

Lần này Giang Đông nói chuyện: “Anh là gậy ông đập lưng ông. Hứa Hựu An, em đừng không biết tốt xấu! Anh ta gây chuyện với em, anh chặn chức danh của anh ta thì có sao?”

Hựu An tức giận chết đi sống lại, cắn răng nói: “Giang Đông, anh có thể chớ bắt chó đi cày – xen vào việc của người khác hay không. Chuyện cũng đã tám trăm năm trước rồi. Lại nói, hôm nay tôi có người trông nom, không cần anh phải tốt bụng?” Nói xong, cụp một tiếng cúp điện thoại.

Đầu kia của điện thoại di động truyền đến tiếng rè rè, sắc mặt Giang Đông tái xanh, giương một tay lên đem di động từ cửa sổ ném ra ngoài, lại đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.

Anh chính là nhịn không được cô bị người khác khi dễ. Cái này cùng việc Trần Lỗi và cô gái khác thông đồng là hai việc khác nhau. Lần trước đến bệnh viện dã chiến nhìn thấy cô,

Giang Đông cũng biết, khẳng định là bị người khác làm khó dễ rồi. Nếu không, sao lại đến phiên cô. Giang Đông cũng không làm gì, chỉ gọi điện thoại cho viện trưởng, một chữ cũng không nhắc tới Trần Lỗi. Nhưng nha đầu này cứ như vậy không biết phân biệt, tựa như ăn thuốc súng mà đốp chát với anh. Ở trước mặt Chu Tự Hoành thì nhu thuận không chịu được.

Giang Đông phiền não đem thuốc dùi vào trong gạt tàn, suy nghĩ một chút. Lời nha đầu này nói tuy khó nghe, nhưng lời thật. Cuộc sống sau này của Hứa Hựu An có Chu Tự Hoành chăm sóc, không có một chút liên quan đến Giang Đông anh, anh thật đúng là bắt chó đi cày – xen vào việc của người khác.

Chương 31-32

☆, Chương 31

Giai Kỳ gắp tôm viên bỏ vào đĩa của Hựu An: “Hựu An, không phải là mình nghiêng về phía anh trai Đông, nhưng bạn thật không công bằng với anh ấy. Bạn biết không, mẹ bạn gả cho cha anh ấy cũng không phải là lỗi của anh ấy. Nói không chừng, anh ấy càng không muốn hơn bạn, dù sao mẹ ruột người ta cũng còn sống. Bạn không thể đem bất mãn với mẹ phát tiết trên người của anh ấy. Bạn tự suy nghĩ một chút, bạn đối xử với chú Chu nhà bạn thế nào, ở trước mặt chú Chu nhà bạn, bạn ngoan ngoãn giống con mèo, đến chỗ anh trai Đông cũng là mèo, chỉ là mèo xù lông. Cặn bã như Trần Lỗi rơi xuống mức độ hôm nay đơn thuần là đáng đời, đáng để bạn gây gổ với anh trai Đông sao?” Nói xong, dùng đầu đũa chọc chọc cái trán của cô: “Trong đầu nhỏ của cái người này cả ngày suy nghĩ thứ gì, bị lão chồng nhà bạn cưng chiều riết mà đại não thoái hóa à!”

Hựu An chu chu miệng: “Mình cũng không phải là vì Trần Lỗi, anh ta và Chu Na thế nào cũng không còn quan hệ tới mình nữa. Mình chỉ thấy phiền là Giang Đông quản mình. Chuyện gì cũng không nói với mình liền thay mình quyết định. Từ xưa đã cứ như vậy, căn bản là không tôn trọng mình.” Trẻ con gắp trứng tôm trong đĩa lên nhét vào miệng, dùng sức nhai vài cái rồi nuốt xuống, bộ dáng ngây thơ này chọc cười Giai Kỳ.

Giai Kỳ hỏi cô: “Chú Chu nhà bạn chuyện gì cũng hỏi ý bạn sao? Sao mình nhìn không giống, hôm đó trở về có thu thập bạn không?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An hơi ửng hồng ưm mấy tiếng, nói: “Việc này không giống nhau.”

Tề Giai Kỳ nhìn cô nhăn nhó thì sao mà không hiểu, chắc chắn là bị thu thập từ trong ra ngoài, chỉ là thu thập giữa vợ chồng cũng là một loại tình thú, cô hiểu.

Điện thoại di động của Hựu An kêu lên, Hựu An cúi đầu nhìn nhìn, khóe miệng nhịn

không được cong cong, vội vàng nghe máy, bên kia truyền đến âm thanh của Chu Tự Hoành: “Vợ, ăn cơm chưa?” Hựu An chu môi: “Đã mấy giờ rồi mà còn chưa ăn cơm, em đi ăn lẩu với Giai Kỳ!” Chu Tự Hoành dặn dò cô: “Ăn đồ cay ít thôi, nóng lắm, mặt mà bị nổi

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT