|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
từ bả vai ba nuôi mình, tiếp đó lan đi với tốc độ khó tin, trên chiếc áo sơ mi trắng tràn ra bông hoa máu yêu dị. Cô còn chưa kịp kêu ra tiếng sợ hãi thì tiếng súng dữ dội đã vang lên, chấn động toàn bộ đại sảnh, Arthur nhanh chóng kéo Makin trên mặt đất dậy, một mặt thoái lui ra sau bàn ăn, mặt khác hướng về trần nhà trước mặt bắn rất nhanh mà có trật tự.
“Mau tránh ra sau bàn!” Trong vô số tiếng kêu hoảng sợ cùng với mảnh vụn bắn tung tóe, Đường Mật nghe thấy Arthur hét to với mình.
Đường Mật không hề suy nghĩ nhiều, thân thể linh hoạt lộn một vòng sang bên cạnh, nhờ sự che chở của cái bàn, cô bò đến bên cạnh Makin. Sắc mặt ông trắng bệch ngã xuống đất ngất đi, máu tươi không ngừng tuôn ra từ bả vai, mũi Đường Mật cay cay, nhưng nước mắt không hề chảy ra, bởi vì những viên đạn dày đặc vẫn như hạt mưa nện xuống, tạo nên một khoảng lớn bụi mù và mảnh vụn. Cô ôm cổ Makin, cố hết sức kéo người ông lùi vào bên trong để tránh đạn lạc, thế nhưng sức cô không đủ, tốc độ di chuyển quá chậm. Ngay vào lúc chỉ mành treo chuông, hai người đàn ông mặc quần áo đen không biết từ đâu xuất hiện giúp cô nâng cánh tay Makin lên, nhanh chóng chạy về phía cánh cửa nhỏ bên cạnh.
“Đừng sợ, chúng tôi sẽ bảo vệ ngài Makin an toàn, cứ đứng ở đây đừng đi đâu!” Trốn vào sau cánh cửa nhỏ của phòng chứa đồ rồi, một người đàn ông có mái tóc đỏ trong hai người nhỏ giọng nói với cô, người còn lại thì nâng súng chạy ra bên ngoài cửa.
Lại một hồi tiếng súng chấn động màng nhĩ, âm thanh “đoàng đoàng đoàng” cách cửa gỗ mỏng giống như từ nơi xa xôi truyền đến, ở trong phòng chứa đồ chật hẹp lại gợi lên tiếng vọng kỳ dị, vật dụng bên cạnh dường như cũng đang dao động rồi vỡ vụn, mê loạn mà không rõ ràng, nhưng sau tiếng rơi thật lớn của vật nào đó, tất cả đều dừng lại. Bầu không khí lặng ngắt như tờ, nếu như không có mùi khói thuốc súng nồng nặc và máu tươi không ngừng chảy trên người Makin, Đường Mật sẽ cho rằng chuyện xảy ra mới vừa rồi chỉ là ảo giác của cô.
“Hừ, muốn đấu với chúng ta, vẫn còn non lắm!” Người đàn ông tóc đỏ bên cạnh cất lên một tiếng cười lạnh.
Cửa được mở ra, Arthur vọt vào, trong tay còn cầm súng. Ánh mắt của anh trước tiên lướt qua Đường Mật, sau đó dừng lại trên người Makin đang bị thương.
“Đội trưởng, những sát thủ kia đã chết?” Người đàn ông tóc đỏ nhìn Arthur hỏi.
Arthur gật gật đầu, sau đó cúi người xuống, nhẹ nhàng lât người Makin, kiểm tra vết thương phía sau lưng. “Viên đạn xuyên qua bờ vai ông ấy, hẳn sẽ không bị tổn thương đến nội tạng, xe cứu thương sẽ lập tức đến ngay, bây giờ chúng ta di chuyển ông ấy đến nơi thoáng khí trước đã.” Anh vừa dùng khăn ăn linh hoạt buộc chặt vết thương của Makin, vừa ngước mắt nhìn Đường Mật nói.
Chương 14: Thương lượng
Đèn báo hiệu màu đỏ trước phòng cấp cứu vẫn đang chớp tắt, trên hành lang ảm đạm mọi thứ đều lờ mờ, thỉnh thoảng xuất hiện bóng áo trắng của bác sĩ và y tá, thoáng như những u hồn tự do.
Đường Mật ngồi trước phòng cấp cứu, hai tay đan vào nhau, cả người cảm thấy như đang chìm dưới đáy hồ, tuy khí lạnh xuyên thấu qua lễ phục dạ hội mỏng manh thâm nhập vào mỗi lỗ chân lông, nhưng trong lồng ngực lại như có một ngọn lửa thiêu đốt, nôn nóng đến đốt cháy cả trái tim. Mặc dù Makin chỉ bị bắn trúng xương bả vai, bác sĩ cũng nói tình trạng vết thương như vậy trong tình huống bình thường sẽ không nguy
hiểm đến tính mạng, nhưng cô vẫn khó có thể bình tĩnh. Trong tình huống bình thường đúng là không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nếu như gặp phải tình huống không bình thường thì sao? Cho dù rủi ro chỉ là một phần mười triệu thì cũng là nỗi đau không thể chịu đựng, cô đã mất đi cha mẹ, không thể lại mất thêm Makin nữa.
Cô cảm thấy càng lúc càng lạnh, ca phẫu thuật vẫn đang tiến hành, máy điều hòa trên đỉnh đầu chạy vù vù, phả ra từng đợt khí lạnh, xen lẫn mùi cồn gay mũi phảng phất trên hành lang. Đột nhiên, một chiếc áo vest nam phủ xuống đầu vai cô, trong vải vóc phẳng phiu còn vương lại nhiệt độ cơ thể, tựa như một đôi vai rắn chắc thay cô chặn lạnh lẽo lại. Cô ngẩng đầu thì thấy Arthur đang đứng trước mặt, đưa cho cô một ly giấy nói: “Trong cà phê bỏ thêm Whiskey, có thể định thần.”
Hớp ngụm cà phê nóng hổi, thần kinh căng thẳng quả nhiên thả lỏng được một chút, Đường Mật rủ lông mi xuống nói: “Cảm ơn”. Giọng nói khô khốc mất tự nhiên, trên hành lang vắng vẻ dường như có chút chói tai, đến cả bản thân cô nghe cũng cảm thấy hết sức châm chọc. Mấy giờ trước cô và người này còn như nước với lửa, thế mà bây giờ cô còn phải nói tiếng ‘cảm ơn’ với anh ta, bỏ tất cả vui buồn qua một bên, khách quan, thật lòng nói cảm ơn. Viên đạn kia vốn muốn bắn vào tim Makin, nhưng nhờ Arthur kịp thời nhào về phía ông nên viên đạn mới đi chệch hướng mà bắn vào vai, Makin tuy bị thương nhưng không mất đi tính mạng.
Nghe thấy lời cảm ơn của cô, Arthur khẽ gật đầu, trên mặt cũng không có nhiều biểu cảm lắm, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô, từ từ uống cà phê, tựa như đang suy tư gì đó.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ai muốn giết Makin? Các anh là ai?” Đường Mật nhìn anh một cái, rồi lại nhìn về phía mấy người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đứng cách đó không xa, cô nhận ra hai người trong số đó chính là hai người mặc quần áo đen vừa rồi bảo hộ cô và Makin trốn vào phòng chứa đồ.
“Em hỏi ba vấn đề, tôi trả lời em vấn đề thứ nhất trước. Nước A vẫn luôn tranh giành quyền khai thác hạng mục địa nhiệt của nước Z, mà ông Makin là người đánh giá hạng mục khai thác địa nhiệt của nước Z, nhưng trong báo cáo đánh giá gần đây ông đã bác bỏ phương án của nước A, điều đó cũng có nghĩa là số lượng lớn tiền bạc cùng tài nguyên mà nước A đã đầu tư vào hạng mục này trước đó đều đổ sông đổ biển.” Arthur dừng lại một chút, chăm chú nhìn vào ánh mắt cô, như đang quan sát phản ứng của cô vậy.
Chuyện về hạng mục địa nhiệt của nước Z Đường Mật đã biết, vào ngày đầu tiên trở về Makin đã nói với cô, ý kiến đánh giá của ông không thể nghi ngờ là tổn hại đến lợi ích của nước A, lẽ nào nước A vì trả thù đồng thời để tiêu diệt chướng ngại nên đã phái sát thủ ám sát Makin? Nghĩ đến ánh mắt kinh hoàng lúc nhận được bức thư kỳ lạ kia của Makin, cô đã có chút manh mối về nguyên nhân Makin bị tập kích.
“Ý anh là vì Makin bác bỏ phương án khai thác của nước A nên nước A muốn diệt trừ ông?” Đường Mật hỏi.
“Trên thực tế, người nước A đã từng nhiều lần lén lút liên lạc với ông Makin, có ý đồ hối lộ ông ấy nhưng đều bị cự tuyệt, nếu đã không có cách thu mua, chỉ đành phải diệt trừ.” Arthur đáp.
Đối với lời anh ta nói Đường Mật cũng không nghi ngờ, cô hiểu rất rõ tính tình ba nuôi mình, mặc dù bề ngoài Makin có vẻ hiền hoà cởi mở, còn thêm chút hồn nhiên, nhưng một khi liên quan đến nguyên tắc của mình thì ông sẽ quật cường bất khuất hơn bất cứ người nào. Phỏng chừng bức thư lần trước ông nhận được chính là thư hăm dọa mà nước A gửi tới, sớm biết như vậy lúc ấy cô đã lập tức báo cảnh sát, nếu thế thì sẽ không thể có chuyện xảy ra hôm nay. Nhưng vấn đề là, làm thế nào Arthur lại biết được chuyện này? Hơn nữa, tại sao anh ta phải bảo vệ Makin.
Rất nhanh Đường Mật đã nghĩ ra đáp án, bọn họ là người nước H, hoặc nói là người làm việc cho nước H. Bởi vì nước H vẫn luôn là đối thủ mạnh nhất trong cuộc tranh giành tài nguyên địa nhiệt với nước A nên Makin còn sống không thể nghi ngờ là sự trợ giúp cùng cam đoan đắc lực để bọn họ đánh bại nước A. Nhưng ngược lại, nếu như Makin không còn, vậy thì thành quả thắng lợi sắp tới tay của nước H rất có khả năng sẽ hóa thành bọt biển, cho nên bảo vệ an nguy của ông chẳng khác nào bảo vệ lợi ích của bọn họ.
“Nói như vậy, các anh là người nước H?” Đường Mật nhìn chằm chằm vào anh hỏi.
Arthur mỉm cười không lên tiếng, trong mắt thoáng hiện một tia tán thưởng, sự thông minh của cô vẫn luôn là một trong những ma lực hấp dẫn anh.
‘Anh ta không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận.’ Đường Mật quan sát vẻ mặt Arthur, trong lòng đồng thời cũng bắt đầu hiểu ra, vì sao lúc trước anh ta có thể trong thời gian quen biết chưa đến một ngày đã nắm được tư liệu về thân thế của cô. Tổ chức tình báo của nước H nổi tiếng thế giới, vệ tinh gián điệp của bọn họ rải rác khắp địa cầu, xúc tu dò tìm có thể dò đến từng góc mà người ta không cho ai biết, muốn có được toàn bộ tư liệu của cô chẳng qua chỉ là động vài ngón tay ấn mấy phím liên lạc. Cô nhìn bờ môi mỏng dưới chóp mũi cao thẳng của anh nhếch lên, lại nghĩ tới cuộc tranh đấu trong màn mưa đêm đó, trong lòng dâng lên tức giận mơ hồ, không tự chủ được trào ph
phúng nói: “Vậy tại sao anh lại buôn bán vũ khí ở nước Z? Chẳng lẽ nhân viên chính phủ nước H còn phải dựa vào những thứ ấy để kiếm thêm thu nhập?”
“Đây là vấn đề thứ tư của em.” Đối với sự châm chọc của Đường Mật, Arthur chỉ hơi nhướng mày, ung dung nhìn ly cà phê trên tay, nhẹ nhàng bâng quơ cản vấn đề này lại.
Nhưng Đường Mật không hề nổi giận, tất cả mọi chuyện đều liên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




