watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 29649 Lượt

vào mặt cô học viên ”hàng xóm” của mình. Như núi lửa được dịp phung trào, nước mắt cô cũng tràn ra. Đông Nhi nhanh chân chạy ra khỏi lớp, trước khi các học viên khác kịp nhìn thấy những giọt nước mắt trên gương mặt mỹ miều của ”hotgirl”.

Bước chân vô thức cứ chạy mãi. Nó dừng lại ở một bãi đất

trống sau trường. Ngạt ngào cả mùi hương của hoa hồng. Đông Nhi bần thần bước đi trên con đường được rãi đầy sỏi đá màu trắng. Khiến nó gây nên tiếng động từ mỗi bước chân của cô. Đông Nhi ngồi xuống chiếc ghế đá đặt dọc theo lối đi. Hít mạnh một hơi thật sâu, cố gắng tìm kiếm chút hương thơm từ khu vườn này.

Hoa hồng được trồng ngay hàng thẳng lối. Đung đưa theo mỗi lần có cơn gió đi ngang qua. Một vài nơi được dùng hoa hồng để kết thành những mái vòm. Y hệt như chốn thần tiên trong mấy bộ truyện cổ tích cô thường được nghe vào mỗi tối trước khi đi ngủ.

- Làm gì ở đây vậy hả? – Một tiếng nói vang lên. Đánh thức Đông Nhi đang mê muội trong đám vườn hồng này, đưa cô trở về thực tại.

- Còn anh làm gì ở đây! – Hơi giật mình vì Khánh Đăng, kẻ thù không đội trời chung với Minh Vũ chồng cô đang đứng trước mặt mình. Đông Nhi ngước mặt sang chỗ khác, kênh kiệu hỏi lại.

- Nơi này đâu có cấm tôi vào! – Khánh Đăng nhếch khóe môi. Anh thấy cô ngồi bần thần dưới khu vườn này qua ô cửa sổ trong lớp anh. Cảm thấy thú vị khi tiếp xúc với cô gái này. Điều đó khiến anh từ trên lớp, băng qua ba tầng cầu thang để xuống đây, gặp cô. Bàn tay anh bất giác đưa lên, muốn chạm vào mái tóc màu hạt dẻ ấy.

- Vậy thì nó cũng đâu có cấm tôi! Việc gì anh phải xen vào!

- Giỏi lắm vợ à!! – ”Vợ?!”. Một giọng nói trầm khác vang lên. Cũng đang bước đến gần Đông Nhi và Khánh Đăng. Sau cái vòm hoa được kết bằng hoa hồng, hiện ra Minh Vũ với đôi môi đang nhoẻn miệng cười. Anh quay hẳn người sang Khánh Đăng, hất mặt – Cậu đang làm gì vợ tôi vậy?

- Tại sao những lúc tôi gặp Đông Nhi, cậu đều xuất hiện đúng lúc vậy? – Khánh Đăng cũng ngang ngạnh không kém. Anh cau mày tỏ vẻ khó chịu với Minh Vũ.

- Trùng hợp thôi… – Minh Vũ nở nụ cười ma mị. Nhưng khi anh đang đứng giữa khu vườn đầy hoa hồng này, nụ cười ấy còn đẹp hơn cả đẹp. Chắc chắn những đôi mắt đang do thám trên lớp kia đã sướng rơn lên hết cả rồi. – … Hoặc có thể, ông trời có mắt. Chắc cậu đang định làm gì đó với vợ tôi, nên ông trời mới cho tôi xuống đây!

- Nên nhớ, cậu không phải là thiên thần, cậu chỉ là một ác quỷ không hơn không kém! – Nhếch đôi môi lên, Khánh Đăng bật ra câu nói như dao găm. Anh gằng từng chữ, cố gắng để nó đáng sợ hơn.

- Vậy cậu không sợ khi đứng trước ác quỷ à? Sao không biến khỏi đây trước khi cậu tan xác! – Minh Vũ rít lên với thanh đáng sợ. Nhưng nụ cười vẫn còn ngự trị trên đôi môi. Là nụ cười thách thức. Đôi mắt màu hổ phách của anh nhìn hơi chếch về phía sau lưng của Khánh Đăng. – … Nhìn xem!

Khánh Đăng theo phản xạ nhìn theo hướng đôi mắt của Minh Vũ đang nhìn. Trước mắt anh hiện ra là hai tên to con, bặm trợn mặc vest đen từ đầu tới chân. Đang từ từ tiến về phía ba người họ.

- Tôi thách cậu có thể đứng đây trong vòng ba giây! Họ sẽ có thưởng nếu giết được cậu đấy! – Minh Vũ tiếp tục đàn áp đối phương bằng nụ cười chết người. Ác quỷ trong con người anh đang dần bộc lộ ra ngoài. Thanh âm rít lên như bão tố khiến người khác lao đao, quay cuồng rồi tự… đâm đầu mà chết ngắt.

- Đồ khốn!! – Khánh Đăng cắn nhẹ môi. Ném cho Minh Vũ một cái nhìn sắc bén rồi quay lưng lại bước đi ra khỏi khu vườn. Dù sao… anh cũng không ngu ngốc đến nỗi mà lựa chọn cách chết trong lúc này. Vì anh biết rõ, lực lượng của Minh Vũ tài cán đến đâu. Một thủ lĩnh giỏi, tất nhiên những tên cận vệ khác cũng sẽ giỏi theo.

- Đừng đi đâu một mình nữa, biết chưa? – Đôi đồng tử màu hổ phách vẫn còn nhìn theo bóng dáng của Khánh Đăng cho đến khi nó mất hút. Anh nói nhưng không nhìn Đông Nhi. Khuôn giọng đã nhẹ nhàng hơn lúc nãy nhiều.

- Sao… anh biết tôi ở đây?

- Anh sang lớp tìm em nhưng không thấy! Nghe họ nói… em đã khóc rồi chạy ra khỏi lớp… – Minh Vũ nheo đôi mắt tuyệt mỹ nhìn Đông Nhi. Quả thật như những gì anh nghe thấy được, trên đôi gò má kia, còn nguyên dấu vết của nước mắt đọng lại. Anh lại thấy xót, điều gì khiến cho Đông Nhi như thế? – … Sao em khóc?

- Minh Vũ…. anh cưới tôi là do gia đình ép buộc thôi, đúng chứ? – Trọng tâm của câu hỏi bị lệch đi hướng khác. Đông Nhi hạ giọng hỏi ngược lại Minh Vũ. Câu hỏi hết sức nhẹ nhàng, nhưng để thốt ra được câu hỏi ấy, cô đã phải dằn vặt, đấu tranh tư tưởng trong chính con người mình.

Không như thuở bé, mỗi lần cô phân vân diều gì đó, cô lại đi tìm hoa rồi ngắt đi từng cánh một. Miệng lại lẩm bẩm: ”có, không” theo từng cánh hoa. Nhưng bây giờ, cô đã là một thiếu nữ, nếu được như thế, cô đã không khổ sở như thế này.

- Chẳng nhẽ… em không biết lý do từ trước đến giờ anh luôn bảo vệ em là gì sao? – Khựng lại vài giây vì câu hỏi của Đông Nhi, Minh Vũ ngạc nhiên. Anh nhướn mày, tiếp tục đặt câu hỏi khác cũng chẳng đúng trọng tâm. Chẳng lẽ… Đông Nhi không hiểu lòng anh sao…?

- Đó chỉ là nghĩa vụ của một người chồng phải làm với vợ mình! Nếu anh không muốn, cũng có thể bỏ mặc tôi mà! – Đông Nhi thốt ra câu nói khác như dao có lưỡi bén. Xoáy sâu vào tâm can Minh Vũ khiến anh thấy nhói. Là Đông Nhi cô ấy không hiểu hay đang cố tình không hiểu?

- Đồ ngốc!!! – Minh Vũ có im lặng vài giây. Đôi mắt màu hổ phách tức giận nhìn Đông Nhi. Sau đó cau mày, quát lên. Rồi quay lưng lại bỏ đi.

Chỉ còn lại Đông Nhi đứng bần thần ra đó. Cô nắm chặt hai bàn tay lại, cố gắng giữ cho thân mình không phải run lên. Vậy mà nước mắt vẫn cứ chảy dài. Cái dáng cao, gầy mà trước kia cô cho là đáng ghét nhất trên đời bây giờ lại khiến cô yêu mất.

Nhưng… tình yêu chỉ hiện hữu khi xuất phát từ hai trái tim, hai con người. Tình cảm của cô… nói đúng ra chỉ là đơn phương một mình. Hoặc là cô sẽ bên cạnh Minh Vũ để ngày ngày được nhìn thấy anh, hoặc là cô sẽ rời đi, rời xa con người ấy để tình cảm này không đậm sâu hơn nữa.

Chap 15: Mẹ và ”Đằng phu nhân”!

- Alo…

- ”Đến nhà ta ngay, có chuyện gấp lắm!”

- Lúc khác không được à?

- ”Không!! Đến ngay đi!!”

Sau đó là những tiếng tút tút dài, báo hiệu rằng đầu dây bên kia đã ngắt máy. Cho chiếc Iphone vào túi quần. Minh Vũ bất giác thở dài những cũng rải bước nhanh chóng ra khỏi khu vườn toàn hoa hồng.

Chiếc BMW đã đậu sẵn trước trường đợi anh. Minh Vũ mở cửa xe, nhưng lại ngoái đầu về hướng khu vườn mong muốn tìm thấy một hình dáng quen thuộc.

- Thiếu gia! Mời cậu lên xe!

Đánh mắt sang tên cận vệ đang hối thúc mình. Minh Vũ nhíu mày, rồi cũng ngồi vào xe.

….

- Gọi tôi… – Câu nói của Minh Vũ bị đứt đoạn nửa chừng khi anh vừa mới bước vào phòng, đã thấy sự có mặt của Minh Quân đang ngồi trên chiếc ghế sofa. Đôi mắt đượm buồn của Minh Quân nhìn anh, nhưng anh ngó lơ. – … làm gì đây?

- Tất nhiên là để trừng phạt kẻ dám cả gan bắt cóc vợ con chứ còn gì nữa! – Giọng nói chua ngoa của Đằng phu nhân vọng vào từ phía sau. Bà bước tới, trên tay cầm khay trà cùng mấy cái tách. Đằng phu nhân đặt cẩn thẩn chúng xuống bàn rồi ngồi vào chiếc ghế sofa đối diện với Minh Quân. Nhếch môi khẽ cười.

- Minh Vũ, có phải Minh Quân đã bắt vợ con? – Đằng lão gia ho khan vài tiếng để thanh lọc lại cổ họng. Ông lên tiếng với cái giọng

khàn đặc.

Minh Vũ cho tay vào túi quần. Đứng trân tráo lướt nhìn Đằng phu nhân. Rồi lại nhìn Đằng lão gia, cuối cùng là dừng lại ở Minh Quân. Cậu em họ của anh đang rất sợ hãi.

Không giống như anh, Minh Quân từ bé đã là cậu bé nhút nhát, luôn luôn được Minh Vũ anh bảo vệ mỗi lần có kẻ bắt nạt. Giờ đây Minh Quân đang ngồi cuối gằm mặt, những giọt mồ hôi không ngừng túa ra trong khi căn phòng này đang lạnh lên với nhiệt độ của máy điều hòa.

- Tôi… không muốn ông đụng đến cậu ấy! – Lời nói chắt nịch phát ra từ miệng Minh Vũ, khiến Minh Quân lẫn Đằng phu nhân đều trố mắt nhìn anh với vẻ bất ngờ.

- Chẳng phải nó đã bắt vợ con sao?! Phải trừng phạt nó mới được!!

- Ông không nghĩ đến em ông sao? Khi mất đi đứa con trai này, họ sẽ như thế nào?!! – Điềm tĩnh. Đó là những gì có thể thấy được ở Minh Vũ lúc này. Anh biết thế giới của một Mafia khắc nghiệt đến đâu. ”Trừng phạt”, chỉ có thể là chết!

Đằng lão gia hơi chau mày khi nghe Minh Vũ nhắc đến em mình. Phải rồi, Minh Quân là họ hàng của ông mà. Vậy mà từ bao giờ ông đã quên mất điều này. Trái ngược với Đằng lão gia, Đằng phu nhân đằng đằng sát khí. Kế hoạch của bà… đang bị Minh Vũ phá hoại từng bước một.

- Thôi được, ta….

- Không được!!! Nếu như tha cho nó, thì còn gì là mặt mũi của Đằng gia này!! Tôi không cho phép ông tha thứ cho nó!! – Đằng phu nhân bất ngờ đứng bật dậy. Bà gạt phăng tay trong không trung. Gằng giọng phản đối Đằng lão gia.

- Mẹ….!!!

- Im ngay!!! Ta không phải là mẹ cậu!!! Mẹ cậu đã chết

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT