watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4443 Lượt

nó.” Phó Thực Ân cười khẽ. “Dư Phi muốn tìm em làm phù dâu, buổi tối sẽ đề cập với em.”

“Phù dâu!” Lục Hân Á hưng phấn mà trợn tròn đôi mắt sáng. “Thật vậy ạ?”

“Mấy cô gái các em, vừa nghe có cơ hội mặc quần áo đẹp, ánh mắt đều phát sáng hết cả lên.” Phó Thực Ân trêu chọc nói.

“Mới không phải đâu. Đó là……” Đó là bởi vì em muốn cho anh xem dáng vẻ của em khi mặc lễ phục phù dâu. Lục Hân Á không có nói ra miệng, áp chế khát vọng lui tới trong lòng, tràn ra nụ cười ngọt ngào “Em nhất định sẽ đi!”

Chạng vạng, Tôn Dư Phi quả nhiên gọi điện tới, sau khi kết thúc bữa tối bận rộn, Lục Hân Á trước thời gian quẳng cửa hàng lại cho A Thác, hứng thú vui vẻ chạy tới nhà Tôn Dư Phi.

Từ khi bắt đầu quen biết Tôn Dư Phi, cô chỉ biết trong lòng Tôn Dư Phi vẫn có một người, người đó chính là em trai Phó đại ca, cô đã thấy qua người đó trong ảnh chụp, đã trộm mắng trong lòng rất nhiều lần, bao gồm vì sao anh ta không trở lại chia sẻ áp lực với Phó đại ca, vì sao nhiều năm vậy rồi không quay lại gặp Tôn Dư Phi…… Nay người bị cô mắng nhiều năm, hôm nay vẫn là lần đầu tiên xuất hiện trước mắt.

“Xin chào, em là Lục Hân Á.” Yên lặng oán thầm đối phương đã nhiều năm như vậy rồi, khó tránh khỏi có chút chột dạ, Lục Hân Á cũng phá lệ có lễ phép hơn.

Phó Ngộ Hi cùng Phó đại ca tuy rằng ánh mắt có vài phần tương tự, nhưng hai người là kiểu hình hoàn toàn khác nhau, Phó đại ca anh tuấn tao nhã, khí chất nội liễm, Phó Ngộ Hi lại là kiểu đại thiếu gia có tiền không ai bì nổi, Tôn Dư Phi đứng ở bên cạnh, căn bản như là dân nữ bị cưỡng đoạt.

“Tôi biết cô.” Nhị thiếu gia nhà họ Phó quả nhiên có phong phạm “Đại thiếu gia”, ngay cả cách dùng từ cũng ngạo mạn hơn người khác. “Từng ở trong nhà tôi.”

“Ngộ Hi.” Tôn Dư Phi vì vị hôn phu không lễ phép mà thấy xấu hổ, vội vàng kéo kéo cánh tay anh ta.

Phó Ngộ Hi khó hiểu nhìn cô ấy một cái, hồn nhiên không biết sao mình lại bị cảnh cáo.

“À, đúng…… Em từng ở trong nhà anh.” Người bình thường quả nhiên không được nhị thiếu gia để vào mắt, Lục Hân Á ngây ngô cười có lệ.

“Hai người nói chuyện đi, anh đi vào có việc trước.” Phó Ngộ Hi không sao cả nhún nhún vai, không khách khí nhẹ hôn lên môi Tôn Dư Phi một cái, xoay người trở về thư phòng,

Tôn Dư Phi bất đắc dĩ lại thẹn thùng đỏ mặt, kéo Lục Hân Á ngồi lên sô pha.

“Oa, anh ấy thật sự như chị nói, giống như mấy đại thiếu gia trên tivi vậy đó.” Lục Hân Á hưng phấn mà nói.

“Phó đại ca đâu có như vậy, nhìn không ra là em trai của anh ấy đâu.”

“Phó đại ca có vẻ ổn trọng hơn.” Tôn Dư Phi nở nụ cười, không chịu thua nói lại, “Hơn nữa ở trong lòng em, ai có thể tốt như Phó đại ca chứ?”

Lục Hân Á hoàn toàn không phủ nhận, lè lưỡi cười. “Chẳng qua anh ấy xem ra thật yêu chị, như vậy là tốt rồi.” Giọng điệu của cô có chút hâm mộ.

Từ sau khi tình cảm thầm mến với Phó đại ca ngày càng sâu, cô trở nên có chút đa sầu đa cảm, chỉ cần nhìn thấy đôi tình nhân dắt tay nhau liền hâm mộ, nhìn thấy đôi tình nhân cãi nhau mà không đành lòng, chỉ vì cô rốt cục hiểu được, lưỡng tình tương duyệt là kì tích khó khăn cỡ nào.

“Hân Á, đã lâu vậy rồi, em không định nói cho Phó đại ca sao?” Tôn Dư Phi nhịn không được hỏi cô.

Nghe vấn đề bạn tốt hỏi, Lục Hân Á thở dài một hơi, đây là vấn đề đầu bảng mà trong lòng cô thường xuyên gặp phải.

Mấy năm nay cô cũng thường tự hỏi bản thân, vì sao không nói được ra miệng vậy?

Mới đầu cô sợ bản thân chỉ là nhất thời mê luyến, lớn hơn một chút thì lại lo lắng sau khi thổ lộ rồi nhỡ may không được nhận, hai người gặp nhau sẽ thấy xấu hổ, hiện tại quan hệ đã ổn định, lại lo lắng hiện trạng trước mắt sẽ bị thay đổi bởi lời tỏ tình của mình.

Nếu Phó đại ca bởi vậy mà không đến quán cà phê của cô ăn cơm nữa? Vậy cô phải làm sao bây giờ?

Cô đã chuyển ra khỏi Phó viên, khoảng thời gian duy nhất hai người cùng xuất hiện chỉ còn lại mỗi ngày giữa trưa dùng cơm. Nếu anh bị dọa chạy, cô cái gì cũng không còn.

“Em không biết nên nói thế nào.” Trăm câu vạn chữ, Lục Hân Á chỉ có thể thở dài lại thở dài. “Phó đại ca giống như vẫn đối xử với em như em gái, em thật sự nói không nên lời.”

“Em gái? Em khẳng định sao?” Tôn Dư Phi cười nhẹ. “Phó đại ca cũng coi chị là em gái, nhưng chưa bao giờ mỗi ngày nghĩ cách đi gặp chị.”

“Mỗi ngày nghĩ cách gặp em?” Lục Hân Á khó hiểu hỏi.“Có sao?”

“Mỗi ngày giữa trưa đều tới quán em ăn cơm, em cho là rất dễ dàng sao?” Tôn Dư Phi đơn giản nói rõ.

“Giữa trưa là thời điểm công tác xã giao nhiều nhất, bình thường không phải cùng khách hàng ăn cơm, thì chính là ăn cơm hộp hội nghị cấp cho.

Nhưng Phó tổng tài của chúng ta cho tới bây giờ chưa từng chạm qua cơm hộp của hội nghị, cũng dùng hết khả năng không đi xã giao giữa trưa, em xem anh ấy mỗi trưa tới đâu ăn cơm vậy, Lục tiểu thư?”

“Thật vậy sao?” Từ trong lời Tôn Dư Phi thấy được một đường hy vọng, Lục Hân Á vừa mong chờ vừa sợ bị tổn thương nhìn bạn tốt.

“Chị không biết Phó đại ca nghĩ như thế nào, nhưng anh ấy sẽ không vì ăn cơm cùng chị mà sắp xếp chuyện gì cả.” Tôn Dư Phi kiên định nhìn cô. “Sẽ không cố ý để bụng đói vài giờ, chỉ vì để ăn cơm với chị.”

“Cho nên…… Em là đặc biệt sao?” Lục Hân Á cảm thấy tim cô đập thật nhanh, giống như cô gái nhỏ ngây thơ, chỉ vì mấy câu nói mà vui vẻ muốn hét ầm lên.

“Hân Á, chị không có đáp án, đáp án ở chỗ anh ấy, chỉ là em có muốn xem thử một chút hay không?” Tôn Dư Phi cổ vũ cô.

“Nhưng mà…… bên người Phó đại ca luôn có bạn gái.” Trong tạp chí thình thoảng xuất hiện ảnh chụp Phó đại ca kéo bạn gái mới tham gia tiệc nọ lễ kia, mỗi lần nhìn thấy lòng cô đau như cắt.

“Em tin giới truyền thông sao? Mãi cho đến trước khi chị và Ngộ Hi tuyên bố muốn kết hôn, chị cũng vẫn bị bên truyền thông viết thành bạn gái của Phó đại ca đó.” Tôn Dư Phi cười cười. “Phó đại ca không có bạn gái, đương nhiên sẽ cần bạn gái cùng đi tham dự nhiều hoạt động xã giao. Em hẳn rất rất rõ ràng, ở mặt tình cảm Phó đại ca chưa từng ổn định qua lần nào.”

Lục Hân Á suy nghĩ một chút. Đúng thật là như vậy…… Truyền thông nói Phó đại ca hoa tâm, là vì ngoài chị Dư Phi, bạn gái của anh chưa bao giờ vượt quá một tháng.

Điều này chứng tỏ, Phó đại ca quả thật không có quen ai cả…… Đây xem như là chuyện tốt sao?

“Hân Á, chị xem em là em gái, cho nên hy vọng em cũng có thể đạt được hạnh phúc.” Tôn Dư Phi nắm tay cô, chân thành tha thiết nói, “Phó đại ca là một người đàn ông tốt lắm, đối xử với em cũng rất tốt, chẳng lẽ như vậy còn không đáng giá cho em đánh cược một lần sao?”

Nên đánh cược một lần.

Lục Hân Á, mười năm đã trôi qua rồi, cậu nên cố lấy dũng khí tỏ tình đi.

***

Kể từ khi chị Dư Phi nhắc nhở cô cố lấy dũng khí đối mặt với tình cảm của bản thân, đã vài tuần lễ này, cô không lúc nào nghĩ tới chuyện đó, khiến cô hạ quyết tâm, không hoàn toàn bởi vì tia hy vọng chị Dư Phi cho cô, mà là chị Dư Phi cũng đã từng giống cô, tốn tám năm cho một đoạn tình cảm, may mà hiện giờ đã có kết quả tốt.

Cô thì trái lại, ngay cả bước đầu tiên đơn giản nhất; bày tỏ tâm ý, cũng làm không được.

Cô cảm thấy bản thân hèn nhạt không tả được.

Nhưng suy đoán cũng chỉ là suy đoán, bao nhiêu lần khi Phó đại ca đến quán cà phê dùng cơm, lời nói đều lên đến miệng rồi, cô lại cứ đột ngột nuốt xuống.

Nhìn vẻ mặt ôn hòa bình tĩnh của Phó đại ca, cô không nhịn được cứ nghĩ tới anh là một người đàn ông ưu tú cỡ nào, sao có thể cùng bản thân xuất hiện với nhau được?

Anh có thể coi cô là em gái mà đối xử, hẳn đã là vận may cực hạn trong cuộc đời cô rồi, cô không nên yêu cầu xa vời hơn nữa, nhưng cô muốn đánh cược, đánh cược khả năng một phần ngàn kia.

Vì thế mỗi ngày cô cứ lật đi lật lại hai cái suy nghĩ đánh loạn trong đầu.

Thời gian trôi qua thật nhanh, hơn một tháng qua, hôn lễ của Tôn Dư Phi và nhị thiếu nhà họ Phó rốt cục cũng đến.

Lục Hân Á nhìn bóng dáng mặc bộ lễ phục màu hồng nhạt trong gương, tưởng tượng một trăm kiểu dáng vẻ của mình đứng bên cạnh Phó đại ca.

Qua bàn tay hóa trang cùng thiết kế khéo léo của thợ trang điểm, đây là lúc xinh đẹp nhất trong cuộc đời cô, nhưng sao cô nhìn trong gương vẫn thấy bình thường như vậy, không có ánh hào quang?

“Quên đi! Hành sự tùy hoàn cảnh.” Cô thì thào nói với gương, “Dù sao hôm nay là hôn lễ của chị Dư Phi, chị ấy mới là nhân vật chính.”

Làm xong công tác tư tưởng, mới bước ra phòng nghỉ, cô liền thấy Phó Thực Ân một thân tây trang màu đen đi tới, anh cao lớn thẳng tắp, phong thần tuấn lãng, anh tuấn khiến người ta không nhịn được mà đỏ mặt.

Lục Hân Á nắm tay nắm cửa, ngẩn người nhìn khóe miệng anh khẽ nhếch đi về phía mình, gần như sắp không hô hấp được nữa rồi.

“Tiểu mỹ nữ biến đại mỹ nữ rồi.” Phó Thực Ân thấp giọng khen ngợi. Nhìn vẻ mặt vẫn ngốc hề hề của cô, phỏng chừng không biết hiện tại bản thân có bao nhiêu hấp dẫn người khác.

Khuôn mặt vốn thanh tú ngọt ngào, sau khi trang điểm nhẹ liền tăng thêm mấy phần diễm lệ, con ngươi mượt mà đen trắng rõ ràng, sống

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT