watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5994 Lượt

muốn giết em.” Anh giúp cô vắt khô vạt áo ướt sũng, đỡ thắt lưng cô đi về phía rừng rậm phía trước.

“Trước đó anh… thật sự rất đáng giận, có điều, cám ơn anh đã cứu tôi. Nhưng mà vì sao anh còn trở lại? Các anh… các anh không phải đã lấy được hợp đồng giao dịch vũ khí rồi sao?” Đường Mật tựa vào bờ vai Arthur thở, đầu vẫn còn choáng váng, chân mềm nhũn, cảm giác cũng không khác lúc bị cảm nặng là mấy. Bọn họ ở trong đường cống thoát nước hôi hám chạy hơn 4 tiếng đồng hồ, bị vết thương trên trán, năng lượng cơ thể cũng tiêu hao nhiều cộng thêm ảnh hưởng của thuốc nói thật bị tiêm vào trước đó nên lúc này Đường Mật cảm thấy cả người gần như mệt lả.

“Cố cầm cự đi, chúng ta nhất định phải đi vào sâu trong rừng trước khi mặt trời mọc mới có thể hoàn toàn thoát khỏi truy lùng của bọn chúng. Tôi nhận được tín hiệu phát ra trên mặt nhẫn của em, biết em đã rơi vào tay Emile, cho nên liền theo vị trí của tín hiệu tìm được em.” Tầm mắt của Arthur rơi vào vết thương rất nhỏ ở mép tóc của cô, trong lòng quặn đau dữ dội cùng với nỗi sợ hãi. Vào khi nhìn thấy cô mặt mũi đầy máu tựa trên ghế thẩm vấn, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú nhìn Emile, lộ ra ánh sáng không biết sợ mà đốt người, tim anh thật giống như bị móc ra, rét lạnh cùng sợ run từ dưới đáy lòng dâng lên từng đợt, nhưng lại có một loại nhiệt độ khác gần như điên cuồng cũng đang sôi trào trong máu. Trong đầu anh chỉ có một ý niệm duy nhất, chính là giết Emile.

May mắn, cô hiện tại rốt cục đã bình yên vô sự trở lại bên cạnh anh, dựa vào bờ vai anh, tựa sát cánh tay anh, trong lòng cảm thấy tốt đẹp mà ấm cúng, giống như vô số lần trong tưởng tượng của anh. Arthur ôm chặt phần eo Đường Mật, bước chân nhanh hơn, nhất định phải mau chóng tìm được nơi thích hợp cho cô nghỉ ngơi, thể lực của cô sắp tiêu hao hết rồi.

Chương 30: Nói thật

Trong rừng rậm tối om, giơ tay không thấy được năm ngón, không nhìn rõ đường ở nơi nào, thậm chí ngay cả dưới chân có đá hay không cũng rất khó phân biệt, thế nhưng dưới sự hướng dẫn của Arthur, Đường Mật đi cũng không quá gian nan. Một tay anh dìu cô, tay kia dùng dao găm phác nhánh cây cùng cỏ tranh chắn phía trước, động tác nhanh chóng mà chuẩn xác, không hề tốn hao một chút sức lực dư thừa nào, bước chân trong mạnh mẽ mang theo nhịp điệu linh hoạt nào đó, dễ nhận thấy là đã từng được huấn luyện nghiêm ngặt về hành quân dã ngoại.

Trong bóng tối, Đường Mật được Arthur dìu, nhiệt độ cơ thể anh xuyên thấu qua cơ bắp rắn chắc vây quanh cô, cộng thêm tiếng hít thở trầm ổn, làm cho thần kinh liên tục căng thẳng trong đêm nay của cô được thả lỏng, tất cả máu tanh cùng khủng hoảng xảy ra mấy tiếng đồng hồ trước thoáng như đã trôi qua mấy kiếp, hiện tại chỉ còn rừng cây tĩnh lặng cùng anh dũng mãnh đang ở bên cạnh, làm người ta cảm thấy vô cùng an tâm. “Tin tưởng tôi” đây là lời anh từng nói, mặc dù cô từng một lần hoài nghi, nhưng bây giờ cô đã không tìm được lý do nào hoài nghi một người đàn ông bất chấp cả nguy hiểm tính mạng để đến cứu mình nữa.

Anh ấy nhất định sẽ dẫn mình ra khỏi khu rừng, ra khỏi màn sương mù khổng lồ trên đỉnh đầu kia, cô bắt đầu tin tưởng như vậy.

Cuối cùng mặt trời cũng ló ra từ sau tầng mây, ấm áp và sáng sủa một lần nữa trở lại với khu rừng, gió sớm phất qua con suối trong veo lấp lánh, tiếng kêu khoan khoái của các động vật vang vọng trong rừng, cảm tạ vì sinh mạng nhỏ bé của mình lại đón được ánh mặt trời thêm một ngày trong giới tự nhiên tàn khốc.

Mấy chú khỉ mũi trắng đuôi dài đang chuẩn bị ra ngoài kiếm ăn lặng lẽ nhô đầu ra từ giữa cành lá, tò mò đánh giá hai “kẻ xâm lăng” xa lạ bên dòng suối nhỏ, bọn họ đang ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi, xem ra dường như cũng không định xâm phạm lãnh địa của chúng, cũng không có dáng vẻ muốn phát động tấn công. Sau khi Hầu Vương xác nhận hai sinh vật to lớn kia không có uy hiếp nào rồi liền dẫn theo thuộc hạ của nó tiếp tục hành trình kiếm ăn hôm nay.

Arthur ngồi bên cạnh dòng suối nhỏ, dùng vải đã thấm ướt cẩn thận lau vểt thương trên trán Đường Mật, sau đó nhai nát thảo dược có thể cầm máu tan bầm đắp lên trên vết thương của cô. “Đau không?” Anh cẩn thận chú ý nét mặt cô.

“Ừm, có chút, nhưng mà không sao.” Đường Mật hơi híp mắt, chóp mũi khẽ nhăn lại, bộ dạng không hề đề phòng hệt như con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

“Yên tâm đi, miệng vết thương không lớn, sẽ không để lại sẹo. Bất quá cho dù để lại cũng không sao cả, nếu như khuôn mặt em xấu đi tôi sẽ cưới em.” Arthur rất ít khi thấy được vẻ mặt ngây thơ như vậy của cô, liền không nhịn được nhếch khóe môi cười nói. Giọng điệu là trêu đùa, nhưng ánh mắt lại là nghiêm túc.

“Không cần, bây giờ công nghệ phẫu thuật thẩm mỹ rất phát triển, một vết sẹo nhỏ như thế căn bản chả là gì.” Đường Mật không chút để ý nhún vai, bởi vì híp mắt nên cô không nhìn thấy sự nóng bỏng cùng chân thành trong mắt anh.

“Chẳng lẽ gả cho tôi không được sao?” Arthur đem vải cột quanh trán cô, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, giống như đang nói giỡn, thế nhưng ánh mắt lại như hai tia xạ chiếu trên mặt cô, dường như muốn xuyên qua thân thể mảnh khảnh kia mà dò xét linh hồn bên trong.

“Không biết. Nhưng mà, nếu như anh muốn kết hôn với tôi, anh phải cưới Lý Kỳ trước.” Đường Mật đáp rất tự nhiên, bởi vì cô nhớ tới đoạn đối thoại với Lý Kỳ ở trên máy bay kia, sau đó đột nhiên ý thức được mình đã hơn một tháng không gặp tên ấy. Không biết anh ta đang làm gì? Phỏng chừng là đang nằm trên bờ cát cùng người đẹp tóc vàng nào đó triền miên đến chết rồi.

“Vì sao tôi phải cưới người đàn ông kia?” Arthur nhíu mày.

“Bởi vì tôi đã đáp ứng anh ta, nếu như tôi lập gia đình, chồng của tôi cũng phải cưới cả anh ta, như vậy anh ta sẽ không sợ thất nghiệp.” Đường Mật nhắm mắt lại nở nụ cười, trong đầu hiện ra nụ cười bất cần đời của Lý Kỳ, dưới ánh mắt của người khác thì có lẽ là hơi lỗ mãng, nhưng cô lại cảm thấy có một loại cảm giác thân thiết thẳng thắn.

“Hắn ta yêu em?” Giọng Arthur trầm xuống, đuôi lông mày từ từ nhướng lên.

“Ừ!” Đường Mật gần như là nói không suy nghĩ, tốc độ nhanh đến ngay chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc.

“Vậy em cũng yêu hắn ta sao?” Khóe miệng Arthur không tự chủ cứng lại, cho dù ánh mặt trời trên đỉnh đầu nóng rực như vậy, nhưng lạnh giá trong mắt anh lại làm cho người ta cảm thấy lỗ chân lông se khít lại chỉ trong nháy mắt.

“Đúng vậy.” Đường Mật đột nhiên cảm giác được có điểm không bình thường, cô nói chính là lời thật, cũng không có gì phải che giấu, nhưng đó lại không phải câu trả lời cô trải qua suy nghĩ, tựa như đầu lưỡi đột nhiên tự có ý thức, không hề bị bộ não điều khiển.

“Các người là tình nhân?”, Arthur ép hỏi gắt gao.

“Không, chúng tôi là thân nhân… trời ạ, anh đừng hỏi tiếp nữa!” Đường Mật cuống quít mở mắt ra, quát to với Arthur, cô không có cách nào khống chế đầu lưỡi của mình, chỉ có thể hi vọng khống chế được đầu lưỡi của anh, đừng ép hỏi thêm nữa.

Nhìn thấy bộ dạng lúng túng của cô, Arthur quả nhiên không lên tiếng nữa, mà là như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm khuôn mặt cô. Đột nhiên, anh như là ngộ ra được điều gì, trên mặt lộ ra nụ cười giảo hoạt mà hiểu rõ, đôi mắt xanh lục sáng trong dưới ánh mặt trời giống như một chiếc gương có ma pháp, như là muốn chiếu rọi trần trụi góc sâu kín nhất đáy lòng cô dưới ánh mặt trời, không chừa một con đường sống, cô nhìn mà kinh hãi từng hồi.

“Vậy… em có yêu tôi không?” Arthur mỉm cười, nhẹ nhàng nói ra một câu.

“Yêu…”, Đường Mật gần như muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình, đó không phải lời cô muốn nói, nhưng giọng nói ấy đã thay thế ý chí của cô rồi, ngay cả chính cô cũng còn chưa rõ lắm là có hay không, nhưng giọng nói kia đã trả lời như vậy, mà cô chỉ có thể ngây ngốc ở bên cạnh giương mắt nhìn!

“Shit! Hiệu lực của thuốc nói thật vẫn chưa hết sao?!” Đường Mật hung hăng mắng.

“Anh nên cảm tạ thuốc nói thật kia, nếu như không nhờ nó, anh vĩnh viễn cũng không nghe được câu nói thật trong lòng em này.” Arthur sung sướng nở nụ cười, nụ cười kia rực rỡ chói mắt mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, xinh đẹp tựa như hồ nước trong suốt sâu rộng trên núi tuyết Kilimanjaro, làm cho người ta kìm lòng không đặng mà muốn dấn thân vào trôi theo dòng chảy, mặc dù giờ phút này cô rất có xúc động vung nắm đấm.

“Có ai đã từng nói qua anh rất hèn hạ chưa?” Nhìn khuôn mặt tươi cười khi âm mưu thực hiện được của anh, Đường Mật quyết đoán vung quả đấm.

“Ha ha, em yêu, anh sẽ xem

câu này của em là lời ca ngợi hay nhất trên thế giới.” Arthur nắm cổ tay cô, nhẹ nhàng kéo một cái rồi ôm cô ngã người xuống. “Anh yêu em. Đừng chạy trốn nữa, có được không?” Arthur vuốt gò má nhẵn mịn của Đường Mật, áp lên trán cô dịu dàng nói.

Đường Mật nâng lông mi, ánh mắt của anh chỉ đang cách vài cm, thành khẩn mà nhiệt liệt nhìn cô, loại tình cảm mãnh liệt nhưng ấm áp từng chút xâm lấn vào mắt cô, sau đó dịu dàng nuốt gọn lấy cô. Lần đầu tiên cô

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT