|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đâu sẽ là điểm dừng.
- Về nhà tôi! Minh Vũ sẽ không đến được đây đâu!! – Minh Quân khẽ cười. Sau đó anh hơi cuối đầu xuống, hôn nhẹ lên mái tóc màu hạt dẻ của Đông Nhi, cố hít lấy mùi hương ngọt ngào. – Sắp đến rồi!!
….
- Không cho bất cứ ai vào nhà tôi! Rõ chưa!! – Minh Quân dừng hẳn xe trước một cánh cổng to. Dặn dò kĩ tên bảo vệ đang đứng gác ở trước nhà. Sau đó chạy thẳng vào trong.
Thả Đông Nhi xuống chiếc giường êm ái. Minh Quân hớp liên tục mấy ngụm nước để lấy lại sức. Nhà anh là một căn biệt thự khá to, nằm cách xa khu đô thị của Thành phố. Muốn đến nhà anh phải mất đến hai ngày liền. Nhưng dường như anh đã quá xem thường Minh Vũ – một tên cầm đầu tổ chức Mafia P&R khét tiếng. Anh cho rằng Minh Vũ không thể đến được nơi như thế này. Mà nếu có đến được, thì lúc ấy Đông Nhi cũng đã hoàn toàn thuộc về anh.
Nhưng Minh Vũ không đời nào tính đường đi nước bước dễ dàng và đơn giản như Minh Quân được. Đã là một thủ lĩnh cầm đầu rất nhiều tên cận vệ khác, anh bao giờ cũng phải tính nước đi chỉ có thể là thắng mà không thể thua. Nhưng anh vẫn sợ… nếu đến trễ dù chỉ là 1 giây ngắn ngủi. Anh có thể đánh mất Đông Nhi mãi mãi.
- Nước… nước… – Đông Nhi chỉ có thể thều thào và tiếng. Cổ họng cô khô ran. Hai ngày ròng rã trên chiếc mô tô phân khối lớn, cô hoàn toàn chẳng còn chút sức lực nào.
Bất chợt một bờ môi đặt vào môi cô, tiếp theo sau đó là những giọt nước mát chảy xuống cổ họng. Đông Nhi mê man, cứ ngỡ đó là Minh Vũ chồng cô. Nhưng cô cảm thấy khác, đây không phải là cảm giác giống như khi cô hôn Minh Vũ. Bờ môi này… hoàn toàn lạ lẫm.
Minh Quân nắm chiếc cằm của Đông Nhi. Mớm cho cô từng ngụm nước mát.
Nhưng ngay sau đó lại bị chính Đông Nhi đẩy ra. Trên người cô lúc này chỉ là chiếc váy xẻ tà mỏng manh. Nó khiến dục vọng trong con người Minh Quân nổi dậy. Đông Nhi chộp lấy chiếc chăn bông bên cạnh, đắp lên người mình. Rồi nước mắt lại ứa ra liên tục.
- Minh Quân… tôi xin anh!! Đừng làm vậy!!
- Tại sao em lại chọn ở bên cạnh một tên Mafia… Nó có thể nguy hiểm cho em!!
- Nhưng… nhưng tôi yêu Minh Vũ!!! – Bất ngờ câu nói ấy thốt ra từ miệng Đông Nhi. Là sư thật hay chỉ là câu nói dối nhằm đánh lừa Minh Quân?
- Tại sao lại là Minh Vũ mà không phải là anh?!! – Minh Quân từ từ tiến đến gần Đông Nhi. Nhưng càng tiến tới, Đông Nhi lại xê dịch về phía sau nhiều hơn. Cô đang cố gắng né tránh Minh Quân càng xa càng tốt.
Nhưng làm sao ngăn được ham muốn của Minh Quân. Anh nhanh chóng lao đến, dùng tay tuột ngay một bên vai áo của Đông Nhi. Chống hai cánh tay đè cô xuống giường. Minh Quân bắt đầu hôn tới tấp vào môi, vào má và vào cổ của cô. Có ý muốn lấn xuống phía dưới nhiều hơn. Nhưng câu nói sau ấy lại khiến Minh Quân anh khựng lại.
- Anh Minh Vũ… anh ấy không bao giờ làm điều này với tôi!!! Anh không giống như anh ấy!! Tôi ghét anh!! – Câu nói liên tục bị đứt đoạn bởi tiếng nấc uất ức của Đông Nhi. Có vùng vẫy bao nhiêu, Minh Quân lại càng siết tay cô chặt bấy nhiêu.
Minh Quân bần thần ngồi dậy. Đôi mắt trân trân nhìn xuống sàn nhà. Anh đã làm gì thế này? Anh đã luôn luôn ghen tị với Minh Vũ. Vì anh ấy có nhiều địa vị hơn anh, xung quanh còn rất nhiều các cô gái trẻ đẹp theo đuổi. Chỉ vì một chút ganh ghét, đố kị mà anh lại nhỏ nhen, ích kỷ đến như thế!!
Trong khi đó ngoài cổng nhà. Minh Vũ từ trong chiếc BMW màu đen bóng loáng bước ra. Anh hấp tấp bước vội bước vàng về phía chiếc cổng sắt to tướng. Nhưng lại bị hai tên bảo vệ to xác đứng bên ngoài ngăn cản:
- Tránh ra, không thì đừng trách tôi!!
- Cậu chủ không cho ai vào cả!! Anh mau về cho!!
- Một bọn ngu ngốc có mắt mà như mù!! Nếu muốn chết dưới khẩu súng của Đằng thiếu gia thì các người cứ ngăn cản đi!! – Tên cận vệ trung thành của Minh Vũ từ tốn đáp lại. Anh cố tình nhấn mạnh ba chữ ”Đằng thiếu gia” khiến họ khiếp sợ.
Ngay lập tức hai tên cận vệ trố mắt nhìn Minh Vũ. Sau đó nhanh chóng mở cách cổng sắt. Họ còn vợ còn con, chắc chắn chưa muốn chết ngay lúc này.
- Đông Nhi!!! Em ở đâu?!!
Minh Vũ cất tiếng gọi. Vừa ngay lúc ấy thì cái bóng dáng nhỏ bé của Đông Nhi đập vào mắt anh. Cô đang từ trên mấy bậc cầu thang bước xuống. Gương mặt hốc hác khiến anh chút nữa đã không nhận ra. Mới chỉ hai ngày mà anh thấy cô ốm đi nhiều quá!. Muốn chạy đến bên cô nhưng bóng dáng của Minh Quân lại khiến anh ngừng lại.
- Minh Vũ… – Đông Nhi cô cũng đã nhìn thấy Minh Vũ. Cô nhanh chóng chạy xuống hết mấy bậc cầu thang. Chạy lại gần anh rồi ôm chầm lấy, nước mắt cũng theo đó mà ùa về.
- Em…. không sao chứ? – Minh Vũ anh có hơi ngỡ ngàng. Minh Quân không bắt cô ấy nữa sao?
Đông Nhi ngương ngùng buông Minh Vũ ra. Sau đó lắc đầu nhè nhẹ vài cái. Hình ảnh của Minh Quân lại đập vào đáy giác mạc của cô khi anh đang bước đến gần. Sự sợ hãi khiến cô thụt lùi về sau, nép người mình vào người Minh Vũ.
- Xin lỗi…
- Anh đưa em về!! – Bỏ mặc lời xin lỗi của Minh Quân, Minh Vũ ôm lấy eo Đông Nhi rồi bước đi. Anh cũng tránh cả ánh mắt của Minh Quân đang nhìn mình.
Không phải là anh đang giận Minh Quân. Mà chỉ là anh không biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì. Nhìn vào mắt Minh Quân anh chỉ thấy sự ngượng ngập, hối lỗi. Anh… không đủ can đảm để có thể xem Minh Quân là một người em như ngày xưa nữa…
Chap 14:
- Minh Quân…. đã làm gì em? – Khuôn âm cất lên, trầm và lạnh lẽo. Minh Vũ ngồi xuống chiếc giường trong căn phòng có hai màu chủ đạo là trắng và đen. Anh chống hai tay lên giường, gương mặt lại bần thần nhìn chăm chăm xuống dưới sàn nhà. Thật sự anh đang bị rối bởi mớ cảm xúc hỗn tạp trong lòng mình.
- Anh ấy chẳng làm gì em cả! Minh Vũ… – Đông Nhi vừa mới từ phòng tắm bước ra đã bị Minh Vũ chặn hỏi. Đôi bàn tay đang lau mấy lọn tóc còn ướt phải khựng lại. Cô nhẹ nhàng lên tiếng, rồi lặng lẽ cuối gằm mặt xuống.
- Thật không? – Lần này Minh Vũ mới ngước mặt nhìn cô. Đôi đồng tử màu hổ phách tượng trưng cho một loài hổ báo hùng vĩ đang nhìn Đông Nhi chằm chằm vẻ nghi hoặc. Minh Vũ anh cũng muốn tin, nhưng điều gì đó khiến anh không thể.
- Là thật!! Minh Vũ, anh phải tin em!! – Đông Nhi khụy xuống dưới chân Minh Vũ. Cô nắm lấy bàn tay anh lay lay mạnh. Cô không thể để cho Minh Vũ hiểu lầm cô mãi được. Cô không muốn.
- Vậy tại sao Minh Quân lại để em đi dễ dàng như thế? – Gương mặt điển trai, kiêu ngạo của Minh Vũ vẫn lạnh như băng, khiến Đông Nhi cô khẽ rùng mình. Đôi môi Minh Vũ nở nụ cười buồn.
Sự việc lần này dường như đã xé nát cả thân xác lẫn tâm hồn của Minh Vũ. Đến mức ngay lúc này đây, Đông Nhi đang phải quỳ dưới chân anh, anh cũng chẳng hề động lòng. Bảo vệ một đứa con gái bé nhỏ mà anh cũng làm không xong thì anh còn làm được trò trống gì nữa.
Sự lạnh lùng đến vô cảm của Minh Vũ khiến Đông Nhi có hơi hụt hẫng, nước mắt giàn giụa nhưng vẫn kiên quyết nắm chặt lấy tay Minh Vũ.
- Em không biết, nhưng lúc em nói…. em yêu anh. Anh ấy không làm gì em nữa!
- Nói dối tốt lắm cô bé! – Minh Vũ kéo tay Đông Nhi để cho cô đứng dậy. Anh hơi nhướn người, anh muốn chạm vào bờ môi mỏng màu cánh hoa đào ấy. Nhưng điều gì đó khiến anh khựng lại. Chỉ còn một chút nữa thôi, môi anh sẽ chạm vào môi Đông Nhi nhưng anh không thể. Chưng hửng lại vài giây. Minh Vũ quay mặt đi nhằm tránh ánh mắt ngạc nhiên của cô, anh bước ra khỏi phòng trước khi chốt lại câu cuối. – Chắc em mệt rồi! Ngủ đi!!
Đó là nụ hôn lạnh lùng nhất từ trước đến nay.
Nước mắt Đông Nhi vẫn cứ rơi. Cô không làm chủ được nước mắt của chính mình nữa. Cô ngã người ra chiếc giường êm, cái thứ nước mặn đắng nư xát muối vào lòng cô, nó vẫn không chịu ngừng. Đông Nhi chỉ thều thào được vài chữ khi Minh Vũ bước ra khỏi phòng. Một câu nói, nói cho chính mình nghe thì đúng hơn:
- Em yêu anh… em không hề nói dối!
….
- Vào lớp đi! – Cũng như mọi lần. Minh Vũ vẫn đưa Đông Nhi đến tận lớp, đứng nhìn theo dáng cô cho đến khi cô ngồi ổn định vào chỗ, anh mới quay về lớp mình.
Nhưng… sự ngượng ngập sau ngày hôm ấy đến nay vẫn còn. Minh Vũ lại trở về với con người lạnh lùng, bất cần vốn có của mình. Vẫn lao đầu vào các cuộc truy lùng, đổ máu trong thế giới ngầm. Đông Nhi vẫn là con bé ương bướng, ngốc nghếch ngày nào. Chỉ là… vết thương và cái bóng của chính mình quá lớn. Khiến bức tường vô hình ngăn cách cả hai ngày càng xa hơn.
- Đông Nhi! Bạn với Minh Vũ có chuyện gì à? – Cô nữ sinh ngồi ngay bên cạnh Đông Nhi quay người sang hỏi.
- Không… không có chuyện gì cả! – Đông Nhi quả thật rất khó chịu khi bị mọi người thường xuyên nhắc đến vấn đề này. Mấy ngày hôm nay ai gặp cô cũng hỏi những câu thuộc về riêng tư, khiến cô nhăn mặt tỏ vẻ bực bội.
- Nhưng sao tôi thấy Minh Vũ đối xử với bạn không giống trước! Đừng nói hai người sắp ly hôn nhé!
- Im ngay!!! Tôi cấm cậu nhắc đến chuyện này nữa đấy!! – Đập mạnh bàn tay xuống chiếc bàn khiến các học viên khác trong lớp giật mình quay lại. Cũng khiến cho bàn tay cô đỏ ửng lên, đau rát. Nhưng chính sự tức giận trong cô làm nó chăng xi nhê gì. Đông Nhi quát xối xả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




