watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6012 Lượt

liếc nhìn Đường Mật tựa vào cửa sổ như đi vào cõi thần tiên nói: “Xem ra ấn tượng của Emile đối với An không tồi.” Sau đó, ông ta cẩn thận quan sát sắc mặt Arthur, như là đang đợi anh ta bày tỏ thái độ.

Nhưng Arthur không nhìn ông ta, cũng không trả lời, chỉ như đang suy nghĩ điều gì mà nhìn chằm chằm Đường Mật. Có điều, Simon phụ trách lái xe lại không giữ được miệng, cậu ta vung tay về phía sau nói: “Đúng! An, chiêu ấy của cô quả là lợi hại, tia hồng ngoại, sóng siêu âm lại còn đèn flash gì đó, dọa Emile sững sờ một phen, tôi cảm thấy hắn nhất định đã bị cô mê hoặc rồi.”

Đường Mật nhả ra một vòng khói, nhàn nhạt nói: “Những thứ ấy chỉ là thường thức chụp ảnh cơ bản.” Thật ra trong lòng cô cũng không ghét Simon, ngược lại, bộ dáng cậu ta vung tay khi nói chuyện làm cô nhớ tới Lý Kỳ, nhưng mà chỉ cần vừa nghĩ tới ngày trước Arthur có thể biết được bí mật về thân thế của cô chính là nhờ Simon giúp, trong lòng cô lại có nỗi buồn bực.

“Đừng lạnh lùng như vậy, người đẹp à, hiện giờ chúng ta là một phe…”, Simon xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Đường Mật, vừa định trêu chọc vài câu, nhưng khi liếc đến vẻ mặt không chút biểu cảm của Arthur lập tức ngừng nói, nhún vai tiếp tục an phận lái xe.

JR nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Simon, đang định cười thật to nhưng luồng sáng chiết ra từ kính chiếu hậu làm cho đôi môi đang nhếch lên của anh ta lập tức mím lại. Anh ta thấp giọng nói: “Đội trưởng, đằng sau có chiếc xe đi theo chúng ta.”

Arthur nhìn phía sau một cái, quả nhiên, một chiếc xe con màu đen đang không nhanh không chậm theo sát phía sau bọn họ.

“JR, khi nào đến khách sạn cậu bí mật vòng sang đầu phố đối diện, chờ thấy rõ được biển số chiếc xe màu đen kia và mặt tài xế rồi hãy trở về khách sạn.” Arthur khẽ dặn dò, sau đó quay đầu lại nhìn mỗi người trong xe nói: “Emile là một người vô cùng cẩn thận, hắn cũng không tín nhiệm chúng ta, cho nên mới phái người theo dõi. Mà bước kế tiếp chúng ta cần làm chính là cho hắn nhìn thấy những thứ chúng ta muốn hắn nhìn .”

Khi nói những lời này, khóe miệng anh ta nhếch lên, giống như đang mỉm cười, nhưng đôi mắt màu xanh biếc kia lại lộ ra tia lạnh khiến người ta rợn cả tóc gáy. Lạnh giá dần lan tràn bên trong buồng xe chật hẹp, Đường Mật không tự chủ được ôm chặt hai cánh tay, giống như cái đêm giông tố trên thảo nguyên ấy vậy.

“Em yêu, chúng ta đến khách sạn.” Arthur ôm bả vai đang co rúm lại của cô, dịu dàng kéo áo choàng bị trượt xuống lên giúp cô.

Chương 19: Ngủ chung

Nửa đêm, Đường Mật đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Cô mơ thấy cha mẹ ruột của mình, biển rộng, nổ tung, bức tường cô nhi viện, ánh mắt điên cuồng tà ác của người đàn ông, cùng với nụ cười lúc cuối cùng trầm tĩnh mà lạnh lẽo kia của Emile. Từng cảnh tượng giống như những thước phim hiện lên trước mắt cô, mà mỗi lúc chuyển cảnh đều kèm theo cơn sóng lớn không xua tan được. Những cảnh tượng ấy rất lâu rồi không mơ thấy, lâu đến nỗi cô cho rằng mình đã quên, nhưng đêm nay chúng lại quay về, giống như một địch thủ cũ xa cách nhiều năm đứng trong bóng tối nhìn cô mỉm cười vậy.

Cô ngồi dậy, tay trái theo thói quen định kéo ga giường qua, lại đụng phải cánh tay đàn ông rắn chắc. Arthur nằm nghiêng, đường nét cơ thể khỏe mạnh dẻo dai mà cao lớn bên dưới ga giường hiển lộ vẻ hoàn mỹ. Tư thế ngủ của anh ta rất đẹp, đôi mắt khẽ nhắm, lông mi dài cong vút tựa như cánh bướm khép lại, ánh sáng mờ ngoài cửa sổ hắt lên mặt anh ta chiếu ra ánh sáng màu ngà, yên bình tựa như một pho tượng điêu khắc.

Đúng vậy, cô và anh ta cùng ngủ trên một chiếc giường, giống như vô số nam nữ đang trong tình yêu cuồng nhiệt vậy, nhưng bọn họ không phải là người yêu. Thông thường có thể khiến một nam một nữ không phải là người yêu cùng ngủ một giường chỉ có hai nguyên nhân, một là vì dục vọng của thân thể, hai là vì trong phòng chỉ có một chiếc giường, mà bọn họ là nguyên nhân thứ hai.

Tối qua khi chuẩn bị vào phòng khách sạn, Arthur ngăn cô lại, sau đó dùng mắt ra hiệu cho Simon. Simon nhẹ nhàng mở cửa phòng, chui vào trong, tựa như một con mèo linh hoạt. Không lâu sau, cậu ta đi ra, cẩn thận đóng cửa phòng nói: “Bên trong có hai cái máy nghe trộm, một cái ở phòng khách, cái còn lại trong phòng An, tài liệu trong ngăn kéo và laptop đều đã bị người ta động chạm vào. Thủ pháp khéo léo, là tay lão luyện làm.”

Arthur gật gật đầu, trên mặt không có chút biểu cảm bất ngờ nào, như là đã sớm đoán trước được tình huống này: “Đêm nay mặc dù Emile mời chúng ta đến hoàng cung, nhưng lại không nhắc một chữ đến chuyện giao dịch vũ khí, tôi liền biết là hắn sẽ có hành động.” Anh ta sờ sờ cằm, trong mắt lộ ra tia kín đáo: “Simon, nguồn năng lượng của hai cái máy nghe trộm kia có thể duy trì trong bao lâu?”

“Máy nghe trộm mini sử dụng loại pin cúc áo CR2032 Li-Ion, có thể duy trì liên tục 20 tiếng, phạm vi của mỗi máy nghe trộm là 30 mét vuông, mà phòng trong khách sạn có diện tích là 70 mét vuông, cho nên bọn chúng cần hai cái máy nghe trộm.” Simon đáp.

“Nói cách khác 20 tiếng sau máy nghe trộm sẽ mất đi hiệu lực, hơn nữa ở phòng khách sẽ không nghe được âm thanh ở phòng trong, còn phòng trong lại không nghe được ở phòng khách. Tài liệu và tư liệu trong laptop là tôi cố ý sắp đặt, mục đích là để Emile tin tưởng thân phận của chúng ta, nếu hắn đã muốn nghe trộm, vậy hãy để hắn nghe được cái hắn muốn là được rồi.” Arthur cười lạnh một tiếng, hạ thấp giọng nói với Simon: “Cậu nhanh chóng lấy tín hiệu âm tần của máy nghe trộm, để xác định vị trí xe tiếp nhận tín hiệu của kẻ nghe trộm, sau đó nói với JR.”

“JR, anh biết nên làm thế nào chứ?” Arthur quay đầu lại nhìn về phía JR.

“Đương nhiên, tìm được đám nhóc kia, sau đó gắn máy nghe trộm của chúng ta lên xe bọn chúng.” JR nháy mắt, nở nụ cười, vết sẹo ở khóe mắt giống như con giun đang ngọ nguậy.

Cuối cùng, Arthur mỉm cười với Đường Mật: “Còn em, em yêu, có lẽ đêm nay em phải ngủ ở phòng tôi rồi, tôi sẽ nói trước với em từng câu cần nói trong phòng khách.”

Simon huýt sáo, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười trêu ghẹo.

Đường Mật dùng mũi hừ lạnh một cái, không nhìn Arthur, ngược lại cười khiêu khích nhìn về phía Simon đang nháy mắt ra hiệu với mình: “Nhưng tôi lại muốn ở cùng phòng với Simon hơn.” Nói xong, cô hài lòng nhìn Simon đang mở to mắt, há rộng miệng.

“Như vậy cũng được, có điều phải hỏi thử ý kiến của Simon trước đã. Simon, cậu đồng ý không?” Arthur cũng cười theo, chậm rãi nhìn về phía Simon.

Simon vốn đang mở rộng miệng, vừa bị Arthur nhìn như vậy, cái cằm lập tức rụt về, đầu lắc như trống bỏi: “Không, không, tôi… tôi có bệnh mộng du, thích nửa đêm tỉnh dậy đánh người.”

Cứ như vậy, đêm nay Đường Mật chỉ có thể cùng Arthur ở chung một phòng, còn trong phòng ngủ ban đầu của cô đã đặt một cái máy ghi âm, nó sẽ tự động phát đoạn đối thoại mà bọn họ muốn Emile nghe được.

Đột nhiên, đèn đầu giường sáng lên, giọng nói uể oải của Arthur truyền đến từ phía sau: “Làm sao vậy? Không ngủ được ư? Lẽ nào em cũng giống Simon thích nửa đêm tỉnh dậy đánh người? Hay là không quen có đàn ông nằm bên cạnh?”

“Không, tôi chỉ không quen nằm bên cạnh anh.” Đường Mật không quay đầu lại, cong hai chân lên, đặt cằm lên trên đầu gối, buồn chán nhìn trần nhà, đây là động tác thường xuyên khi cô mất ngủ.

“Em sẽ quen nhanh thôi.” Anh xuống giường, đi đến quầy bar trong phòng.

“Tôi nói anh vì sao không ngủ dưới sàn nhà vậy chứ?” Cô tức giận bất bình nhìn chằm chằm bóng lưng Arthur nói. Anh không mặc áo, ngọn đèn lờ mờ chiếu vào bờ vai rộng lớn, cơ lưng căng đầy gợi cảm như có dòng nước chảy qua cùng vòng eo thon mà mạnh mẽ, đường sống lưng thẳng xuôi theo giữa lưng trượt xuống hông, mông cong vểnh làm cho người ta liên tưởng tới loài áo Săn trên thảo nguyên. Trong nháy mắt, Đường Mật có loại xúc động muốn cầm lấy máy chụp hình, thỉnh thoảng cô cũng sẽ chụp một vài bức ảnh về sức căng tràn của cơ thể con người.

“Tôi cũng không quen ngủ dưới sàn nhà, càng không quen để phụ nữ bên cạnh ngủ dưới sàn nhà.” Arthur rót ly rượu, nhấp một hớp, sau đó đi về hướng cô. Tóc dài màu vàng kim tùy ý tán trên đầu vai, lồng ngực cường tráng chắc nịch khẽ phập phồng, đôi mắt xanh biếc mang theo sự biếng nhác khi vừa tỉnh ngủ cùng một tia nguy hiểm đang tới gần cô.

Còn may anh không quen ngủ — lỏa! Đường Mật thầm mắng, nhưng ý nghĩ ấy cũng làm cô vô cớ cảm thấy miệng khô, mà lúc này ly rượu của Arthur đúng lúc giơ lên trước mặt. “Thế nào, thân hình của tôi có làm em hài lòng không?” Anh dựa vào rất sát, bờ môi cong lên, nhìn qua có một sức hấp dẫn tà mị, hơi thở ấm áp cộng với mùi hương nam tính trêu chọc chóp mũi cô.

Tim Đường Mật đập mạnh, đôi mắt không tự chủ được mà theo cơ ngực của anh trượt xuống cái bụng chắc nịch cùng hai chân thon dài, đột nhiên, cô nở nụ cười, nhận lấy ly rượu nhấp một hớp nói: “Rất tốt, thật sự nếu anh đồng ý, tôi có thể chụp giúp anh một bộ ảnh.”

“Ừm, đề nghị không tồi, sau đó thì sao?” Arthur cúi người, chống tay vào mép giường

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT