|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
xấu hổ của người đàn ông này, tự động lựa chọn không nghe, chỉ là phía dưới bị Chu Tự Hoành chỉa vào, thật cảm thấy có chút cực kỳ căng tức.
Chu Tự Hoành thấy cô dâu nhỏ không lên tiếng, nảy sinh ác độc đâm mạnh vài chục cái, đâm đến khi Hựu An kêu lên, mới rút ra. Xoay thân thể cô dâu nhỏ lại, bàn tay nâng eo thon của cô dâu nhỏ lên, từ phía sau cắm vào, xương cột sống chống đỡ, dùng sức va chạm, từng phát từng phát vừa mạnh vừa hung ác. Bàn tay từ phía dưới với vào vuốt ve hai luồng mềm mại trước ngực, Hựu An bị anh va chạm nhiều lần cũng suýt chút nữa đụng vào đầu giường, âm thanh ** chạm nhau kết hợp với chất lỏng tung tóe……
Hựu An cảm thấy đầu óc có chút hoảng hốt, nhắm mắt lại, cảm giác tần số ma sát trong cơ thể quá nhanh chóng, quả thật có thể lấy mạng của cô, cái loại khoái cảm gần như quỷ dị đó chồng chất đến tận cùng, chợt nổ tung, giống như khói lửa đầy trời. Trước mặt Hựu An bỗng tối sầm, rất vô dụng mà hôn mê.
Chu Tự Hoành chỉ có thể kết thúc qua loa, cầm khăn lông mềm vội lau sạch sẽ cho hai người, tính toán, dù sao sáng mai và mốt được nghỉ phép, anh còn có thể bù lại……
Hựu An bị cắn tỉnh, mới vừa tỉnh táo lại, trong nháy mắt nghi ngờ trận hoan ái đêm qua vẫn chưa xong, vén chăn lên, đã nhìn thấy Chu Tự Hoành cúi xuống giữa hai đùi cô, vừa hôn vừa cắn, không khác tối ngày hôm qua lắm. Hựu An cảm giác, da thịt cả người giống như có chút tê ngứa, hơi đau, không biết người đàn ông này giằng co đã bao lâu.
Nhìn thấy cô tỉnh, Chu Tự Hoành bất mãn nói: “Vợ, thể lực của em quá kém, mới làm một chút liền hôn mê, hiện tại có phải nên bồi thường chồng em thật tốt……” Nói xong, rất cấp bách liền đẩy vào……
Khi Chu Tự Hoành cảm thấy đủ, hài lòng buông Hựu An ra, đã qua buổi trưa. Dì người làm chỉ làm đến thứ sáu, Chu Tự Hoành nghĩ, thật thuận tiện cho mình nghỉ ngơi, không muốn người ngoài quấy rầy. Hơn nữa, anh thật thích phục vụ cô dâu nhỏ.
Chu Tự Hoành ôm cô dâu nhỏ hỏi: “Muốn ăn cái gì?” Hựu An bị anh giày vò sắp không còn hơi nữa, ngẩng đầu nhìn anh một chút, có chút bất bình. Trạng thái của ông chồng nhà cô và bản thân cô hoàn toàn khác biệt, tinh thần quả thật giống như khuấy máu gà.
Hựu An không còn hơi sức, nói: “Ăn cái gì cũng được, em sắp chết đói rồi.” Chu Tự Hoành đau lòng hôn môi cô, đứng lên mặc quần áo tử tế, lại phục vụ cô dâu nhỏ rửa mặt, chuẩn bị tốt mới ôm ra, vừa mới mở cửa phòng ngủ ra, đã nhìn thấy Hoành Hoành co rúc bên khung cửa, đáng thương không chịu được. Nhìn thấy Hựu An liền kêu meo meo, meo meo vài tiếng.
Một tay Chu Tự Hoành vớt Mèo con lên đặt ở trong ngực vợ anh, Mèo con rúc vào trong ngực Hựu An cọ cọ, cọ đến khi trong lòng Hựu An mềm đi, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy, Hoành Hoành nhớ mẹ sao?”
Chu Tự Hoành lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã xuống: “Vợ, em gọi nó là gì?” Hựu An đúng lý hợp tình nói: “Hoành Hoành, sao chứ?” Chu Tự Hoành tận tình khuyên bảo: “Em xem, con mèo nhỏ đáng yêu như thế, gọi Hoành Hoành rất khó nghe, gọi An An thật hay, đúng không An An?”
Mèo con mở mắt nghiêng đầu nhìn Chu Tự Hoành một cái, đầu nhỏ co rụt lại, chôn ở trong ngực Hựu An không để ý đến Chu Tự Hoành, Hựu An đắc ý, nói: “Anh nhìn đi! Nó thích Hoành Hoành.” Chu Tự Hoành buồn cười nhìn cô dâu nhỏ, bỗng nhiên nói: “Vợ, hay là mình sinh một đứa đi, thế nào?”
Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên, ngập ngừng nói: “Em chưa nói là không sinh!” Chu Tự Hoành cười: “Vợ, đây là em chê ông xã em không cố gắng sao?” Hựu An nói: “Khoa học mà nói, chuyện như vậy, quá chuyên cần cũng không khỏe mạnh.”
Chu Tự Hoành phì một tiếng, cười vui vẻ: “Vợ, anh không chuyên cần, chồng em cả năm ngày đều ở trong bộ đội, hai ta giống như ở riêng rồi.” Hựu An liếc anh một cái, nói trong lòng, lời này mà anh cũng nói được, năm ngày không gặp, vừa về đến liền đem số lượng của năm ngày bổ sung cho đủ, làm khiến bây giờ cả người cô còn như mềm nhũn ra.
Buổi trưa, hai người ăn sủi cảo, buổi chiều, Chu phu nhân gọi điện thoại tới, bảo vợ chồng son về nhà ăn cơm, cố ý dặn dò bọn họ về sớm một chút.
Buổi chiều hai người lái xe đến, xe vừa mới lái vào đại viện, Chu Tự Hoành liếc kính chiếu hậu chau chau mày nói: “Tại sao Giang Đông về đây?” Chu Tự Hoành dừng lại, thò đầu ra chào hỏi: “Nhóc Đông, tháng sau là diễn tập liên hợp lớn, không phải cục trinh sát các cậu đang hướng dẫn chuẩn bị cự ly xa ư. Tôi cho là cậu vội đến nổi hận không được sinh ra có ba đầu sáu tay, sao lại rảnh rỗi mà
Giang Đông quét mắt liếc nhìn Hựu An đang cúi đầu, khóe miệng nhếch nhếch: “Dì Thanh bị bệnh……”
Chương 41-42
☆, Chương 41
Khi Giang Đông nói câu này, ánh mắt thẳng tắp rơi lên người Hựu An, Hựu An làm như không nghe thấy, vẫn cúi cái đầu nhỏ, một chút ý tứ liếc anh cũng không có.
Niềm vui khi nhìn thấy cô trong lòng Giang Đông lập tức bị cơn tức giận thay thế, anh bước tới mấy bước, kéo cửa tay lái phụ gầm nhẹ: “Hứa Hựu An, dì Thanh bị bệnh, em không nghe thấy anh nói gì sao?”
Lúc này Hựu An mới ngẩng đầu lên, bình tĩnh khác thường, gần như lạnh lùng nhìn anh, cái miệng nhỏ nhắn rốt cuộc giật giật, khạc ra mấy chữ, lạnh như từng viên đá vụn: “Đã chết rồi sao?”. Chu Tự Hoàng nhíu nhíu mày: “Hựu An……”. Hứa Hựu An cắn cắn môi, cúi đầu không để ý tới hai người, thành bộ
dáng một đứa nhỏ quật cường, khiến Chu Tự Hoành mềm nhũn, nói với Giang Đông: “Nhóc Đông, chuyện này tôi sẽ từ từ nói với Hựu An……..”
Nói chưa dứt lời, Giang Đông liền mở cửa xe, duỗi tay lôi Hựu An xuống: “Hứa Hựu An, dì Thanh nhập viện rồi, bệnh ung thư, hơn nữa bà ấy còn không chấp nhận phẫu thuật và trị bệnh bằng hóa chất, bà ấy một lòng chờ chết, rốt cuộc em có nghe thấy không, em có hận bà ấy hơn nữa, bà ấy cũng là mẹ em, em có còn nhân tính không?”
Hựu An sửng sốt một chút: “Bệnh ung thư? Ung thư gì?” Giang Đông khôi phục lại tâm tình đã bị kích động: “Ung thư tử cung, điều trị ở bệnh viện của em, đã một tuần, thế nhưng em lại không biết. Hựu An, em không cảm thấy em thật quá đáng ư, em có thể hận bà ấy, nhưng bà ấy đã đem em đến thế giới này, không có bà ấy cũng không có em. Trước việc sống chết, giữa mẹ và con còn có thù oán gì không giải được sao. Anh chỉ nói vậy thôi, em muốn đến thì đến, không đến cũng được”. Xoay người lên xe, xe jeep rừm một tiếng chạy ra khỏi đại viện.
Hựu An đứng đó như bị mất hồn, thật lâu cũng không cử động, Chu Tự Hoành suy nghĩ một chút, gọi cho thái Hậu nhà anh, nói có việc gấp, không trở về ăn cơm được. Khom lưng ôm cô dâu nhỏ của anh lên xe, lái ra kho
̉i đại viện, trực tiếp đến Quân tổng.
Dừng xe trước cửa, Chu Tự Hoành dịu dàng sờ sờ đỉnh đầu cô dâu nhỏ nói: “Giang Đông nói cũng đúng, bất kể trong lòng em có bao nhiêu oán hận, trước việc sống chết, đúng hay sai cũng không thể phân nặng nhẹ. Con muốn báo hiếu mà cha mẹ chẳng thể chờ! Anh không hy vọng về sau em sẽ hối hận, chúng ta vào thăm mẹ một chút đi. Anh khẳng định mẹ rất nhớ em đấy.
Hựu An bị Chu Tự Hoành nắm tay đi vào bệnh viện, trực tiếp đi lên phòng bệnh ở tầng mười. Ra khỏi thang máy, Hựu An liền dừng bước, cúi đầu không nói câu nào, Chu Tự Hoành thở dài, nâng cằm cô lên suy nghĩ hồi lâu nói: “Sao vậy? Không vượt qua được khúc mắc trong lòng?”
Hựu An cắn cắn môi, vẫn không nói lời nào, Chu Tự Hoành ôm cô vào trong lồng ngực mình,vỗ vỗ. Dắt tay cô vào khu phòng bệnh, đứng ở ngoài phòng bệnh, Chu Tự Hoành nghiêng đầu nhìn cô dâu nhỏ một cái, giơ tay lên gõ cửa. Cửa mở ra, Giang Thành đứng bên trong, tay còn cầm quả táo mới gọt được một nửa, nhìn thấy hai người ngoài cửa, run rẩy mấy giây rồi mới nói: “Hựu An, Tự Hoành đã đến rồi sao, mau vào đi, vào đi”.
Chu Tự Hoành gọi một tiếng chú Giang, rồi dắt tay Hựu An đi vào. Vào trong phòng, liền thấy Trương Tú Thanh nằm trên giường bệnh. Từ sau lễ cưới, Hựu An vẫn chưa gặp mẹ cô, cố ý quên đi, làm quan hệ mẹ con cô tuột xuống qua mức đóng băng, lúc này gặp mặt, có mấy phần xa lạ cùng cứng ngắc.
Chu Tự Hoành đem giỏ hoa quả mua ở trên đường đến đặt ở đầu giường nói: “Mẹ, không biết mẹ bị bệnh, bây giờ mới tới thăm”. Sắc mặt tái nhợt của Trương Tú Thanh hơi biến đổi, mới mấy tháng mà nhìn như gầy đi một nửa, phong tình lúc trước đã không còn, cũng đã lộ ra mấy phần già nua, nở một nụ cười nhàn nhạt nói: “Các con còn bận công việc, bệnh tình của mẹ cũng không nghiêm trọng mấy”. Chu Tự Hoành đỡ bà ngồi dậy, dựa vào thành giường rồi mới cùng Giang Thành ra ngoài ngồi, đem không gian để lại cho hai mẹ con.
Hựu An hoảng hốt nhớ lại lúc còn bé, lúc mẹ và ba đưa cô đến khu vui chơi, cô thích nhất là trò ngựa gỗ xoay tròn, trong ánh đèn hoa lệ và âm nhạc ồn ào đó, cô cảm
giác mình giống như được bay lên, ba mẹ đứng ngoài lan can nhìn cô, mỗi khi cô quay đến, liền vẫy tay với cô, nói: “An An, An An, ở đây, ở đây…..” Đó là những năm tháng hạnh phúc nhất, mặc dù ba mẹ không quá thân mật, nhưng ít ra là một gia đình bình thường hạnh phúc.
Sau đó ba mất, mẹ lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




