watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10605 Lượt

Như nằm trên sa lon chân duỗi dài xem tivi.
Tự dưng bị mắng, cô để chân xuống nhìn nhìn ông:
– Ba ! Khi không la con là sao?
Ông thở dồn ngồi xuống ghế:
– Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?
Ngọc Như thản nhiên:
– Hai mươi cộng… một thêm ba.
– Ba không đùa với con.
– Con cũng không đùa với ba, tự dưng đi đâu về rồi mắng người ta hà.
Ông Lâm nhỏm dậy định mắng một trận nhưng kịp dừng lại.Cô con gái này được cưng chiều từ nhỏ, mồm mép nó chẳng chịu thua ai. Nếu bị oan điều gì không khéo ông phải năng nỉ thì khổ. Ông hạ giọng:
– Như àh ! Con phải biết con là ai? Con gái cưng của ba ăn nói, đi đứng phải để cho người ta nể mặt chứ con.
Cười tủm tỉm cô sà vào lòng ông:
– Ý ba là con ăn mặc như lúc đi chơi là hợp hả?
Ông trừng mắt:
– Không phải .
– Vậy ba muốn nói gì, mặt thế nào ba cũng la là sao?
– Biết mà còn hỏi. Con định

đố ba đó hả?
Quay mặt đi, ngọc Như biết tỏng ba mình muốn nói gì. Nhưng nét mặt tỉnh bơ, Cô mắt dán vào ti vi.Ông nhìn gương mặt… hầm hầm của con gái cũng thấy hơi ớn. Chẳng biết sao trong 3 đứa con, nó đẹp dễ thương, thông minh thế kia nhưng mỗi khi suy nghĩ hay làm việc thì nghiêm túc làm người ta phải lo sợ. Một lúc lâu, Ngọc Như quay qua ông giọng cương quyết:
– Ba ! Con mong ba quên đi chuyện tìm chồng cho con bằng cách bắt con đi ký hợp đồng này hợp đồng kia để người ta xem mắt con đi.
Nghe con gái nói Ông Lâm ngớ ra. Con bé này ghê thật, ông đã sắp đặc rất kỹ vậy mà vẫn bị nó phát hiện.
– Ba nghĩ rằng con gái ba …Kém thông minh để ba…xõ mũi đem đi gã hả?
– Con biết rồi à?
Ngọc Như thúc thích cười vì gương mặt ngớ ra của ba và bộ đồ cô đang mặt.
– Con đã chọn trang phục thế này này, để … nhát con rể của ba. Xem ra anh ta không đủ tư cách làm con rễ ba đâu.
Cô nhào qua ôm cỗ ông, giọng ngọt ngào:
– Ba không biết đâu, con nói con là trợ lý cho Giám đốc, được uỷ quyền để đi ký hợp đồng. Ba biết đồ hách dịch đó nói sao không?
– Hắn bảo… con không đủ tư cách, đồ con nít về nhà chơi đi, còn bảo con nhìn lại cách ăn mặt của mình, nếu không hắn sẽ bảo giám đốc đuổi việc con. Con không cần người chỉ biết nhìn bề ngoài mà đánh giá người khác. Đúng là thứ sáo rỗng. Tức quá con bỏ về luôn.
Giờ thì ông Lâm đã hiểu vì sao con bé gan đến độ bỏ luôn buổi ăn tối với người ta mà về. Nó chúa nghét ai khinh người chỉ biết nhìn bền ngoài mà không nhìn việc. Vuốt tóc con ông lắc đầu.
– Ba và chị nói gì mà con thấy vui vậy?
Ngọc Tiên xuất hiện ngay cửa trên tay là bó hồng thật to và đẹp.
– Lại có người tặng hoa à?
– Vâng, thích không? Tặng chị nè .
– Chị chẳng ham của nợ.
Ngọc Tiên lắc lữ đầu:
– Chị ơi, ra dáng thục nữ tí đi.
– Ê, em đừng tưởng mình là con út, được cưng chiều rồi nói gì cũng được nghe.
Vừa nói Ngọc Như vừa cầm lấy bó hoa bức vụng cánh hồng ném về phía Ngọc Tiên.
– Ơ ! Chị này, Hoa của em mà?
– Vậy àh ? Đuổi theo mà đòi lại đi.
– Vừa chạy Ngọc Như vừa bức cánh hồng văng tứ tung. Ngọc Tiên cũng chạy theo, cả hai giỡn ầm ĩ cả phòng khách.
Ông Lâm lắc đầu:
– Thiệt không biết khi nào mới chịu lấy chồng cho Tôi nhờ.

Cốc … cốc…
– Đang nằm dài trên giường Ngọc Như nhăn mặt nói vọng ra.
– Cửa không khóa.
Vừa thấy Ngọc Tiên bước vào với bộ đầm xinh xắn, cô nhướng mắt.
– Đi đâu đây nhỏ?
Ngọc Tiên bước đến ngồi lên giường:
– Hai chị em mình đi chơi đi, lâu rồi em không đi mua sắm.
– …
– Đi nha chị ba .
Ngọc Như ngồi dậy gật đầu mỉm cười.
Tới siêu thi, gửi xe xong hai cô gái đi vòng quanh ngắm nhìn. Đến quầy thời trang thoáng thấy cái đầm màu xanh ngọc trong đẹp mắt Ngọc Như nắm tay em gái và nói:
– Ê nhỏ, cái đầm đó đẹp đấy vào thử đi?
Không nghe tiếng đáp lại cô quay sang nhìn, thấy một gã đàn ông đang nhìn mình, ánh mắt như “ có lửa”. Cô chợt thấy lúng túng vì nhận ra mình đã nhầm người, đang suy nghĩ chưa biết nói gì thì đã nghe giọng hắn vang lên:
– Nhỏ nào ở đây thế? Tự nhiên cô nắm tôi lôi đi là sao?
Lấy lại bình tỉnh cô giải thích:
– Tôi … tôi xin lỗi, tại tôi nhằm anh với em gái tôi, nên mới như thế.
Hắn ta vẫn ra vẻ khó chịu.
– Nhằm gì ở đây, cô là con gái mà chẳng ý tứ gì hết.
Lúc này Ngọc Như thấy tức, cô xổ một hơi:
– Anh vừa phải thôi chứ, lỡ nhầm lẫn chút xíu làm gì dữ vậy, đàn ông gì mà nhỏ mọn, vô duyên. Cô liếc anh sắc lẽm.
Anh cũng trợn mắt nhìn cô, thầm nghĩ: Ai là người có lỗi vậy trời? Xung quanh

bắt đầu có nhiều người nhìn họ xôn xao. Anh chao mày khi vừa phát hiện ra nét quen thuộc, hình như anh đã gặp khuôn mặt này ở đâu mà không nhớ. Vừa lúc ấy điện thoại Ngọc Như reo.
– Alô…
Giọng Ngọc Tiên lảnh lót:
– Chị ba, chị đang đứng ở đâu vậy?
Liếc qua anh, cô thấy anh đang nhìn mình. Lòng thầm rủa người gì vô duyên khó ưa…
– Chị đang ở quầy thời trang, còn em?
– …
– Ừ, đợi chị ở đó đi.
Cất điện thoại vào ví, Ngọc Như vừa dợm bước đi. Anh ta đột ngột lên tiếng
– Hôm nay xem như tui gặp xui xẻo. Hy vọng sẽ không gặp lại cô, nói rồi anh bỏ đi mặt vẫn hầm hầm.
Ngọc Như nhìn theo ấm ức. Trên đường về cô kể lại cho em gái nghe chuyện xảy ra thì Ngọc Tiên cười tít mắt:
– Chị ba, hai người mới gặp nhau lần đầu mà còn hơn kẻ thù lâu năm vậy. Hay đây là…
– Hỏng dám đâu, gặp lại hắn chị cho biết thế nào là lễ độ.Hạnh Phúc Ngọt Ngào – Phần 3

Sang thì không muốn đi nhưng nể mặt ba mẹ nên anh phải đến xem mắt cô gái nào đó. Vừa chạm mặt cả hai nhìn nhau đắm đuối. Người lớn thấy thế nheo mắt “ Lần này chắc ổn”, họ có ngờ đâu họ là oan gia.
Thấy không khí im lặng bà Phương lên tiếng :
– Hôm nay cháo xinh quá Ngọc Như ạ.
Mỉm cười lễ phép cô gật đầu:
– Dạ, cháu cám ơn bác .
Bà Lan nhìn bạn:
– Con trai cậu trông cũng phong độ lắm còn gì?
Bà Phương cười cười:
– Cậu quá khen, nó tên Thanh Sang…
Trong lúc người lớn trò chuyện thì hai nhân vật chính vẫn ngấm ngầm đối phó nhau.
– Á !
– Gì vậy con.
Bà Phương kêu lên khi thấy Thanh Sang nhăn mặt.
– Dạ con lỡ đạp chân ảnh, con xin lỗi , con sơ ý quá.
Ngọc Như ra vẽ biết lỗi giải thích.
– Ồ, không sau đâu con.
Bà Phương mỉm cười bỏ qua. Còn Thanh Sang nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống, anh rít khẽ:
– Cô giỏi lắm !
Ngọc Như lấy nụ cười đẹp nhất đáp lại:
– Anh quá khen.
Thấy anh và cô nói cười vui vẻ người lớn hài lòng lắm. Họ chia tay ra về và hứa hẹn sẽ gặp lại trong ngày gần nhất.
Về đến nhà bà Phương nhìn chồng cười ra vẻ rất hài lòng.
– Cháu Như trông dễ thương đó con, mẹ chịu rồi đó, con thấy sao?
– Không được.
– Sao vậy con? Con bé có chổ nào không được đâu?
– Mẹ không biết chứ cô ta không như mẹ tưởng đâu. Con biết tính cô ta mà…
Anh chưa kịp kể tội, bà Phương đã lên tiếng:
– Hai đứa có dịp tiếp xúc nhau rồi à? Vậy là quá tốt rồi, để mẹ lo cho.
– Trời, lo gì nửa mẹ. Con không lấy vợ đâu, con còn trẻ mà.
– Trẻ gì nửa, đâu phải dễ gặp người đàng hoàn như Ngọc Như. Con ưng đi rồi ba mẹ sẽ lo chu toàn.
– Con không đồng ý đâu, ba mẹ nên tôn trọng ý kiến của con. Nói xong anh bỏ đi lên lầu.
Về phía Ngọc Như thì…
– Con thấy cậu Sang thế nào con gái, mẹ thấy tốt đó.
– Dạ cũng bình thường.
– Nghe đâu nó ba mươi tuổi, còn trẻ nhưng có tài đó.
– Dạ . Cô ậm ừ cho qua chuyện.
– Nhà bên ấy muốn hai đứa lấy nhau đó, con thấy sao?
– Hả?
– Gì mà ngạc nhiên thế, trai lớn cưới vợ gái lớn gả chồng thôi mà. Nhà bên đấy cũng tốt. Con được hạnh phúc ba mẹ cũng mừng.
Ôm vai mẹ Ngọc Như ngọt ngào:
– Chồng con chi mệt, để con ở bên mẹ chăm sóc mẹ suốt đời, mẹ thấy sao?
– Con với cái chỉ giỏi viện cớ. Mẹ đồng ý rồi, mẹ muốn con có chổ đàng hoàn mà nhờ thân.
– Nhưng lấy chồng cũng từ từ chứ mẹ. Với lại biết anh ta có chịu con không?
– Không chịu mà người ta đòi cưới à? Với lại anh chị bên ấy là bạn thân với ba mẹ. Con đừng làm mẹ mất mặt.
– Nhưng con không ưng nói chung là con không lấy anh ta. Con buồn ngủ rồi, con đi ngủ đây.
– Con…
Không chờ mẹ nói xong Ngọc Như đã khuất bóng chạy nhanh lên lầu.

Ngồi vào quán, chờ người phục vụ đi khỏi, Thanh Sang vào thẳng vấn đề:
– Giờ cô tính sao ?
Ngọc Như tròn mắt:
– Tính gì? Tôi đã nói với mẹ tôi là tôi không chịu lấy anh rồi.
– Vậy tốt, Tôi cũng nói thế với ba má tôi, nhưng người lớn chưa chịu bỏ cuộc đâu.
Cô đáp tỉnh queo:
– Thì từ từ cũng bỏ thôi. Tôi với anh là oan gia mà.
Nhìn cái môi cong cong, cánh mũi cao cao trông thật đáng ghét, gương mặt không trang điểm nhưng vẫn thoát lên vẽ đẹp quyến rũ nhờ làn da trắng hồng mịn màng . Anh nheo một con mắt nhìn cô. Áo sơ mi hồng, Jupe trắng dài phủ gối, tóc cột cao,. Trông dịu dàng đó chứ nhưng…
Thấy anh cứ nheo mắt nhìn mình. Ngọc Như đâm quạu. Hỏng biết tên khó ưa này làm gì nhìn mình ghê thế, kiểu nhìn lộ liễu và ánh mắt nhưng “diều hâu” làm cô hơi ớn.
– Nè! Anh làm gì nhìn tui ghê

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,10 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT