watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5995 Lượt

chống lồng ngực của anh, cái cằm ngửa lên, trong mắt lóe tia sắc sảo cương quyết.

Arthur cầm lọn tóc buông xuống cổ của cô lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, anh cực kỳ thích ánh mắt cô bây giờ, sắc bén mà chói lọi tỏa ra xung quanh, tựa như kim cương được giấu sau những góc cạnh lạnh giá, làm cho người ta không tự chủ được mà muốn đến gần, khai quật và cất giữ, cho dù có bị đông lạnh đến thương tích đầy mình đi nữa. Anh kề sát cổ cô nhẹ giọng nói: “Em yêu dấu, em rất mạnh, tôi không thể không thừa nhận, chỉ có điều, muốn giằng co với tôi thì còn xa vời lắm. Như bình thường, album voi Châu Phi của em vẫn trở thành ảnh bìa kỳ tiếp theo, nhưng hình chụp của mọi thứ cũng như người có liên quan đều sẽ bị cắt bỏ, sáng sớm hôm nay CEO của tòa tạp chí 《Nhà Thám Hiểm》đã tự mình gọi điện thoại xác nhận việc này với tôi.”

Đường Mật căm tức nhìn mặt anh, đường nét khắc sâu dưới ánh trăng tuấn tú đến rung động lòng người, nhưng mà giờ phút này cô chỉ muốn xé rách nó, hung hăng giẫm nát dưới chân. Cô cũng không nghi ngờ lời anh ta, cô đã biết được rất nhiều điều không thể tưởng tượng nổi từ người đàn ông này, đừng nói là có thể chi phối quyết định của CEO tòa tạp chí, cho dù anh ta có thể chi phối quyết định của Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc cô cũng không kinh ngạc cho lắm, thân phận thật sự của anh ta cùng mục đích xuất hiện lần này mới là một bài toán khó làm người ta khó giải đáp nhất.

Gió đêm phất qua tư thế mập mờ này của hai người, đồng thời cũng truyền đến tiếng “két” của cánh cửa bị mở ra. Arthur cảnh giác buông cánh tay đang bao vây lấy cô, ung dung thản nhiên nói vọng về phía cánh cửa nối liền ban công với đại sảnh: “Buổi tối tốt lành, ông Makin!”

“Chào anh, anh Solomon. A, Đường, thì ra con ở đây, ba tìm con mãi.” Makin nhìn thấy hai người đứng ngoài ban công thất thần trong giây lát, tuy nhiên rất nhanh liền bình thường lại, nở nụ cười với Đường Mật.

“Makin” Đường Mật nhìn thấy ba nuôi xuất hiện, như tóm được cứu binh, vội vàng đi đến bên cạnh ông, vô thức dùng thân thể mình ngăn tầm mắt Makin nhìn về phía Arthur.

May mắn Makin không tiếp tục chú ý Arthur nữa, chỉ lo kéo Đường Mật đi về phía đại sảnh, vừa đi vừa nói: “Buổi đấu giá từ thiện bắt đầu rồi, tiếp theo sẽ bán đấu giá ảnh chụp con quyên góp, với tư cách người quyên góp mà không có mặt thì rất không lễ phép.”

Nếu như giờ phút này Makin quay đầu lại, nhất định có thể nhìn thấy Arthur chiếu vào mình một loại ánh mắt sâu không lường được, cảnh giác mà sắc bén, nhưng không có sát ý, giống như cái lưới nhỏ bé chặt chẽ phức tạp, làm cho không một ai có thể thấy rõ ý đồ thật sự sau từng tầng kinh vĩ kia. Là đi săn hay là bảo vệ? Tất cả đều như bóng đêm tối tăm mờ mịt.

Gió lớn thổi tới, tầng mây che khuất ánh trăng, bóng cây cũng hỗn loạn, chỉ còn tiếng kêu ai oán của con quạ sợ hãi bay khỏi cành cây.

Chương 13: Bị tập kích

Khi Đường Mật bước vào đại sảnh thì 20 bức ảnh mèo rừng Iberia cô quyên góp đã được nâng lên mức giá cao đến 5 vạn đồng Euro. Cô có chút kinh ngạc, tuy rằng cô coi như cũng có một ít danh tiếng trong ngành, nhưng dù sao vẫn còn là nhiếp ảnh gia trẻ tuổi, 5 vạn đồng Euro một tập ảnh chụp từ ý nghĩa nào đó cũng xem như là một loại vinh dự. Thế mà giọng nói của người bán đấu giá vẫn chưa ngừng lại, chỉ thấy ông ta vung cánh tay hướng về một nơi nào đó của đại sảnh, mừng rỡ hô: “6 vạn! Quý ông đây ra 6 vạn, còn ai ra giá cao hơn 6 vạn không?”

Đường Mật kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy Marshall con giơ thẻ đấu giá bên cạnh lên nhìn mình nở ra nụ cười dịu dàng, trong đám người liền cất lên tiếng “chậc chậc” thán phục.

“Xem ra cậu ấy có ấn tượng rất tốt về con.” Makin nở nụ cười hài lòng nhìn Marshall con chăm chú, còn không quên nháy mắt với Đường Mật, cảm thấy mắt nhìn người của mình vô cùng chuẩn, đoán rằng nguyện vọng của ông và bộ trưởng Marshall rất nhanh sẽ có thể thực hiện rồi.

Đường Mật mấp máy môi, trong phút chốc không biết trả lời như thế nào, trên thực tế suy nghĩ của cô vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi ám ảnh từ Arthur, cả đầu óc chỉ đều nghĩ đến mục đích sự xuất hiện đột ngột của anh ta, cô sợ Arthur vì trả thù mình mà làm hại tới Makin, về phần Marshall con có ấn tượng thế nào về mình, quả thực chỉ là chuyện ở Trảo Oa Quốc(chỉ 1 nơi rất xa, câu này có ý nói là chuyện xa xăm, không đáng quan tâm).

“6 vạn lần thứ nhất!” Người bán đấu giá nhìn xung quanh, trong tiếng nói mang theo sự nhẹ nhõm vì sắp hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mà ông ta còn chưa kịp hô lên câu tiếp theo, đã trợn to hai mắt, thì thào nói: “12 vạn”.

12 vạn?! Đường Mật không kiềm được nhìn về phía tấm thẻ đấu giá cô độc giơ lên kia. Tại đó, Arthur đang giương đôi môi uống champagne, phát giác được ánh nhìn của cô, đôi mắt chậm rãi từ mép ly ngẩng lên, trong tinh thể màu xanh lục sẫm lộ ra ung dung như đó là điều tất nhiên, giống như ngọn lửa hung mãnh giương nanh múa vuốt ập về phía cô.

Sau ba lượt hỏi liên tục, người bán đấu giá gõ búa kết luận: “Thành giao! Chúc mừng ngài Keino.Solomon đã có được tặng phẩm này! Và tất cả khoản tiền thu được từ buổi đấu giá lần này đều quyên cho quỹ bảo vệ động vật của Tổ chức Hòa bình xanh.” Toàn trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt cùng những lời ca ngợi. Thế giới chính là như vậy, nếu như một người bỏ ra 1 vạn Euro để mua 20 bức ảnh, mọi người sẽ cười anh ta là một kẻ ngốc; nhưng nếu là một người vừa anh tuấn lại vừa trẻ tuổi bỏ ra 12 vạn Euro để mua 20 bức ảnh nghệ thuật, mọi người sẽ vỗ tay tán thưởng: “Anh ta quả là một nhà giám định và thưởng thức!”.

Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?! Đường Mật cảm thấy bực bội, cô cũng không phải là kẻ nhát gan, từ nhỏ Makin đã dạy cô: “Biện pháp tốt nhất để đối mặt với sợ hãi không phải là trốn tránh, mà là nhìn thẳng vào nó, xem trọng nó, sau đó đánh bại nó”, Đường Mật tôn đó làm tín điều và cũng vẫn luôn thực hiện. Thế nhưng khi bạn hoàn toàn không rõ ý đồ thật sự của kẻ địch, cũng không có phương hướng cho sách lược ứng đối, thì sợ hãi mới có thể biểu hiện uy lực chân chính của nó, không biết cũng như không thể dự đoán mới là nguy hiểm nhất.

Nhưng tình hình hiện giờ đã không còn thời gian cho cô suy xét nhiều, theo lễ tiết, Đường Mật là người quyên góp lúc này cần phải đi đến bắt tay và ôm Arthur, để cảm tạ tiền quyên và thiện chí của anh ta. Nhưng cô không hề cử động, chỉ đứng nguyên tại chỗ lạnh lùng nhìn anh đứng ở một đầu khác của đại sảnh, khóe miệng khẽ nhếch lên, giống như đang nhìn thấu cùng chờ đợi cái gì đó. Nếu như đã không thể biết rõ ý đồ của đối thủ, vậy cứ lấy tĩnh chế động sẽ là sách lược sáng suốt.

Mà Arthur cũng không chuyển bước, mỉm cười đón ánh mắt Đường Mật, khuôn mặt ôn hòa phảng phất như mặt biển dưới ánh trăng, thu nạp nuốt chửng hết tất cả công kích đến từ cô, nhưng không ai có thể dự đoán được bên dưới sóng mắt bình tĩnh kia đang chôn giấu những gợn sóng hung hiểm hoặc những rặng đá ngầm trí mạng.

Hai người dùng tư thế kỳ quái ấy giằng co với nhau, trong không khí như đang lưu động một thứ vật chất nào đó nồng đặc mà nặng nề, đè ép tới nỗi người ta không thở nổi, mà ngay cả tiếng vỗ tay của các khách mời cũng bắt đầu trở nên khó xử, do dự có nên để hai tay xuống hay không, nhưng nếu như hai người kia không có hành động gì, tiếng vỗ tay cũng không thể dừng lại, lễ nghi chính là lễ nghi, nhất định phải tuân thủ. Cũng may vào lúc mọi người ở đây đều cảm thấy bàn tay bắt đầu tê dại thì Arthur khẽ thở dài, bước nhanh về phía Đường Mật, cầm lấy tay cô, khom người tạo ra một đường vòng cung ưu nhã, sau đó đặt một nụ hôn trịnh trọng lên mu bàn tay mịn màng. Tiếng vỗ tay lập tức trở nên vang dội như sấm, mang theo sự thoải mái cùng mừng rỡ khi được giải thoát, các khách mời vui cười hớn hở, dường như bây giờ mới là thời khắc đáng để vui vẻ nhất trong cả buổi tối hôm nay vậy.

Arthur ôm bả vai Đường Mật, dùng giọng chỉ có hai người mới nghe được nói: “Đừng như vậy, em cần phải cười lên một cái, mọi người đang nhìn chúng ta.”

“Anh rốt cuộc muốn làm gì?” Cô cắn răng nặn ra một nụ cười.

“Tôi…”

Đường Mật cảm thấy đôi môi Arthur áp sát bên tai mình, mấp máy như đang muốn nói gì đó, đột nhiên, anh ta đẩy mạnh cô ra, Đường Mật không hề đề phòng lập tức bị một lực thật mạnh làm ngã xuống sàn đá cẩm thạch lạnh như băng, từ cánh tay và chỗ xương hông từ từ truyền đến đau nhức làm cho cô gần như kêu lên, không cần phải nói cũng biết tình trạng của cô lúc này có bao nhiêu lúng túng cùng mất mặt. Ngẩng đầu căm tức nhìn kẻ gây ra kia, nhưng lại không hề thấy vẻ mặt đùa cợt của Arthur, mà chỉ nghe trong không trung truyền đến tiếng vù vù khe khẽ, có gì đó sắc bén mà trí mạng đang cắt ngang không khí bay về phía này, mà thân hình anh ta giống như mũi tên rời cung bổ nhào về phía Makin.

“Phốc” một tiếng, đó là âm thanh đạn lẩn vào da thịt, cùng lúc đó, Arthur đã đẩy ngã Makin đồng thời rút súng lục bên hông ra.

Đường Mật hoảng sợ nhìn từng giọt màu đỏ tươi đang thấm ra

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT