watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5938 Lượt

nhiên nàng có.” Anh nâng ly điệu bộ chúc mừng. “Bây giờ chúng ta quay lại giải quyết vấn đề đó, nàng cần bao nhiêu?”

Các ý nghĩ của Isabel đang xoay quanh những câu hỏi khác.

Anh đã mở cánh cửa…

“Tôi không chắc. Nhiều hơn để chúng tôi có thể rời khỏi điền trang này. Khi nào?”

Anh vờ không hiểu. Nick đưa ly rượu trên tay, thứ chất lỏng bên trong đã bị quên lãng trong giây lát. “Chín năm trước. Có phải nàng đang nói rằng điền trang này không tự quản lý được không?”

Isabel lại hớp thêm một ngụm. Nàng dựa lưng vào ghế, chìm mình vào trong chiếc ghế mềm. “Một vài tháng, nó có thể – khi chúng tôi vẫn có gia súc, mùa vụ để tự duy trì. Nhưng mọi thứ đều không còn. Không còn cái gì giúp James đi học. Không quần áo mới…”

“Nàng có thích những bộ quần áo mới không?”

“Không”, nàng lắc đầu. “Tôi đang nói đến những quần áo mới cho James… cho…” Nàng dừng lại. Cho những cô gái. Nàng đáp lại ánh mắt anh. “Có đau không?”

“Ta đã từng cảm thấy tồi tệ.”

“Có tồi tệ hơn vết sẹo dài bốn inch trên má ngài không?”

Nick chậm rãi lắc đầu. “Đến lượt ta. Hãy nhớ, ta thích nàng mặc những bộ quần áo mới. Ta thích nhìn thấy nàng trong gam màu tươi sáng và đậm nét. Ta nghĩ chúng sẽ phù hợp với nàng – chắc chắn tốt hơn gam màu của tang phục. Ta thích nhìn nàng mặc đồ đỏ. Màu của hoa hồng sâu thẳm và chào đón.” Liệu rằng có phải do ly rượu mạnh hoặc do giọng nói da diết của anh mà đột nhiên Isabel cảm thấy nóng hơn. Nàng chờ Nick nói, phân vân về anh sẽ nói gì tiếp theo và thích thú khi anh tiếp tục câu chuyện thậm chí ngay cả khi nàng sợ hãi về những gì anh đề cập đến. “Tại sao nàng không kết hôn?”

Câu hỏi đó hoàn toàn không phải là điều nàng mong chờ. “Tôi…”, nàng dừng lại, lo lắng. “Điều đó liệu có liên quan đến bất kỳ việc gì không?”

Nick nhếch mép cười ranh mãnh. “À. Ta thấy chúng ta đã tìm được một chủ đề đáng quan tâm rồi đấy.”

“Tôi đảm bảo với ngài, thưa ngài, tôi hoàn toàn không thích chuyện này.”

“Không… nhưng ta thích.” Nick đứng lên bước đến cạnh bàn và rót thêm rượu. Nàng dõi theo hành động của anh, mắt mở to và khi anh quay lại với chai rượu và mời nàng thêm một chút, nàng từ chối. “Hôn nhân là câu trả lời cho các vấn đề của nàng, Isabel à. Tại sao không kết hôn chứ?”

Nàng không nghĩ lại còn có một chủ đề khác mà nàng không muốn nhắc đến hơn cả vấn đề tài chính của điền trang này. Dường như nàng đã sai. “Đó không phải là một lựa chọn. Nó đã diễn ra như thế nào?”

Nick ngồi xuống đối diện với nàng lần nữa. “Không đúng nơi không đúng thời điểm. Ta không tin hôn nhân không phải là một sự lựa chọn. Hãy thử xem.”

“Những người đàn ông duy nhất từng bày tỏ quan tâm tôi là bạn của cha tôi. Nếu ngài biết cha tôi, ngài cũng sẽ không nghĩ đến chuyện hôn nhân với bất kỳ ai trong số những người quen biết ông ấy.” Nàng nhấp thêm một ngụm rượu, lần này ly rượu ngọt hơn – thoải mái hơn. “Tôi không tin rằng đơn thuần là ngài ở không đúng nơi không đúng thời điểm. Hãy thử xem.”

Anh mỉm cười khi nhận ra chính câu nói của bản thân. “Một đòn đánh trả rất quyết liệt, thưa quý cô.” Anh dựa lưng vào ghế. “Ta sẽ kể cho nàng, nhưng nàng phải thành thật với ta. Nàng có chắc chắn rằng nàng có thể vượt qua thách thức này không.”

Không. Nhưng, trong giây phút đó, không có điều gì ngăn cản nàng không hứa để lắng nghe chuyện của anh. “Dĩ nhiên.”

Nick khẽ nhướng mày, nhưng anh vẫn nói. “Do vận xui và một lời phán xét tồi tệ, ta đã tự đẩy mình vào nhà tù của Thổ Nhĩ Kỳ khi ở phương Đông.” Isabel cố gắng hít thở khi anh tiếp tục, “Ta đã ở đó hai mươi hai ngày trước khi Rock tìm thấy và cứu ta đến nơi an toàn. Sự thật là ta đã chiến thắng với một sẹo là khá ấn tượng, ta nghĩ vậy.”

Thật khủng khiếp. Thật may mắn khi Rock đã tìm thấy anh. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh không được cứu? Điều gì sẽ xảy ra nếu anh trải qua một tháng? Một năm? Điều gì khác sẽ xảy ra, sẽ có nhiều vết sẹo nguy hiểm hơn? Có thể ở đó chăng?

Nick chúi người về phía trước, tay vươn về phía nàng. Nàng giật mình khi những ngón tay thon dài của anh chạm vào giữa trán nàng, vuốt nhẹ cái nhíu mày mà nàng không nhận thấy. “Ta thấy nàng lại chạy lạc vào trí tưởng tượng của mình rồi.”

Nàng lắc đầu, lùi lại tránh sự động chạm của anh. “Không có! Tôi chỉ thấy vui mừng khi ngài có thể thoát khỏi nơi giam giữ. Điều đó mới khủng khiếp làm sao. Ngài thật may mắn khi gặp được Rock.”

“Đừng lãng mạn hóa, Isabel”, anh nói, “Ta chắc chắn với nàng ta xứng đáng với vết sẹo này”. Lời nói thật lạnh lùng. Điều đó có nghĩa gì? Làm sao người đàn ông này, quý ngài này, nhà khảo cổ học này lại có thể xứng đáng với một vết thương như vậy? Isabel ngạc nhiên, nhưng Nick đã kịp nói trước khi nàng có thể đặt thêm bất kỳ câu hỏi nào xuất hiện trong đầu nàng. “Đến lượt nàng.”

Isabel nháy mắt một lần, hai lần. Anh muốn biết điều gì?

“Kết hôn.”

Nàng phải ứng xử một cách cẩn thận. “Tôi… Tôi không muốn kết hôn.”

Nick chờ đợi. Khi nàng không nói thêm điều gì nữa, anh thúc giục, “Nhưng?”.

Nàng lắc đầu. “Ngài nói đúng… Kết hôn sẽ giải quyết được nhiều vấn đề của tôi… nhưng thẳng thắn mà nói, tôi nghĩ điều đó sẽ gây ra nhiều vấn đề khác.”

Nick bật cười khẽ và khi nàng nhìn anh một cách tò mò, anh nói, “Xin lỗi, nàng có thể nhắc lại điều đó không? Chỉ là ta chưa bao giờ gặp một cô gái có cảm nhận như vậy về hôn nhân”.

Ngay lập tức Isabel hiểu được anh đang nghĩ về tạp chí Pearls & Pelisses. “Không, tôi không nghĩ thế.”

“Nàng không khát khao về hạnh phúc vợ chồng sao?”

“Nếu hạnh phúc vợ chồng là một sự lựa chọn chân thật, có lẽ tôi sẽ…” Isabel khịt mũi, nhìn vào ly rượu của nàng trong giây lát trước khi uống ngụm cuối. Bây giờ dường như có thể dễ dàng nói ra sự thật hơn. “Nhưng hạnh phúc vợ chồng dường như không thể đến với tôi.”

“Không thể sao?”

Nàng ngước lên, đáp lại ánh mắt tò mò của anh. “Hoàn toàn không. Ngài không biết về cha tôi sao?”

“Ta không biết.”

“Ngài thật may mắn.” Trong một khắc nàng nghĩ anh sẽ nói gì đó để đáp lại câu nói chua chát của nàng. Nhưng anh vẫn im lặng, nàng tiếp tục, “Ông ấy đã không ở đây – mẹ tôi đã rất yêu ông ấy vì một vài lý do… mặc dù tôi không biết tại sao. Tôi cho rằng ông ấy đủ đẹp trai và chắc chắn là trung tâm của bất kỳ bữa tiệc nào. Ông ấy là người đàn ông của các bữa tiệc. Nhưng khi chúng tôi cần ông ấy, ông ấy không ở đây.”

Còn có nhiều – rất nhiều điều để nói – nhưng Isabel dừng lại. Quý ngài Nicholas St. John là một mối nguy hiểm đối với nàng – đối với tất cả họ – và nàng cần giữ anh cách nàng một cánh tay. “Nói đơn giản, ý tưởng hôn nhân giống như họ không thể mang lại kết quả tốt được.”

Anh gật đầu, chậm rãi, như thể anh hiểu điều đó. “Không phải tất cả những cuộc hôn nhân đi theo con đường như họ.”

“Có lẽ thế”, Isabel im lặng trước khi nhìn lại ly rượu trống rỗng của nàng. “Tôi cho rằng ngài có một gia đình ấm cúng, giàu tình thương và tuyệt vời. Có thể ngài là kết tinh của một tình yêu.”

Nick khẽ cười và âm thanh đó thu hút sự chú ý của Isabel. “Nàng không muốn nói thêm về sự thật.” Anh không nói thêm, thay vì thay đổi chủ đề. “Vì vậy nàng sẽ bán bộ sưu tập đó.”

Cảm giác đau thương trào lên. Nàng không thể ngăn lại sự hối tiếc trong giọng nói của mình. “Đúng vậy.”

“Nhưng nàng không muốn.”

Nàng không thể nói dối thêm. “Không.”

“Vậy tại sao? Chắc chắn trong di chúc của cha nàng phải có một người giám hộ, người có thể giúp nàng mà phải không?”

“Người giám hộ của chúng tôi, mọi người thường gọi ông ấy như thế, đã không xuất hiện. Như thường lệ, cha tôi đã bỏ đi để mặc tôi chăm lo và làm chủ gia đình”, nàng dừng lại, rồi mỉm cười. “Theo nghĩa đen.”

Anh cũng mỉm cười trước câu nói hài hước của nàng và trong giây lát thích thú cùng nhau chia sẻ, có điều gì đó thay đổi trong mắt anh, màu xanh ấm áp mang hương vị mùa hè hòa trộn với sự cảm thông và Isabel biết chính xác những nơi anh đang nghĩ đến – mái nhà, mưa và cuộc gặp gỡ trước đó của họ. Má nàng nóng hơn và nàng đấu tranh với thứ cảm giác đang thúc giục nàng bằng cách ấn các ngón tay lên mặt và rượt đuổi theo cung bậc màu sắc đó.

“Có lẽ ngài biết ông ấy?”

“Người giám hộ?”

Nàng gật đầu. “Oliver, quý ngài Densmore.”

Đôi lông mày của Nick nhướng lên. “Densmore là người giám hộ của nàng?”

Nàng không thích cái âm thanh đó.

“Vậy ngài biết ông ấy đúng không?”

“Ta biết.”

“Vậy ông ấy trông như thế nào?”

“Ông ấy…” Nàng chăm chú nhìn Nick khi anh cố gắng tìm ra một tính từ thích hợp để miêu tả về người giám hộ. “Chắc chắn ông ấy rất thú vị.”

“Thú vị.” Như không tin vào tai mình nàng hỏi lại khẳng định rằng mình không nghe nhầm.

“Đúng vậy. Nàng miêu tả như thế nào về cha nàng nhỉ? Con người của các bữa tiệc đúng không?”

Isabel gật đầu.

“Ông ấy cũng vậy. Nhưng ông ấy sẽ không phải là người mà ta chọn để bảo vệ gia đình ta.”

Dĩ nhiên không phải ông ấy.

Isabel đã biết

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT