watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6010 Lượt

ba không?” Anh ta mỉm cười tháo kính râm xuống, thong thả ung dung nói. Đôi mắt lục sẫm sâu không thấy đáy, ánh lên trời chiều màu đỏ giống như miệng giếng sâu tập trung nhìn cô. Kỳ thật thứ anh ta muốn không phải là câu trả lời của cô, mà là muốn thưởng thức vẻ mặt khi cô phục tùng.

Đường Mật ngẩng đầu l, hít thở thật sâu, kéo suy nghĩ từ hồi tưởng trở về hiện thực, ép buộc mình nhìn vào hình ảnh trong gương. Ngũ quan xinh xắn, làn da trơn bóng mịn màng tựa như đồ sứ tinh xảo mà dễ vỡ, nhưng đôi mắt đen láy lại như kim cương cực kỳ sắc bén, trầm tĩnh mà sắc bén cắt ngang bầu không khí vẩn đục, mở ra một con đường sống.

“Cho dù phục tùng cũng là tạm thời.” Cô nhíu lông mày, tự nhủ với mình, sau đó kéo cửa phòng ra.

Arthur đang dựa vào bệ cửa sổ uống Whiskey, khi thấy Đường Mật mặc bộ lễ phục như đám mây đi từ phòng thay đồ ra, anh liền đặt ly rượu xuống, lặng yên tỉ mỉ nhìn cô, cảm xúc trên mặt rất phức tạp, không rõ là hài lòng hay không hài lòng, chỉ tùy ý để ánh sáng tối tăm nơi đáy mắt lướt trên người cô.

“Tôi bắt đầu hối hận vì chọn cho em bộ trang phục này rồi.” Lát sau, anh thu ánh mắt lại, xoay người cầm lấy một hộp lễ tinh xảo đi đến trước mặt Đường Mật rồi mở ra.

“Trang phục không hợp à? Có điều đã không còn thời gian thay nữa rồi.” Nhìn thấy vẻ thất vọng tiếc nuối trong mắt anh, Đường Mật có chút hả hê mà nhếch khóe miệng lên. Thưởng thức một người mạnh mẽ thỉnh thoảng lộ ra vẻ mặt bất lực thật đúng là chuyện làm người ta vui sướng.

“Không, chính là vì quá hợp, cho nên mới không hợp.” Arthur nửa quỳ xuống, nói ra một câu không rõ lý do, sau đó lấy từ trong hộp ra một đôi giày cao gót được đính kim cương và lông vũ màu trắng, ngẩng đầu nhìn Đường Mật nói: “Nào, ngồi xuống đi.”

Đường Mật theo lời ngồi xuống, chần chờ nhìn anh đặt chân trái của mình lên đầu gối, sau đó đi giày cao gót vào. Động tác của anh dịu dàng mà tập trung, vẻ mặt thật cẩn thận giống như trong lòng bàn tay đang cầm một vật báu vậy. Cô cảm thấy bàn tay to lớn kia như bao trùm lòng bàn chân lạnh buốt của mình, nhiệt độ đang từ lòng bàn tay anh truyền vào cơ thể, cháy lên một ngọn lửa nóng rực đốt tới mặt, tim vô cớ đập mạnh, chân đặt trên đầu gối anh cũng không tự chủ được mà rụt lại.

Đây là cử chỉ thân mật của những người yêu nhau, so với hôn môi càng khiến người ta mặt đỏ tim đập, nhưng giữa bọn họ lại không phải là loại quan hệ ấy, đột nhiên dịu dàng so với dùng vũ lực ép buộc còn làm cô sợ hãi hơn.

Arthur giữ lấy mắt cá chân mảnh khảnh kia, ngăn ý định rụt lại của cô, sức lực không lớn nhưng cũng làm cho cô không thể nào thoát ra. “Rất nhanh sẽ xong thôi.” Anh mỉm cười giúp cô đi chiếc giày còn lại vào.

Kể từ lúc bước lên máy bay đi tới nước Z, Arthur không còn lộ ra loại ánh mắt khống chế cùng nhìn thấu như trước kia nữa, cũng không còn bất kỳ cử chỉ cợt nhả nào, thậm chí ngay cả một câu nói trêu đùa cũng không có. Ngoại trừ hết lần này đến lần khác nhắc nhở Đường Mật “hạng mục công việc cần chú ý” trong lúc thực thi kế hoạch ra, phần lớn thời gian đều là một mình trầm tư, nhưng chỉ cần cô cần thứ gì thì anh ta luôn có thể nhận ra và thỏa mãn trước, có lúc thậm chí ngay chính cô cũng chưa phản ứng kịp. Ví dụ như lúc chọn món ăn, anh ta sẽ không quên dặn phục vụ không được có thịt trong món ăn; khi cô cảm thấy phiền muộn, bắt đầu vô thức vẽ lung tung lên giấy, anh ta sẽ đưa đến tờ tạp chí nhiếp ảnh mới nhất cùng một ly cà phê Sumatra; thậm chí còn suy nghĩ đến thói quen nghề nghiệp của cô mà bố trí cho cô một bệ máy chụp hình, đương nhiên tất cả hình chụp phải trải qua kiểm tra của anh ta.

Nói thật, Đường Mật chưa từng gặp được người đàn ông biết chăm sóc người khác như Arthur, săn sóc chu đáo mà rất có chừng mực, vừa cho bạn cảm thấy mình như công chúa bị anh ta giam cầm, nhưng lại không hề cảm thấy bị quấy rầy, thậm chí làm cho cô có loại ảo giác rằng người này hình như đã quen biết mình rất nhiều năm, còn hiểu cô hơn cả chính cô nữa. Có điều, rất nhanh cô đã nghĩ thông, có thể nhận ra thứ cô cần trước cả cô chứng tỏ tầm mắt quản chế của anh ta chưa bao giờ rời khỏi mình, dù có là lúc anh ta nhắm mắt một mình suy tư đi nữa. Làm thế nào để phá vỡ lòng đề phòng của người khác trong khoảng thời gian ngắn là môn học bắt buộc của mỗi đặc công, mà anh ta không thể nghi ngờ là cao thủ trong đó.

Nhìn khuôn mặt tươi cười hoàn mỹ không tỳ vết của Arthur, Đường Mật bĩu khóe môi, bỏ chân từ trên đầu gối anh xuống, đứng lên đi về phía bàn trang điểm: “Anh hoàn toàn không cần phải làm như vậy, tôi sẽ không nói tiếng cảm ơn.” Lúc đi qua, làn váy lay động của cô hững hờ phất qua bên chân anh.

Chương 16: Tranh chấp

Nhìn khuôn mặt tươi cười hoàn mỹ không tỳ vết của Arthur, Đường Mật bĩu khóe môi, bỏ chân từ trên đầu gối anh xuống, đứng lên đi về phía bàn trang điểm: “Anh hoàn toàn không cần phải làm như vậy, tôi sẽ không nói tiếng cảm ơn.” Lúc đi qua, làn váy lay động của cô hững hờ phất qua bên chân anh.

Arthur cũng đứng lên, nụ cười không thay đổi đi về phía cô, giống như lờ đi sự lạnh lùng cùng vô lễ của cô.

“Đã nhớ kỹ hết tất cả tư liệu chưa?” Anh đứng phía sau cô, vòng một sợi dây chuyền ngọc lục bảo ở cổ cô.

“Nhớ kỹ rồi.” Cô lạnh lùng nhìn khuôn mặt anh trong gương.

“Thân phận của em là?”

“Nhà động vật học kiêm nhiếp ảnh gia đến từ Châu Á – An.”

“Còn thân phận của tôi là?” Một tiếng “tách”, anh bấm khóa dây chuyền lại.

“Người thừa kế của gia tộc Solomon, một trong những nhà buôn vũ khí có thực lực nhất ở Châu Âu.” Cô cau mày đáp lời, đá quý lạnh mà cứng dán chặt lên vải vóc, khí lạnh giống như con rắn nhỏ chui vào da thịt cô.

“Quan hệ giữa em và tôi là?” Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt cô trong gương hỏi, hai mắt sáng óng ánh giống như ánh sáng của đá quý trên cổ cô vậy, chiết ra tia mê hoặc chói mắt.

“Tình nhân của anh.” Đường Mật cười lạnh nhướng mí mắt.

Ánh mắt Arthur lạnh xuống, Đường Mật cảm thấy không khí xung quanh như đang cấp tốc giảm đi, ớn lạnh nguy hiểm đang bò lên làn da phía sau lưng, làm cho lỗ chân lông co rút một trận. Đột nhiên, anh bóp lấy cổ tay cô, sức lực to lớn khiến cô gần như cho rằng xương mình sẽ bị bóp nát. “Nhớ cho kỹ, em là vị hôn thê của tôi, không phải là tình nhân.” Anh giữ chặt cằm cô, xoay mặt cô lại, ép buộc cô nhìn thẳng mặt mình: “Vì sao không nói theo như sắp đặt trong tư liệu?!”

“Tôi cho rằng hai cái không có gì khác nhau!” Đường Mật cố nén đau nhức ở cổ tay, nhìn thẳng vào mắt Arthur, dù cho ánh mắt bức người kia có gần như muốn xé n cô đi nữa.

“Ngu xuẩn! Tình nhân thì có thể tùy ý vứt bỏ hoặc là tặng cho người khác, còn vị hôn thê là nữ chủ nhân tương lai của gia tộc Solomon, đó là bảo hộ lớn nhất cho em trong phạm vi thế lực của Emile.” Trên mặt Arthur thoáng hiện lên một tia thô bạo, bất quá đã lập tức áp chế xuống, kéo tay phải Đường Mật, đeo một chiếc nhẫn ngọc lục bảo cực đại vào ngón tay giữa của cô.

“Đây là huy hiệu của gia tộc Solomon, vinh quang mà chỉ phu nhân tộc trưởng các đời mới có, không có mệnh lệnh của tôi, vĩnh viễn cũng không được phép tháo nó xuống, nếu như em còn muốn sống để gặp Makin.” Arthur nắm thật chặt ngón tay Đường Mật, loại cảm xúc nghiêm túc mà phức tạp trong đôi mắt kia làm cho cô bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt, thầm muốn lùi bước, tuy nhiên không có cách nào để rút ngón tay ra.

“Không cần nghĩ quá nhiều, cứ trở về làm chính em, một nhà động vật học kiêm nhiếp ảnh gia là được rồi. Những chuyện khác tôi và đội của tôi sẽ xử lý tốt. Em không có nguy hiểm, chỉ cần tin tưởng tôi, ít nhất là vào trước khi nhiệm vụ kết thúc.” Giọng nói của Arthur dịu xuống, nâng cổ tay cô lên trịnh trọng đặt một dấu hôn, sau đó xoay người rời khỏi phòng.

Đường Mật nắm chặt năm ngón tay, nhưng cổ tay vẫn còn sót lại sức lực cùng nhiệt độ của anh, nóng rát giống như bị in xuống một con dấu nào đó.

Yến hội buổi tối được cử hành tại “Hoàng cung” của tù trưởng Emile, cung điện có diện tích rất lớn, kiến trúc truyền thống Châu Phi cực kỳ đặc sắc cùng kiến trúc hiện đại hoàn mỹ dung hợp cùng một chỗ, thấp thoáng dưới bóng cây xanh rậm rạp, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy bóng dáng các loại động vật quý hiếm, cảnh sắc vô cùng tươi đẹp.

Đường Mật khoác cánh tay Arthur, tỉ mỉ quan sát bốn phía, trên mặt toát ra hiếu kỳ cùng kinh ngạc đúng mức của một người bình thường lần đầu tiên đến nơi này, đồng thời trong đầu nhanh chóng phát lại tin tức Arthur nói với cô: “Emile là một nhân vật rất có sắc thái truyền kỳ, hắn không phải là người Châu Phi mà xuất thân từ vùng Địa Trung Hải dựa vào buôn bán ma túy làm giàu. Sau đó tới nước Z, đã mở một công ty kim loại hiếm tại đây, nói trắng ra chính nhờ việc mua đi bán lại kim cương và dầu mỏ đã mang đến cho hắn của cải kếch xù. Bởi vì giúp chính phủ nước Z xây dựng không hoàn lại 5 trường học và bệnh viện hoành tráng nhất trong lịch sử quốc gia này, Emile đã giành được sự tôn kính của người

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT