watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9218 Lượt

mắt Giang Đông lóe lóe, khóe môi nhếch nhếch, nâng lên một nụ cười rất không tự nhiên: “Tôi sẽ suy nghĩ đề nghị của cậu, cậu cũng phải nhớ lời nói hôm nay của cậu. Tập hợp……….” Chu Tự Hoành biết mình làm vậy có chút hèn hạ, nhưng anh thật sự không muốn Giang Đông là tình địch ở một bên chằm chằm canh chừng, loại cảm giác đứng ngồi không yên này rất khó chịu.

Chu Tự Hoành trở về bộ đội, vừa mở điện thoại di động ra, tin nhắn của Phùng Thần liền nhảy đến, Chu Tự Hoành ném khăn mặt qua một bên, gọi lại: “Đại Phùng, anh tìm tôi? Chuyện gì?”

Phùng thần xoa xoa đôi bàn tay nói: “Tự Hoành, tôi nói, cậu đừng gấp gáp chứ!” Chu Tự Hoành nhíu nhíu mày: “Mẹ nó, đừng lảm nhảm mấy lời vô nghĩa, có chuyện cứ nói, đừng chậm trễ việc tôi về nhà ôm vợ.”

Phùng Thần nói: “Còn nhớ rõ mấy người…. mấy tên lưu manh lần trước cậu dọn dẹp không?” Chu Tự Hoành gật gật đầu: “Nhớ, không phải anh nói đó là một tập đoàn trộm cắp sao?” Phùng thần nói: “Đầu lĩnh bọn chúng vượt ngục, lúc trước đề cập đến mấy bản án khác với cậu, tôi không nói quá chi tiết. Tên đầu sỏ La Vĩnh Quốc đó không chỉ trộm cướp, trên người còn treo hai bản án giết người. Ý trả thù của gã này rất mạnh, ở trong thôn chơi bài thua tiền, sau lại biết người ta giở trò lừa gạt, thằng nhóc này không nói hai lời, nhặt dao phay, nửa đêm đi chém người ta, chém xong rồi chạy, thằng nhóc bị chém kia thật sự đã chết.

Chương 43-44

☆, Chương 43

Phùng Thần còn chưa nói xong, bên kia đã truyền đến tiếng rè rè, Chu Tự Hoành cầm áo khoác quân đội lên liền xông ra ngoài, suýt nửa đụng phải đội phó Lưu Đào ở cửa ra vào.

Lưu Đào cầm tư liệu diễn tập lần này trong tay: ” Chu đội trưởng, báo cáo diễn tập lần này………….” Không đợi anh nói xong, Chu Tự Hoành không kiên nhẫn phất tay một cái “Cậu tự viết đi, nghĩ thế nào thì viết thế đó, đằng nào diễn tập cũng đã kết thúc rồi, báo cáo có viết khá hơn nữa cũng chẳng dùng làm cái quỷ gì.”

Nói xong người đã xuống dưới lầu, khi Lưu Đào đuổi theo, xe Chu Tự Hoành đã vọt ra khỏi đại viện. Lưu Đào vỗ vào cặp tài liệu một cái: “Phải rồi, lại thành công việc của mình.”

Chu Tự Hoành lái xe ra khỏi đại viện, nghiến răng nghiến lợi. Gọi điện cho Phùng Thần, Phùng Thần vừa nhận điện thoại liền cầm đưa ra thật xa, biết lần này Chu Diêm Vương chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh.

Quả nhiên, mặc dù cách một khoảng, vẫn có thể nghe rõ tiếng Chu Tự Hoành rít gào truyền qua điện thọai: “Các anh đều mẹ nó thật bất tài! Nhiều người như vậy, súng vác vai, đạn lên nòng, còn có hàng rào điện, còn có quản ngục, vậy mà cũng không trông nổi một tên tù, các anh TMD làm cảnh sát gì chứ, về trông trẻ đi……”

Phùng Thần chờ anh mắng xong mới nói: “Tự Hoành, anh bình tĩnh lại đã, đừng gấp gáp, tôi chỉ thông báo với anh một tiếng, thật ra cũng không thấy có gì nguy hiểm. Ngày đó vợ cậu gặp hắn trong quán ṛu, chỗ đó ánh đèn mờ mờ ảo ảo, La Vĩnh Quốc cũng không phải là Tôn Ngộ Không, có Hỏa Nhãn Kim Tinh, nói không chừng cũng không thấy rõ hình dáng của vợ cậu. Mà cứ cho là hắn thấy rõ, Thành phố B lớn như vậy, hắn cũng khó mà tìm được cô dâu nhỏ nhà cậu, tôi chỉ muốn báo để cậu đề phòng trước, để cậu chuẩn bị tâm lý.”

Chu Tự Hoành hừ một tiếng: “Đừng mẹ nó dùng những lời xã giao này an ủi tôi, tôi càng hiểu rõ hơn anh, nếu thằng nhóc này có thể thành thủ lĩnh một băng trộm cướp thì cũng không phải là hạng người bình thường. Trong tay nắm giữ những tên trộm vặt kia, rải ra tìm người không phải là một việc dễ dàng sao, anh đừng ở đây nói chuyện sẽ tốt đẹp với tôi, nếu vợ tôi thật sự xả

y ra chuyện gì, các anh ai cũng đừng mong được sống yên ổn.”

Phùng Thần quẳng điện thoại di động xuống, khóe miệng giật giật, tính khí bạo phát này giống y lúc mới 20. Vậy mà còn nói Chu Diêm Vương tu luyện thành thần rồi, thì ra là chưa chọc tới yếu điểm của anh. Thật sự chọc tới, dù chỉ chút xíu, liền nổ tung.

Cậu cảnh vệ bên cạnh nói: “Tổ trưởng, là ai vậy? Dám nói chuyện với anh như vậy, tìm gã dọn dẹp thôi.” Phùng Thần quét mắt nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, rất khinh thường nói: “Chỉ bằng thằng nhóc như cậu mà cũng đòi dọn dẹp cậu ta? Đại đội trưởng đội đặc chủng, Binh Vương đứng đầu, cậu dọn dẹp nổi sao?”

Cậu cảnh vệ cười hắc hắc co rụt cổ lại: “Vậy, vậy dĩ nhiên là không dọn dẹp nổi, ai cũng nói lính đặc biệt đều biến thái, em không chọc nổi.” Phùng thần vui vẻ: “Ít nói nhảm đi, mấy ngày nay trông chừng kĩ một chút cho tôi. Hơn nữa khu nhà Lâm Thủy Uyển trực thuộc Đồn Công an, cảnh tỉnh một chút, nếu thật sự xảy chuyện, không phải là tôi hù dọa các cậu, chính tôi cũng không gánh nổi.” Chu Tự Hoành này chính là Diêm Vương, Phùng Thần anh không chọc nổi.

Chu Tự Hoành từ trong thang máy bước ra, phát hiện cửa nhà mình cũng không khóa, trong lòng không khỏi rơi lộp bộp xuống. Bước mấy bước vào phòng, đèn phòng khách sáng trưng, từ phòng ngủ mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện, Chu Tự Hoành nhanh chóng dán thân mình lên tường, cẩn thận lắng nghe, có tiếng cười của một người đàn ông, nghe vừa dâm loạn vừa kinh khủng.

Chu Tự Hoành dán sát vào vách tường đi tới, đến trước cửa phòng ngủ, nhấc chân đá văng cửa, liền nghe tiếng cô dâu nhỏ vang lên sau lưng anh: “Chú Chu!”

Chu Tự Hoành nhanh chóng quay đầu lại, vợ anh cúi đầu thay dép, mặc quần áo ở nhà thoải, không biết từ đâu tiến tới đứng phía sau anh, trong tay còn xách theo thùng rác, trong ngực còn ôm mèo con, mắt to tròn trừng được lớn, cái miệng nhỏ nhắn ngạc nhiên mở thành hình chữ O, nhìn anh.

Chu Tự Hoành nhìn lướt qua phòng ngủ, không khỏi bật cười, là laptop trên giường cô nhóc phát ra âm thanh, hẳn là đang xem phim, anh còn tưởng rằng…… Thật suýt chút nữa bị vợ anh hù chết.

“Chú Chu, sao anh lại đạp cửa vậy?”

Hựu An hết sức kỳ quái nhìn Chu Tự Hoành, vừa vào nhà liền nhìn thất anh nhấc chân đá văng cửa phòng ngủ, tư thế vô cùng đẹp trai, nhưng cửa phòng ngủ trêu chọc gì anh sao.

Chu Tự Hoành tiến tới, cầm thùng rác trong tay cô để qua một bên, sờ sờ gương mặt cô dâu nhỏ: “Sao không khóa cửa đã ra ngoài? Không sợ người xấu vào nhà sao.”

Hựu An cười hì hì nói: “Làm gì có nhiều người xấu như vậy, chung cư chúng ta có tiếng là an toàn nhất thành phố, ngay cả có người xấu cũng không vào được.”

Chu Tự Hoành cảm thấy cô dâu nhỏ nhà anh tồn tại quan niệm nhầm lẫn quá nghiêm trọng, anh liền vươn tay ôm lấy cô ngồi lên ghế sofa, bắt đầu giáo dục cô dâu nhỏ: “Hệ thống bảo an nghiêm mật thế nào đi nữa cũng có điểm mù, phương pháp phòng tránh bị xâm nhập tốt nhất là mình phải luôn cảnh giác, đi ra ngoài nhớ khóa cửa, phát hiện có kẻ khả nghi theo dõi, lập tức gọi điện thoại cho anh, biết không?”

Hựu An nghiêng nghiêng đầu, nghi ngờ quan sát anh thật lâu, đưa bàn tay nhỏ bé sờ sờ trán của anh: “Chú Chu, diễn tập không thuận lợi sao? Các anh thua sao?”

Lồng ngực Chu Tự Hoành phập phồng, rất không hài lòng nói: “Chồng em mà có thể thua sao?” Người đàn ông này rất hiếu thắng, đôi lúc có vẻ đặc biệt ngây thơ.

Chu Tự Hoành giơ tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ bé của Hựu An, nghiêm túc khác thường nói: “Vợ à, không được phân tâm, lời anh vừa nói em nghe rõ chưa?”

Hựu An gật đầu qua loa: “Nghe rồi!” lại chu chu môi: “Chú Chu, anh đúng là già rồi, sao lại trở nên hay càu nhàu như vậy.”

Những lời này của cô dâu nhỏ thực sự rất chói tai, Chu Tự Hoành bất mãn nhíu nhíu mày, ngẩng đầu chặn lại cái miệng nhỏ nhắn khiến người ta vừa yêu vừa hận, ráng sức gặm cắn, đầu lưỡi đưa vào bên trong khuấy động hương vị ngọt ngào, lôi kéo tù binh nho nhỏ bắt đầu tham lam bú mút, dường như muốn đem cả lòng của cô dâu nhỏ hút ra từ miệng……

Bàn tay cũng bắt đầu không thành thật, qua lớp vải vóc nắm lấy bộ ngực mềm mại của cô dâu nhỏ, dùng sức xoa nắn, xoa nắn tới khi cô dâu nhỏ không ngừng rên rỉ……

Diễn tập tổng hợp ở Quân khu kéo dài một tháng, một tháng này quả thật khiến Chu Tự Hoành ghẹn mà chết, lúc ẩn núp trong vùng đất hoang, vừa nghĩ tới cô dâu nhỏ ở nhà, người anh em của anh liền đứng thẳng. Sau khi cưới, hai người chưa từng xa nhau nhiều ngày như vậy, hiện tại cuối cùng cũng ôm được cô dâu nhỏ vào trong ngực, nếu Chu Tự Hoành còn có thể chịu đựng, khẳng định là chính là bất lực……

Cách y phục xoa nhẹ một lát, dù sao cũng chưa đã ghiền, giống như gãi không đúng chỗ ngứa, càng gãi càng ngứa, muốn tiến vào, cùng cô dâu nhỏ nhà anh tiếp xúc thân mật, bàn tay to sờ soạn nửa ngày, cũng không tìm được cách đi vào huyệt khẩu, khiến Chu Tự Hoành nhanh chóng thở hổn hển.

Hựu An bị bộ dạng nôn nóng háo sắc của anh làm cho tức cười. Bộ y phục trên người là Giai Kỳ tặng cô, nghe nói cũng được xem như một loại tình thú, chất liệu nhung San Hô dán sát vào cơ thể, mặc lên người thoải mái khác thường, mùa này mặc rất thích hợp. Bộ quần áo ở nhà tạo hình theo dạng con thỏ trắng nhỏ, trên mũ có hai lỗ tai bằng lông, phía sau mông còn có cái đuôi nhỏ vểnh lên, khóa kéo dấu ở sau lưng, không nhìn kỹ,

Trang: [<] 1, 53, 54, [55] ,56,57 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT