|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhẹ.
* Michelangelo: là một nhà điêu khắc nổi tiếng, ngoài ra ông còn là hoạ sĩ, kiến trúc sư, nhà thơ, và kỹ sư vào thời kỳ Phục hưng Ý.
http://YenBai.Mobi/wp-content/uploads/2014/11/19/-1416393859.jpg
Đường Mật đột nhiên cảm thấy trong mũi nóng lên, hai má thì nóng đến bốc hơi hệt như trứng gà trong chảo. “Trời nóng thật đấy.”, cô lại một lần nữa giải thích cho sự thất thố của mình, sau đó dời tầm mắt cố ý hỏi: “Trước kia anh thường nấu cơm một mình sao?”
“Không, trước kia anh trai anh thường nấu cơm cho anh ăn, anh nhìn thấy nhiều tự nhiên cũng học được chút tài nấu nướng.” Arthur nhanh chóng xắt nấm, dùng dao tinh chuẩn xắt từng miếng nấm thành những miếng độ lớn bằng nhau, chỉnh tề hệt như từ máy laser cắt kim loại ra vậy.
“Vậy, cha mẹ anh đâu?”
“Đã qua đời từ năm anh 13 tuổi rồi, trên thực tế anh là do anh trai anh nuôi lớn. Cha mẹ để lại cho bọn anh một tài sản khổng lồ, nhưng cũng để lại một nhóm kẻ thù không hề ít. Mặc dù trong nhà có rất nhiều đầu bếp, nhưng anh trai anh vẫn khăng khăng tự mình làm cơm cho anh ăn, chính là để phòng ngừa có người bỏ thuốc độc.” Mặc dù đang nói đến chuyện bỏ thuốc độc, nhưng giọng điệu Arthur lại nhẹ nhàng giống như đang thảo luận uống cà phê có nên bỏ đường hay không vậy.
Đường Mật khẽ trợn to hai mắt, cô không ngờ rằng anh lại có một đoạn quá khứ như thế. “Vậy vì sao anh lại gia nhập Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu?” Cô không nén được mà hỏi, theo lẽ thường gia cảnh anh rất tốt, lại có anh trai yêu thương mình, hẳn là không cần phải làm công việc đặc công có tính nguy hiểm cao như vậy.
“Vì sinh tồn. Lúc ấy người muốn giết hai anh em anh nhiều lắm, anh trai anh liền đưa anh đến Học viện quân sự của nước H, theo lời của anh ấy nói thì là ‘thay vì luôn cầm súng bảo vệ em, chẳng bằng để em học được cách cầm súng tự bảo vệ mình.’ Sau khi tốt nghiệp không lâu anh đã vào Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu, cho tới bây giờ.” Trong lúc nói chuyện thì Arthur cũng chuẩn bị xong bữa sáng của hai người, đem một đĩa to trứng gà chiên cuộn nấm thơm lừng nóng hổi đang bốc hơi đặt trước mặt cô.
Đường Mật xiên một miếng cho vào miệng, trứng gà thơm mềm bao lấy nấm tươi non, hơn nữa một chút sốt cà đã hòa quyện hương vị hai loại nguyên liệu vào nhau, ừm, tay nghề của anh ấy và bà Ronado cũng ngang ngửa. Cô ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy anh đang rũ mắt chầm chậm uống cà phê, nhìn không rõ thần sắc trong mắt, nhưng một cảm giác lạnh lùng xa cách đang dần dần toát ra từ người anh, ánh mặt trời chiếu vào chén sứ trắng, ánh ra vẻ sáng bóng lạnh lùng giống như trên mặt anh vậy. Cô biết rõ khi một người rơi vào hồi ức
ức không vui sẽ có vẻ mặt như thế, tuổi thơ của anh không nghi ngờ là rất gian khổ, thậm chí là tàn khốc, có lẽ cô không nên đường đột hỏi về quá khứ của anh, trong lòng mỗi người đều có góc khuất không muốn người khác chạm đến.
“Xin lỗi, em…”, cô để nĩa xuống, không biết nên nói thế nào để có thể cứu vãn sự tẻ ngắt lúc này.
“Đừng lo lắng, em yêu. Anh không yếu đuối như vậy đâu, em căn bản không cần phải nói xin lỗi. Anh cũng không định giấu diếm em về quá khứ của anh, anh thật sự là họ Solomon, Schumann.Solomon là anh trai của anh.” Arthur nở nụ cười, nắm tay Đường Mật, bình tĩnh nhìn vào mắt cô.
Lần này Đường Mật hoàn toàn kinh ngạc, cái tên Schumann.Solomon này tuyệt đối không hề xa lạ, mặc dù không giống như phần đông những nhà tài phiệt lớn thường xuyên xuất hiện trên TV hoặc tạp chí, nhưng anh ta chính là người đứng đầu tập đoàn vận tải đường thủy lớn nhất Tây Âu, cũng là một trong những thành viên chủ chốt thanh danh hiển hách của gia tộc Solomon. Arthur lại là em trai của anh ta, trong lúc nhất thời cô không biết nên phản ứng như thế nào, chỉ có thể lầm bầm hỏi: “Vậy, vì sao anh còn phải ở trong Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu?”
“Vào khi anh tốt nghiệp Học viện quân sự, cũng là lúc anh trai anh tiêu diệt sạch sẽ tất cả kẻ thù, anh ấy muốn anh trở về cùng anh ấy kinh doanh sự nghiệp của gia tộc, nhưng anh lại bất ngờ biết được thật ra mình vốn không phải là con ruột của cha, anh chỉ là kết quả yêu đương vụng trộm của mẹ và người đàn ông khác, hay nói đúng hơn là trên người anh căn bản không hề có dòng máu của gia tộc Solomon. Anh trai anh đã sớm biết điều này, nhưng anh ấy chưa bao giờ nhắc tới, chỉ luôn nói với anh rằng anh là người thân nhất của anh ấy trên thế giới này.” Giọng điệu Arthur vẫn nhẹ nhàng như trước, thậm chí mặt còn mỉm cười nhấp một hớp cà phê, nhưng cặp mắt xinh đẹp kia lại giống như bị lấy hết thủy tinh thể, trong tinh thể mong manh trống rỗng, giống như chỉ có như vậy mới có thể ngăn cách với khổ sở tràn đầy trong miệng.
Trên thế giới có hai loại người, một loại vào lúc thống khổ sẽ không có cách nào che giấu cảm xúc của mình, loại này chiếm đa số; còn một loại khác vào lúc thống khổ trái lại có thể khống chế phản ứng của mình rất tốt, loại này chỉ chiếm thiểu số, Arthur không nghi ngờ gì là loại thứ hai. Nhưng, như vậy cũng không chứng tỏ anh ấy sẽ không cảm thấy thống khổ, cho dù ở đại đa số thời điểm anh ấy khiến cho người ta có cảm giác anh ấy giống như một cỗ máy lạnh lùng mà chuẩn xác đi chăng nữa.
Chương 32: Nguyện vọng
Đường Mật thầm thở dài một hơi, đứng lên, ôm bờ vai rộng của anh, áp má vào má anh nói: “Nhưng bất luận thế nào, anh trai anh vẫn yêu thương anh, mà anh cũng yêu thương anh ấy không phải sao?”
“Đúng vậy, hơn nữa bây giờ anh còn có em.” Arthur đưa tay vuốt mái tóc Đường Mật, sau đó nắm bả vai cô kéo nhẹ, đặt cô lên đầu gối mình. “Em là món quà quý giá nhất mà Thượng Đế đã ban cho anh, mặc dù trước kia anh có thường xuyên nguyền rủa ông ta đi nữa.” Anh cười dùng ngón tay vuốt ve cằm cô, rồi lại di chuyển lên trên sờ cánh môi màu hoa tường vi kia, vài sợi tóc phất qua đuôi lông mày anh, màu xanh lục sẫm trong mắt đậm tới mức tựa như biển Aegean dưới trời đêm, dâng lên sóng lớn màu vàng kim đánh tới cô.
Đường Mật bị anh ôm ở trên đùi, đốt ngón tay anh lướt qua đôi môi cô, làn da hơi thô ráp kích thích thần kinh nhạy cảm, tạo nên một dòng điện nóng mà hơi nhột. Nhưng ngay tại lúc bờ môi anh sắp kề vào cô, cô đột nhiên ngửa đầu về phía sau, tiếp đó cười giảo hoạt nói: “Em còn chưa hỏi hết.”
“Em còn muốn biết điều gì nữa? Quan lớn?” Arthur nâng mắt, nở ra một nụ cười khổ cam chịu.
Người như anh đột nhiên lộ ra vẻ mặt cam chịu đã sâu sắc lấy lòng được cô, cô chớp mắt hỏi: “Anh có con chưa?”
Cười khổ trên mặt Arthur lập tức biến thành cười to sang sảng, anh lắc đầu, mang vẻ mặt yêu chiều cùng tán thưởng. Cô không hỏi thẳng anh là có bạn gái hay vợ chưa, mà lại hỏi anh có con chưa. Bởi vì có bạn gái hay vợ rồi không hẳn là đã có con, nhưng có con rồi liền chứng minh hai người vế trước anh đều đã có, dù cho hiện giờ không có, nhưng trước đó nhất định đã có. Khéo léo đặt ra vấn đề, hỏi được cả quá khứ và hiện tại của anh.
Anh học theo cô cũng chớp mắt, nhưng không muốn lập tức cho cô biết đáp án, cố ý cau mày trêu chọc cô: “Nhìn anh già đến nỗi để em thấy anh đã làm cha người ta sao?”
Đường Mật rõ ràng không hài lòng với câu trả lời của anh, cô buông tay ôm cổ anh ra, liếc mắt nói: “Việc này rất khó nói, không ít người mười lăm mười sáu tuổi đã làm cha, nhất là ở nơi sống thoáng như Tây Âu.”
“Được rồi, vậy anh cho em biết, anh không có con, cũng không có vợ, trước kia không có, hiện tại cũng không có.” Anh kéo bàn tay buông ra của cô về đặt lại lên vai mình.
“Vậy… anh chắc hẳn đã từng có bạn gái chứ?” Đường Mật còn chưa chịu từ bỏ ý định, lấy ngón tay chặn đôi môi không ngừng tiến công của anh.
“Việc đó đương nhiên rồi, nhưng đều là chuyện trước kia, chẳng lẽ em xem anh là đồng nam thuần khiết trong dàn đồng ca sao?” Anh khẽ cười ngậm lấy ngón tay thon dài của cô, sau đó từ từ mút lấy, giọng nói khàn khàn cùng mí mắt nhướng lên làm cho Đường Mật cảm thấy giống như có dòng điện mấy vạn volt đang chạy qua người, cảm giác tê dại đang truyền đi từ đầu ngón tay, từng chút chạy vào trái tim cô.
“Em chưa từng nghĩ như vậy!” Cô không ngờ anh lại đột nhiên nói ra lời “vô sỉ” ấy, hai má không khỏi bị thiêu thành một mảng đỏ ửng, nhanh nhảu rút ngón tay bị anh ngậm ở môi về.
“Anh nghĩ, có lẽ nên cho em biết anh rốt cuộc có phải đồng nam hay không…”, cuối cùng anh cũng tha cho ngón tay của cô, nhưng lại cực nhanh chặn môi cô lại, bàn tay xâm nhập vào dưới vạt áo rộng thùng thình, từ phần eo của cô chậm rãi hướng lên, sau đó nắm lấy khối mềm mại đẹp đẽ kia, ở trên đó tạo ra tia lửa càng nóng bỏng hơn.
Tim Đường Mật bỗng chốc đập mạnh, tư duy lập tức trống rỗng trong chốc lát. Đến khi phục hồi tinh thần lại liền vội vã đè chặt lấy ngón tay làm càn của anh, tránh khỏi đôi môi đang quấn quýt của anh nói: “Anh đừng được voi đòi tiên, còn có hành động xấu nữa cẩn thận em lại dùng nọc độc của Maasai chích anh bây giờ.”
Bờ môi Arthur khẽ cong lên, cổ tay nhẹ nhàng lật lại, liền giữ chặt bàn tay cô, còn tay kia gỡ kẹp tóc của cô ra. Mái tóc dài như suối đổ xuống, xõa trên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




