watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 29638 Lượt

vào những tấm bia được đặt phía xa xa. Ban đầu là những cự li gần, dần dà Minh Vũ cho đặt mỗi lúc mỗi xa hơn. Trình độ nâng cao theo đó cũng khó hơn.

Được cái khoản, Đông Nhi vốn thông minh, tiếp thu nhanh nên lâu dần, cái tài bắn súng cũng chẳng thua kém gì chồng Minh Vũ là mấy.

***

- Đông Nhi, con giỏi lắm, mới chỉ 3 tháng thôi mà tài bắn súng của con vượt xa hơn ta tưởng! – Đằng lão gia nở nụ cười thỏa mãn. Vì rốt cuộc thì ông cũng không nhìn nhầm người.

- Tử Thông đang ở đâu? Tôi muốn kết thúc chuyện này sớm…! – Minh Vũ ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa ở phòng làm việc của Đằng lão gia. Anh vào ngay thẳng vấn đề, vì chính anh cũng không quên cái mục đích cho Đông Nhi gia nhập Mafia là gì.
Đằng lão gia ném cho Minh Vũ một cái nhìn đe dọa nhằm cảnh cáo, nhưng tất cả chẳng hề hấn gì với Minh Vũ. Anh vẫn thanh nhiên đưa đôi mắt màu hổ phách nhìn ba mình để chờ câu trả lời anh muốn biết nhất lúc này.

- Tất cả nằm trong đó, ta muốn các con hợp tác ăn ý với nhau! – Đằng lão gia cũng phải chịu thua ánh nhìn của Minh Vũ, nhanh tay ném cho anh một tập hồ sơ lên trên bàn, rồi gằng giọng cẩn thận dặn dò. – … Ta không muốn bất cứ sai sót nào xảy ra trong quá trình tiêu diệt hắn, biết chưa?

Đón lấy tập hồ sơ trên bàn, Minh Vũ dùng dằn kéo tay Đông Nhi đang còn ngồi im thin thít ra khỏi căn phòng đầy mùi sát khí. Lật nhanh mấy tờ giấy A4, Minh Vũ nhìn lướt qua rồi nắm gọn tất cả nó vào trong đầu. Sau đó tiếp tục kéo Đông Nhi ra xe, không quên gọi theo Gia Cát và Gia Lương.

Nơi mà Tử Thông đang ẩn náu là một khu ổ chuột tồi tàn ít ai biết đến trong Thành Phố. Đó chắc chắn là một nơi thuận lợi để Tử Thông náu thân.

Chiếc BMW đỗ xịch trước một con đường vắng. Theo lối đường mòn, một toán người to lớn mặc vest đen bặm trợn bước theo sau một dáng người ngạo mạn toát lên vẻ đáng sợ.

Hiện ra trước mắt những con người có mặt ở đó là một màu ảm đạm tại khu ổ chuột. Những căn nhà lụp xụp, tồi tàn chẳng kiên cố là mấy nằm san sát nhau. Một vài đứa trẻ được bố mẹ hấp tấp lùa vào nhà khi trong thấy đám người bặm trợn này.

Minh Vũ hất mặt cho đám cận vệ. Họ lao vào lục lọi, tìm kiếm con người mang cái tên Tử Thông. Minh Vũ chỉ cho hai tay vào túi quần, dùng đôi mắt màu hổ phách quan sát mọi thứ. Chỉ cần thấy bóng dáng của Tử Thông là anh ra tay ngay.

Đông Nhi đứng hẳn ở phía sau lưng Minh Vũ. Cô dùng tay phải bấu chặt lấy cánh tay trái. Theo sau cô là Gia Cát và Gia Lương, điều đó cũng khiến cho cô cảm thấy an tâm hơn phần nào đó.

- Chưa chết sao, Minh Vũ?

Cái khuôn âm quen thuộc cất lên từ phía sau Minh Vũ và Đông Nhi khiến đôi vợ chồng trẻ quay ngoắc lại.

Tử Thông đang đứng trước mặt họ với một khoảng cách khá gần, ung dung một thân một mình nhưng vẫn nghênh mặt thách thức.

Đám cận vệ của Minh Vũ vẫn ra sức đi sâu vào trong để tìm kiếm mà không hề nhận ra rằng, người mà họ cần tìm đang đứng sờ sờ ở đây.

Minh Vũ nhếch môi nở một nụ cười đầy khinh bỉ, hòa lẫn vào cái thanh âm lạnh ngắt chẳng thể lẫn đi đâu.

- Mày không thấy nhục khi phải trốn chui trốn nhủi ở một nơi tàn tạ như thế này sao…?!

- Chẳng nhằm nhò gì với tao… – Nói xong, Tử Thông ngang nhiên vạch tay áo của chiếc áo thun lên, để lộ ra một vết sẹo dài sẫm màu. – … Nhớ nó chứ, chính con bé đi theo mày đã bắn tao. Dù gì thì tao cũng phải giết nó..!!

Ngay tức khắc Minh Vũ kéo Đông Nhi ra phía sau lưng mình. Gia Cát, Gia Lương cũng cảnh giác đứng chắn trước Minh Vũ.

Tử Thông ôm bụng bật cười khanh khách, sau đó giở cái giọng khàn đặc của mình ra chế giễu:

- Mày tưởng làm như vậy sẽ bảo vệ được cho nó sao? Nực cười…!!

- Tao không để mày đụng đến cô ấy đâu!!

- Mày nghĩ vậy thật sao…? – Tử Thông nghênh mặt, chậm rãi bước đến gần Minh Vũ, trên khóe môi vẫn còn nụ cười bỉ ổi. Trong tay hắn lại không có lấy một khẩu súng nào, nhưng vẫn can đảm bước đến thật gần Minh Vũ.

Minh Vũ nheo đôi mắt nhìn Tử Thông. Anh tự hỏi, hắn đang có ý định gì. Bất chợt Minh Vũ anh cảm nhận được cánh tay Đông Nhi được anh nắm chặt bây giờ đang bị tuột ra rồi mất hẳn. Nó xảy ra nhanh chóng, nhanh đến nổi anh chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã thấy Tử Thông đứng cười sặc sụa.

Minh Vũ quay đầu lại thì đã chẳng thấy bóng dáng Đông Nhi đâu. Quay đầu về phía Tử Thông thì lại thấy Đông Nhi đang đứng đó, bị hắn lấy dao kề cổ. Thì ra đồng bọn của Tử Thông trốn từ phía sau.

Đông Nhi bấu chặt lấy cánh tay của Tử Thông. Hai hàng nước mắt cứ chảy dài, cô đưa đôi mắt đang ngần ngận nước nhìn Minh Vũ. Chỉ cần một nhúc nhích nhỏ thôi, máu từ cổ cô cũng có thể chảy ra.

Chiếc dao con sắc bén phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, nó đang kề cổ thiên sứ, sẵn sàng giết chết thiên sứ bất cứ lúc nào.

Minh Vũ đứng ngây ra. Cơn tức giận hiện rõ trên đôi mắt màu hổ phách khiến nó trở nên đậm màu, anh nắm chặt nắm tay kêu răn rắc. Đối với anh lúc này, cho dù có cào xé Tử Thông ra từng mảnh nhỏ cũng chẳng làm hả dạ lòng anh.

- Nào, đến đây! Đến đây rồi mày sẽ thấy vợ mày ra sao??

- Khốn khiếp! Thả cô ấy ra…!!

Tử Thông lại tiếp tục một tràng cười thích thú, sau đó nhấc Đông Nhi đặt lên vai mình.

- Đừng đi theo tao, nó sẽ không toàn mạng mà trở về với mày đâu! – Nói xong Tử Thông bước lui ra con đường mòn, con dao vẫn còn trên tay hắn khiến Minh Vũ chỉ biết đứng như trời trồng mà nhìn theo tức giận.

Đông Nhi vùng vẫy, dùng hai bàn tay nhỏ nhắn đánh thật mạnh vào lưng Tử Thông cố thoát ra. Khẩu súng mà Minh Vũ đưa cho cô đang bị kẹt ở trong túi áo khoác, cô không tài nào lấy nó ra được.

Về Minh Vũ cùng hai chị em sinh đôi, họ chỉ biết đứng nhìn theo mà chẳng làm được gì. Tất cả cũng chỉ vì con dao sắc bén ấy.

Tử Thông hí hửng nắm chắc phần thắng trong tay, hiên ngang quay lưng bước đi mà chẳng có một chút lo sợ nào. Hắn đang đưa người con gái của Minh Vũ ra khỏi khu ổ chuột, hướng ra bãi đất trống và sắp sửa rời khỏi nơi đây.

Gia Cát khẽ cắn nhẹ cánh môi. Cô không thể đứng yên nhìn con người ấy gặp nguy hiểm được. Đáng lý ra, giờ này cô đã ở bên Anh quốc, nhưng cô về nước mục đích cũng chỉ vì muốn bảo vệ cho Đông Nhi, nhưng nếu chỉ biết đứng nhìn thì còn gì là đúng với mục đích cô ở đây nữa.

Chẳng một chút chần chừ, Gia Cát chạy thật nhanh đến chỗ Đông Nhi hòng muốn cứu. Cô em gái Gia Lương chỉ kịp gọi tên cô thật lớn.

Nghe tiếng gọi, Tử Thông quay người lại. Mũi dao trong tay hắn theo phản xạ khi thấy có người chạy đến thì găm thẳng vào bụng Gia Cát.

Cô chỉ kịp rên lên một tiếng rồi khụy xuống. Con dao đẫm đầy máu đỏ rơi xuống đất, Tử Thông hốt hoảng, chới với khiến Đông Nhi trên vai cũng té xuống theo.

Đông Nhi mặc kệ cho khẩu súng của mình đã bị văng ra khá xa, mặc kệ những vết trầy xước trên tay đang rướm máu, mặc kệ những cái đau rát vì vết thương bị nhiễm trùng, cô chạy đến với Gia Cát, con người đã không ngần ngại mà lao đến cứu cô.

- Cô đừng khóc…! – Gia Cát thều thào nói trong tiếng thở hổn hển. Máu mỗi lúc ra một nhiều, nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra những giọt nước mắt đang liên tục rơi xuống mặt mình nóng hổi. – … Cảm ơn vì nụ cười hôm đó… vậy nên, cô đừng khóc…

Gắng rặng một nụ cười trên đôi môi tái nhợt, Gia Cát nắm chặt bàn tay của Đông Nhi. Nụ cười hôm đó cô vẫn nhớ suốt. Nụ cười mà có thể xóa tan tất cả lòng căm thù trong lòng cô, để cô được ở đây, được phục vụ người mà chính cô tự xem là ân nhân chỉ bằng một nụ cười…

Vừa dứt lời, bỗng dưng Đông Nhi cảm thấy cơ thể mình đang được ai đó nhấc lên. Cô hốt hoảng quay đầu nhìn lại thì Tử Thông đang bế cô lên trên vai rồi nhanh chóng chạy đi. Bàn tay cô cũng tuột mất khỏi bàn tay Gia Cát, Đông Nhi chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt Gia Cát đã nhắm nghiền lại, chẳng hề có một chút động đậy nào nữa.

Minh Vũ chộp lấy khẩu súng, liên tục nhắm vào Tử Thông mà bắn nhưng tất cả đều trật vì khoảng cách quá xa. Tất cả diễn ra nhanh chóng, nhanh đến mức Tử Thông đã biến mất, còn sót lại ở khu ổ chuột này là một đẫm máu đỏ tươi của Gia Cát, vài giọt nước từ Gia Lương và một mớ cảm xúc hỗn tạp của Minh Vũ.

Tử Thông đưa Đông Nhi lên xe, nhanh chóng ra lệnh cho đàn em chọc thủng bánh xe của Minh Vũ để anh không thể đuổi theo.

Chiếc xe chạy mãi mất nửa ngày. Nó dừng lại ở một căn nhà xa hoa, tráng lệ được phủ một lớp sơn màu trắng kem. Tử Thông bế Đông Nhi từ ngoài vườn, băng qua chiếc cầu thang xoắn, tiếp tục vượt qua dãy hành lang.

Hắn dùng chân đạp vào một cánh cửa của một căn phòng, mạnh bạo ném Đông Nhi vào trong một cách không thương tiếc. Sau đó gằng giọng ”nhắc nhở”:

- Cô sẽ phải ở đây cả đời..!

Tử Thông đóng mạnh cánh cửa, cùng tiếng khóa chốt cửa bật lên. Đông Nhi mới biết mình bị giam.

Căn phòng cũng không đến nỗi tồi tàn, thậm chí nó còn mới toanh. Có thể tất cả đủ để cho Đông Nhi cô sống cả đời, nhưng bao nhiêu đó chẳng nhằm nhò gì với cô. Cô muốn về với Minh Vũ, về căn phòng hai màu trắng đen lạnh ngắt nhưng đầy hơi ấm từ chồng cô.

Bước gần đến chiếc giường, Đông Nhi tiện tay ôm lấy cái gối vào lòng rồi bật khóc.

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT