watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4252 Lượt

chuyện không đeo biển số xe, hơn nữa từ lúc tôi rời công ty đã theo đuôi từ phía sau, theo dõi tới lúc tôi đến nhà cô, cho đến khi tôi đang trên đường đưa cô tới gặp bác sĩ mới tìm được cơ hội tấn công.

-Vì thế cảnh sát cho rằng tai nạn này không phải là vô tình, mà là có ý mưu sát, nên tôi hy vọng trước tiên mình rời Đài Bắc, chuyện sau này để tính sau.

Ngay cả chuyện có liên quan đến tính mạng mình mà gương mặt hắn vẫn mỉm cười như cũ, giống như người bị mưu sát không phải là mình vậy.

Hắn, hắn nói cái gì? Khi nào thì tai nạn đơn thuần này biến thành vụ mưu sát?

Nghe vậy, Chân

Như Ý trợn mắt há hốc mồm, vì khiếp sợ quá mức mà không nói nên lời.

Nhưng Nghiêm Sĩ Tuyển thấy vậy còn chưa đủ, thản nhiên cho cô thêm một chưởng:

-Đúng rồi! Tuy rằng ở trên không biết hung thủ là ai, vì sao gây bất lợi với tôi, nhưng đối phương thấy tôi đi tìm cô, còn ôm cô khi cô đang bệnh lên xe, trong lòng chúng khẳng định quan hệ giữa chúng ta không tầm thường, chỉ sợ an nguy của cô…

Cố ý ngừng lại một lúc, cố nén cười, vẻ mặt giả vờ áy náy:

-Thật có lỗi đã liên lụy đến cô, nhưng cũng nhắc nhở cô một chút, chỗ ở hiện tại của cô sợ rằng cũng không an toàn.

-Này, chuyện này đâu có liên quan gì đến tôi? Tôi vô tội nhớ!

Ôm đầu kêu lên, cô cảm thấy bi phẫn đến đỉnh điểm.

Ôi… Chuyện này là sao?

Cô chỉ là một người qua đường vô tội, vì sao bị kéo vào chuyện này?

Tai hắn nghe thấy cô chính mình kêu vô tội, ngoài miệng Nghiêm Sĩ Tuyển thì thào nói một ít lời tạ lỗi, nhưng đáy lòng lại nở một nụ cười âm hiểm.

Aizzz…. Tuy rằng thật lòng xin lỗi cô, nhưng hắn lại cảm thấy kéo cô xuống nước có cảm giác… rất tốt! Hắn nghĩ mình thật gian xảo.

-Thư ký Chân, ta biết việc này không liên quan gì đến cháu nhưng đã đến nước này, trước khi cảnh sát bắt được hung thủ, cháu và A Tuyển hãy cùng nhau nghỉ phép dài hạn, tiện tránh đi sóng gió!

Nghiêm lão phu nhân vội vàng nói.

-Cháu….

Trực giác định cự tuyệt.

Nghiêm lão phu nhân rất khôn khéo, vừa liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư cô, lập tức cắt đứt lời cô đang nói, đề xuất phương án.

-Thư ký Chân, trên đời này ta cũng chỉ có A Tuyển là người thân, nay trên người cháu ta bị thương, nếu bên cạnh không có ai quan tâm chăm sóc làm sao ta có thể yên tâm được? Có người muốn gây bất lợi cho nó, mà cháu lại là người duy nhất mà chúng ta tin tưởng bây giờ, tuy có thể mời người chăm sóc A Tuyển, nhưng ta sợ, chẳng may có điều gì không tốt, chỉ có cháu chăm sóc nó ta mới có thể yên tâm!

Tóm lại một câu, thời kỳ loạn lạc, người ngoài không thể tin, nhưng vì cô và đứa cháu bảo bối của bà cùng sống cùng chết, cho nên đương nhiên thành người một nhà.

Thật sự rất cảm tạ ưu ái của lão phu nhân, nhưng có có thể từ chối sao?

Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng khi nhìn vào đôi mắt trìu mến và lo lắng của bà, Chân Như Ý lại không nói nên lời.

Ô…. Chuyện này không công bằng!

Cô không có cách nào từ chối lão phu nhân!

Vì không có cách từ chối bà, nên cô không thể cự tuyệt.

Cho nên cô gật đầu đồng ý, cho nên tiếp, cô sẽ cùng tên hồ ly xấu tính này “nghỉ phép” cùng nhau.

Aizzz… Nghỉ lại việc thảm hai ngày trước, đến nay cô vẫn không khỏi thở dài, hơn nữa càng ngày càng nghĩ mình bị hai bà cháu nhà kia lừa vào tròng.

Lại thở dài?

*

Dọc theo đường đi, hắn nghe thấy cô thở dài không dưới mười lần!

Nhướn mày, Nghiêm Sĩ Tuyển không nói gì, chỉ nhìn ngôi nhà lớn cũ kỹ, cuối cùng chậm rãi nói một câu:

-Cổ kính rất thú vị.

Nghe vậy, Chân Như Ý khách khí liếc nhìn hắn một cái, nói luôn một câu:

-Không thích có thể không cần ở lại.

Dứt lời, một tay ôm hộp giấy, một tay lấy chìa khóa mở cửa.

-Tôi rất thích!

Hắn cười, làm sáng tỏ mọi chuyện.

-Tốt nhất là như vậy!

Khóa cửa được mở, Chân Như Ý đẩy cửa vào, bên trong có mùi ẩm mốc, đồ gỗ cũ kỹ, cô không nhịn được mà nhăn nhăn mũi, đặt hộp giấy trong tay xuống, đi vào trong phòng tìm dụng cụ quét dọn, hơn nữa đem luôn cái chổi nhét vào trong tay người đàn ông đứng ở phía sau.

Trừng mắt nhìn cái chổi trong tay, mặc dù biết rõ ý cô nhưng cũng không kháng cự, Nghiêm Sĩ Tuyển vẫn nửa cười nửa không, cố ý nói:

-Tôi đang bị thương.

-Á! Vậy thì tính sao?

Chân Như Ý không thèm quan tâm, không chút khách khí nói:

-Bụi và mạng nhện ở trên trần nhà chỉ cần một tay là có thể làm, trừ khi tay trái anh cũ

cũng gãy xương giống tay phải, làm một người tàn tật thì tôi sẽ không để ý nữa.

Vội vàng giơ cái tay trái không bị thương lên, Nghiêm Sĩ Tuyển tin rằng chỉ cần hắn nói vậy thì cô sẽ không ngại để trợ giúp hắn một tay, biến hắn thành người tàn tật.

Nhìn hắn như vậy, Chân Như Ý quay người, để lại người đàn ông đang đứng hứng thú trầm tư ở phía sau… Ầy… đã bao lâu rồi?

Từ sau khi thoát khỏi “kiếp” đi học, hắn chưa từng cầm lại cái chổi!

Nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là hắn phải mau chóng dọn hết đống mạng nhện này đi, miễn việc cô gái không để hắn ở trong mắt coi hắn là người tàn tật kia.

Cười cười một cách thú vị, Nghiêm Sĩ Tuyển quả thật cầm lấy cái chổi lông bắt đầu làm vệ sinh, dáng vẻ còn rất chăm chú, tuyệt đối sẽ làm cô gái kia phải giơ ngón tay cái lên với hắn, ca ngợi hắn hết lời vì hắn là người đàn ông tốt.

Mà Chân Như Ý cũng đang ra sức dọn dẹp, lau lau cái bàn, nhất là phòng ngủ của hai người, lại càng quét dọn sạch sẽ.

Cứ như vậy hai người hợp tác làm việc, sau hai giờ, rốt cuộc từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều được dọn dẹp sạch sẽ, hai người đứng ở trong phòng khách, thành quả hiện ra trước mắt, tuy phòng ốc có cũ kỹ, nhưng không hề còn chút bụi bặm, không khí trong phòng cũng thơm mát, điều này làm bọn họ không hẹn mà gặp, cùng hít sâu một hơi, sau đó vừa lòng gật gật đầu.

-Hô! Như vậy sạch sẽ hơn!

Nhìn quanh một vòng, Chân Như Ý thở ra một hơi thật lớn, gương mặt bình thường sau khi lao động trở nên ửng đỏ.

Nghiêng đầu nhìn thấy gương mặt ửng hồng của cô, tim trong ngực Nghiêm Sĩ Tuyển bỗng đập thình thịch, hơn nữa trên chóp mũi xinh xắn của cô vì lúc nãy làm việc nên xuất hiện mấy chấm mồ hôi, càng làm hắn cảm thấy cô vô cùng gợi cảm, giống như kêu gọi hắn nhưng không phát ra tiếng động.

Đến hôn tôi đi! Đến hôn tôi đi!

Đáng chết! Hắn đối với cấp dưới luôn có nguyên tắc, nhưng nếu trước mặt hắn là cô gái có phong thái mê người, hắn có thể bỏ cái nguyên tắc kia, cô đáng giá!

Nghĩ vậy, Nghiêm Sĩ Tuyển như nhận thua thở dài một hơi, lập tức cúi đầu nở nụ cười….. A, cũng tốt!

Có gì mà không thể chứ!

-Anh cười cái gì thế?

Bất thình lình nghe thấy tiếng cười làm Chân Như Ý cảm thấy kỳ quái, vẻ mặt cô nhìn hắn một cách khác thường, không thể tin được.

Mỗi lần con hồ ly này cười là y như rằng có chuyện?! Sau khi cô và hắn dọn dẹp xong cũng không phát hiện trong phòng này có điều gì buồn cười cả.

-Chân Như Ý….

Hắn vẫn cười, mà lại nhẹ nhàng gọi tên cô, không phải gọi ba chữ “Thư ký Chân” nữa.

-Làm, làm sao?

Hỏi lại, cô cảm thấy có điểm cổ quái, nhưng trong khoảng thời gian ngắn này không nghĩ ra được.

-Có bụi!

Dứt lời liền cúi đầu, nhanh chóng hôn lên chóp mũi của cô, tâm tình lập tức tốt lên, vui vẻ huýt sáo đi ra ngoài, để lại một cô gái đứng bất động trong phòng khách như bị hóa đá, thật lâu vẫn không cử động.

Mãi một lúc lâu, rất lâu sau thì cô gái bị hóa đá kia cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần, kinh ngạc sờ chóp mũi của chính mình….

Mẹ ơi! Rốt cuộc lúc nãy đã xảy ra chuyện gì? Cô bỏ lỡ chuyện thay đổi quan trọng gì sao? Vì sao hắn lại làm… lại làm… thế với cô…Ô… Nói một câu dính bụi là được rồi, để cô tự mình lau là được, cần gì tên hồ ly xấu tính kia “động mồm động miệng” đâu!

*

Chạng vạng, cô nhanh chóng làm vài món ăn đơn giản. Chân Như Ý chuẩn bị đi tìm cái tên “động mồm động miệng” kia, từ lúc hắn rời đi đến giờ chuẩn bị ăn tối vẫn chưa thấy quay lại, ai ngờ vừa ra khỏi phòng bếp đã thấy hắn ngồi chơi ở trong phòng khách.

Nhìn hắn, tự nhiên trong đầu hiện lên cảnh lúc nãy, hai má phấn nộn của cô đỏ ửng, bất giác sờ lên chóp mũi mình, lập tức cảm thấy tức giận.

Đáng giận! Chuyện gì xảy ra với tên hồ ly xấu tính này? Dám tùy tiện ‘động mồm động miệng” với cô, thật sự muốn làm người ta đánh một chưởng lên cái đầu của hắn.

-Có chuyện gì?

Giống như nhìn ra lửa giận của cô, Nghiêm Sĩ Tuyển mỉm cười chống lại cái nhìn chăm chú của Chân Như Ý, vẻ mặt thoải mái tự tại, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

-Ăn cơm!

Không kìm được trừng mắt nhìn hắn một cái, cô quay đầu vào phòng bếp đem bữa tối ra.

Hừ! Nếu hắn biểu hiện như không có chuyện gì xảy ra thì vẻ mặt cô cũng chẳng cần phải biến đổi, nếu không hắn lại tưởng cô để ý! Rõ ràng bị người ta nhìn một cách căm giận mà Nghiêm Sĩ Tuyển không tức giận, ngược lại còn cười thầm trong lòng.

A….. Hắn biết cô đang nghĩ gì trong đầu, vì quả thật lúc nãy hắn có thừa cơ lợi dụng ăn một miếng đậu hũ nhỏ của cô, nhưng hắn cũng không tính là sẽ xin lỗi, thậm chí còn lập kế hoạch làm sao để có thể làm thế nào ăn một

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT