|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Cô sợ…
…
Minh Vũ trở về nhà với ”hai bàn tay trắng” mà không có Đông Nhi. Anh chẳng thể nghĩ nổi, nếu Đông Nhi có mặt ở đây, cô sẽ như thế nào khi Gia Cát không còn trên đời này nữa. Anh cũng chẳng dám tưởng tượng nỗi, có một ngày, anh đã để vụt mất Đông Nhi.
- Mau đi tìm cô ấy cho tôi!!! Nếu tìm không thấy cô ấy thì các người cũng đừng hòng về đây nữa..!!! – Liên tục đập lên chiếc bàn gỗ tội nghiệp trong phòng làm việc, Minh Vũ hét xa xả vào đám cận vệ mà anh cho là ”vô tích sự”.
Mất Đông Nhi…
… còn gì đau đớn hơn khi anh không giữ được người con gái anh yêu…
Thả người tự do ra chiếc ghế đệm trong chính căn phòng làm việc của mình, Minh Vũ buông thỏng người. Anh nhắm chặt đôi mắt, tự an ủi rằng khi anh mở mắt ra, Đông Nhi sẽ đứng trước mặt anh mà chẳng hề đi đâu cả.
Nhưng đôi mắt màu hổ phách vừa nhận được hình ảnh mọi thứ xung quanh, cái anh nhận được chỉ là căn phòng vắng hoe chỉ có mỗi một mình anh lạc lõng.
Không có Đông Nhi, Minh Vũ anh chẳng khác nào là cá sống thiếu nước.
***
*Rầm…!!*
- Con làm cái trò gì thế hả??? Chỉ có một tên như thế mà làm cũng không xong…!!! – Đằng lão gia đập bàn đứng phắt dậy. Chỉ chỉ ngón
tay trỏ vào thẳng mặt Minh Vũ trách móc. Đối với ông, dù là việc lớn hay việc nhỏ, tất cả cũng phải đều là co số 10 tròn trĩnh, dù có là số 9 ông cũng không tài nào chấp nhận được.
- Ông không quan tâm đứa con dâu của ông giờ này như thế nào sao? – Minh Vũ ngồi hơi khom người, anh đan các ngón tay vào nhau, điềm tĩnh đưa mắt nhìn Đằng lão gia. Đôi mắt màu hổ phách bộc lộ sự giận dữ, đang liên tục trào lên trong con người anh, nhưng cái vỏ bộc điềm đạm lại che đậy nó, kiềm nén nó.
- Nó thì làm sao? Tại sao hôm nay nó không đến đây?
Minh Vũ nhếch môi bật cười. Anh hớp một ngụm trà thanh lọc lại cái cổ họng đang sắp sửa trào cơn tức giận ra tới nơi. Nụ cười chua xót khi đến bây giờ, anh vẫn chưa biết vợ mình đang ở đâu.
- Tử Thông đã bắt cô ấy…! Nếu ông không muốn mất một nhân lực tài giỏi như cô ấy thì cho thêm người tìm cô ấy về đi!
- Con đang ra lệnh cho ta sao, Minh Vũ? – Nheo đôi mắt đã hằn nhiều vết chân chim nhìn con trai mình, Đằng lão gia không khỏi ngạc nhiên khi từ lúc Đông Nhi về làm dâu nhà ông, Minh Vũ dường như trở nên bướng hơn và khó nghe lời ông hơn.
Nhưng Đằng lão gia ông đâu biết, tất cả những gì Minh Vũ làm là đều vì Đông Nhi cả, anh muốn mọi thứ phải hoàn hảo và phải bình yên. Chẳng có mong muốn nào lớn hơn mong muốn là dẹp bỏ cái tổ chức Mafia P&R rắc rối này. Trong khi, tung tích của Đông Nhi đến giờ Minh Vũ anh vẫn chưa biết dù chỉ là một chút.
- Tùy…! Nếu ông cảm thấy tập đoàn đã đủ vững mạnh rồi thì bỏ cô ấy đi! – Minh Vũ thong thả bắt chéo chân rồi nhịp nhịp nó. Đưa ánh mắt thách thức nhìn Đằng lão gia.
Có thể đối với người khác, họ sẽ chọn giải pháp dừng lại để bảo toàn tình trạng hiện tại. Nhưng đối với Đằng lão gia, Minh Vũ biết rõ, một con người đầy hiếu thắng như ông sẽ chẳng chịu ngồi yên. Đúng lúc đang có quân cờ tốt là Đông Nhi, ông sẽ chẳng dễ dàng gì buông tha cho cô nếu cô chưa giúp cho tập đoàn P&R đi lên.
- Được thôi! Nhưng con phải hứa với ta, nếu tìm được nó rồi, con phải tiêu diệt Tử Thông bằng mọi cách, dù cho có mất đi tính mạng đi chăng nữa, được chứ? Đến đây nào vợ ngốc – phần 8
Câu nói ấy, đủ khiến cho người khác sởn hết da gà. Nhưng nó lại hoàn toàn miễn dịch với Minh Vũ.
Anh hơi chau mày nhìn Đằng lão gia, rồi khóe môi dần nhếch lên, tạo thành một đường cong hoàn mĩ. Nụ cười khinh khi chế giễu con người trước mặt, một người cha sẵn sàng hi sinh đứa con trai độc nhất chỉ để thỏa lòng mong muốn là giết chết một con người.
Như vậy, có đáng không?
Minh Vũ đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi căn phòng làm việc ba mình mà không nói một lời nào.
Tất nhiên Đằng lão gia cũng ngầm hiểu rằng, im lặng là đồng ý.
Nhưng cái sự đồng ý bồng bột của Minh Vũ không phải dành cho Đằng lão gia, mà là Đông Nhi. Cô vẫn còn trong tay Tử Thông, dù có để cho cái thân này đẫm máu, Minh Vũ anh cũng nhất định đưa Đông Nhi về.
….
Ngồi bần thần trên giường, gương mặt mĩ miều không có cảm xúc nhìn chăm chăm vào khoảng không trung yên tĩnh ngoài cửa sổ. Đông Nhi vẫn ôm chặt con gấu bông mềm mại trong tay chẳng rời từ lúc cô bị nhốt vào đây. Tự xem nó là người bạn duy nhất lúc này, Đông Nhi không khỏi thương nhớ Minh Vũ.
Đông Nhi không nhớ mình đã ở đây bao lâu, cô chỉ biết ngày hoặc đêm qua ô cửa kính ngoài kia. Từ lúc bị ”buột chân” ở đây, Đông Nhi cô không hề rơi lấy một giọt nước mắt dẫu là duy nhất. Cô không muốn Minh Vũ biết được cô đang tồi tệ như thế nào.
Điều đó lại khiến cho Tử Thông cảm thấy thích thú ở cô, vì cô là người con gái dám ăn gan trời. Bị nhốt ở một căn phòng trong căn nhà to lớn của một tên đầu gấu, vậy mà cô vẫn bình thản, thậm chí còn hống hách hơn bình thường.
…
- Không ăn gì sao?
Giọng nói khàn đặc cắt ngang dòng suy tưởng của Đông Nhi, phũ phàng đưa cô trở về hiện thực phũ phàng.
Tử Thông đứng tựa vai vào cửa phòng, đôi môi mấp máy điếu thuốc trên môi, liên tục phả ra các làn khói trắng đục. Không nhận được hồi âm từ Đông Nhi, Tử Thông tiến đến gần, cái giọng khàn khàn có nồng nặc mùi thuốc lá lại cất lên.
- Ăn cái gì đi, Minh Vũ sẽ đến cứu cô đấy!
Ngay từ đầu, Đông Nhi đã không chú ý đến lời nói của Tử Thông, nhưng cái tên mà cô mong mỏi nhất lại len lỏi vào màng nhĩ cô. Não bộ tiếp thu một cách nhanh chóng, sau đó ra lệnh cho các khớp xương và cảm xúc hoạt động.
Đông Nhi quay lại, gương mặt cô lại hiện lên một cảm xúc vui mừng khôn xiết. Khóe môi màu cánh hoa đào bắt đầu động đậy, cô chộp lấy vạt áo của Tử Thông mà giật giật. Khuôn giọng khô khan lâu ngày không hoạt động cũng phát ra những tiếng nói trong trẻo.
- Thật sao? Có thật là anh ấy sẽ đến đây?
- Vui vậy sao…? – Tử Thông dùng tay nâng cao chiếc cằm nhọn của Đông Nhi lên, anh nghiêng nghiêng đầu nhìn ngắm kĩ gương mặt thiên sứ trắng hồng không tì vết. – … Tôi nghe được tin hắn đang tìm tôi để trả thù, không biết là bao giờ nhưng chắc cũng nhanh thôi!
Gạt phắt bàn tay dơ bẩn ra khỏi cằm mình, Đông Nhi trợn mắt nhướn mày nhìn Tử Thông, cái giọng lánh lót lại bị cô gằng xuống thành thanh âm trầm.
- Rồi anh ấy sẽ cứu tôi ra khỏi đây, anh nên chuẩn bị tinh thần thì tốt hơn!
- Cô đang dọa tôi sao? – Tử Thông nở nụ cười đểu giả, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá như ”tát” thẳng vào mặt Đông Nhi khiến cô nhăn mặt, tránh nó càng xa càng tốt. – Nên nhớ là cô đang nằm trong tay tôi, Minh Vũ làm liều thì cô cũng đừng hòng sống sót…!
Tôi sẽ không để hắn lành lặn trở về đâu!
- Anh…! – Đông Nhi cứng họng, cục tức dâng lên tận cổ họng cô. Cô cố nuốt nước bọt vài lần, cố nén cảm xúc vào bên trong. Đông Nhi tức anh ách, người run lên bần bật. Chắc chắn là Tử Thông có âm mưu hại Minh Vũ chồng cô, cô phải làm gì đó để báo cho Minh Vũ biết mà đừng tới.
Nhưng cô có thể làm gì được khi đang bị giam lỏng vô thời hạn ở đây…?
- Ngoan ngoãn ở đây cho đến khi Minh Vũ tới, biết chưa? – Vỗ nhẹ vài cái lên chiếc má hồng hào của Đông Nhi, Tử Thông khom người xuống rồi thì thầm vào tai cô như đang rót mật ngọt, từ từ rỉ vào tai cô từng chữ rõ ràng.
Đông Nhi cắn nhẹ môi, căm hận hiện lên đôi mắt to tròn nhìn Tử Thông. Vơ đại bàn tay chộp nhanh lấy chiếc gối đang yên vị trên giường, Đông Nhi quật mạnh nó về Tử Thông, khiến anh giật mình cố gắng né tránh nhưng vẫn bị ăn gọn chiếc gối vào mặt một cách không thương tiếc.
Giận dữ đưa đôi mắt đỏ ngầu với nhiều gân máu nhìn Đông Nhi, Tử Thông như con hổ đói muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay tức khắc.
Nhưng ngay lúc ấy, tiếng chuông nhà anh reo lên bất chợt. Tiếng chuông vang lên hối hả y hệt như con người bấm tiếng chuông ấy.
Đứa con gái sốt ruột bấm chuông liên tục không ngừng, cứ như cái chuông đáng thương ấy sắp vỡ tan ra từng mản vì cô vậy.
Tử Thông luyến tiếc lườm cho Đông Nhi một cái khét nghẹt, sau đó bước chân hấp tấp ra khỏi phòng rồi khóa nó lại, thầm rủa cái tên bấm chuông không đúng lúc ấy.
Hằng học bước chân ra khoản sân để tự mình mở cổng, Tử Thông định bụng dằn cho cái tên làm phiền không đúng lúc ấy một trận nên thân. Nhưng khi cánh cổng đen nặng trịch vừa hé mở, trước mặt anh hiện ra lại là một người con gái quen thuộc.
Cái ý định dằn mặt cũng theo mây khói mà tan biến đâu mất hút, Tử Thông dang rộng cánh cổng hớn hở đón chào người – không – mời – mà – tới vào nhà.
- Anh làm gì mà mở cửa lâu vậy? Lần sau là em tự vào đấy! – Kiêu ngạo sải bước chân dài trên đôi giày cao gót vào trong, đứa con gái khẽ đánh nhẹ vào ngực trái của Tử Thông, tỏ vẻ không vừa lòng mà trách móc.
- Ái Lan, em đến đây làm gì? – Chậm rãi đóng lại cánh cổng đen sì, Tử Thông nhíu mày vì cái đánh yêu từ cô. Nhưng sau đó cũng vòng tay ôm eo cô ”lôi” vào nhà.
- Thăm anh không được hay sao? Hay lại đang bận hú hí với cô nào nên không tiện? – Ra sức õng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




