watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5983 Lượt

cánh tay anh, anh khẽ cắn vành tai của cô cười nói: “Quan lớn à, vũ khí của em đã bị anh tước đoạt rồi, vẫn nên ngoan ngoãn đầu hàng đi.”

Đường Mật bị anh một tay chế trụ, cảm giác như không còn sức lực để cử động cộng thêm giọng nói khàn khàn của anh trêu chọc gẩy bên tai, làm cho cô cảm thấy mình chật vật như một bại binh đã bị người ta tước đoạt áo giáo vũ khí, chỉ có thể trơ mắt chờ trận địa bị chiếm đóng khi tiếng kèn thắng lợi của quân địch vang lên.

“Xin lỗi, quấy rầy một chút.” Giọng nói trong trẻo của cha xứ Rebmann từ phía sau truyền đến, hữu hiệu cản trở tiến công của Arthur, cũng thành công giải cứu được Đường Mật từ trong tình huống luống cuống gần như sắp vỡ vụn ra ngoài.

Đường Mật vội vàng nhảy xuống khỏi đầu gối Arthur, lúng túng đến quả thực muốn ngay lập tức đào một cái hố rồi học theo đà điểu vùi đầu của mình xuống đó cho xong. Nơi này dù gì cũng là giáo đường, trước mắt cha xứ Rebmann có khuôn mặt hiền lành nhẵn bóng tựa như chúa trời chịu khổ trên thánh giá, vậy mà bọn họ lại ở dưới mắt Thượng Đế … Tuy cô là một người theo chủ nghĩa vô thần, nhưng giờ phút này vẫn không nén được nói thầm trong lòng: “Xin Chúa hãy tha thứ cho sự thiếu tôn trọng của chúng con.”

Tuy nhiên, trái ngược với sự lúng túng của cô, vẻ mặt cha xứ Rebann ngược lại tương đối bình tĩnh tự nhiên, ông hạ Thánh kinh trong tay xuống, nhìn bọn họ mỉm cười nói: “Đêm nay, hội Chữ Thập Đỏ có đoàn xe vận chuyển vật phẩm cứu viện đi Kenya, ta nghĩ hai người có thể ngồi nhờ xe để rời khỏi đây.” Nói xong xoay người lặng lẽ chắp tay chữ thập trước ngực, sau đó đi ra ngoài nói chuyện với những học trò của mình.

Đường Mật càng lúng túng đến mức đầu cũng sắp cúi xuống chạm đất rồi, trong vạn phần xấu hổ cô nghe thấy tiếng cười vô cùng khoái trá của Arthur.

Vài ngày sau, tại một trấn nhỏ của Địa Trung Hải.

Một dãy dù che nắng màu lam trắng được đặt dọc theo con phố nhỏ, trong ánh nắng mặt trời thoáng như có từng đám sứa bồng bềnh, hình ảnh cây anh túc đỏ tươi từ ven đường kéo dài suốt đến bệ cửa sổ trắng như tuyết của nhà dân làm cho người ta nghĩ tới làn váy nóng bỏng như lửa của vũ công flamenco[1">, còn tiếng đàn vừa mãnh liệt vừa thê lương của tay ghi-ta ở đầu phố lại như nhạc đệm tuyệt vời nhất cho chúng.

[1">flamenco: là một vũ điệu.

Đường Mật lười biếng tựa vào lưng ghế quán cà phê ngoài trời, nheo mắt lại hưởng thụ quang cảnh có sắc thái mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ hài hòa này, tâm trạng tựa như hương vị machiato đang lan tỏa trong tách, mang theo lơ đãng thích ý cùng lười biếng chậm rãi chuyển động trong không khí. Gió biển phất qua gò má, bên đường vài đứa trẻ đang thích thú liếm kem ly, mọi thứ đều ngọt ngào giống như đứa trẻ đang để xi rô chocolate bên môi vậy.

“Cẩn thận phơi nắng làm hư mắt bây giờ, nó là bảo bối quan trọng nhất của một nhà nhiếp ảnh đấy.” Arthur kéo bả vai cô qua, giúp cô đeo kính râm.

Đường Mật mở mắt ra, tầm nhìn ngoài kính râm lập tức thành một tầng màu nâu nhạt, bốn phía tối lại, nhưng bầu trời càng trở nên xanh hơn, đóa hoa càng trở nên đẹp hơn, tựa như một bức ảnh chụp được tăng thêm hiệu ứng Lomo lọc màu vậy, còn khuôn mặt ngược chiều ánh sáng của anh chính là tiêu điểm rung động lòng người nhất trong bức ảnh đó.

“Sao anh không về nước H báo cáo nhiệm vụ mà vẫn còn ở chỗ này?” Cô tựa vào vai Arthur, ngước mắt nhìn anh, ánh sáng nhu hòa của kính râm đã làm giảm bớt nét sắc bén trên mặt anh, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn tản mà thỏa mãn, một cặp chân dài biếng nhác thay đổi bắt chéo cho nhau, hoàn toàn giống một du khách bình thường đang tận hưởng kỳ nghỉ.

“Bởi vì anh đang nghỉ phép, anh đã yêu cầu cấp trên một kỳ nghỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ, muốn cùng với người yêu ở bên nhau.” Anh nhấp một hớp bia lạnh, không nhanh không chậm nói, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt.

Đường Mật đẩy bả vai anh ra, kéo kính râm xuống, có chút tức giận trừng mắt anh: “Anh gạt em, lúc ở lãnh sự quán anh cũng không nói muốn nghỉ phép mà nói rằng tới nơi này là vì Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu sẽ phái người tới đây chờ chúng ta hội họp.”

Mấy ngày trước cô và anh như hai con chuột chật vật núp trong xe vận chuyển vật phẩm của hội Chữ Thập Đỏ, cùng một đống lớn vật phẩm tỏa ra mùi cồn và dược phẩm có mùi đắng chòng chành đến cảnh nội Kenya. Sau khi vào đến lãnh sự quán của nước H ở Kenya, Arthur liên lạc với người của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu, tiếp đó một chiếc chuyên cơ đưa bọn họ đến trấn nhỏ ven biển này. Anh nói với cô tới nơi này là để chờ người của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu đến đưa cô về nước, không ngờ rằng mục đích thật sự của anh là đến để nghỉ phép.

Đường Mật mang theo buồn bực sau khi bị chọc ghẹo hất tay của anh ra, tức giận bất bình nói: “Anh không hỏi ý kiến của em một tiếng đã vây em ở chỗ này.”

Anh thích tự ý làm chủ sắp xếp mọi thứ cho cô. Bất kể là hành trình của bọn họ, khách sạn dừng chân, nhà hàng dùng bữa, hay thậm chí là cái váy xinh đẹp cô đang mặc trên người bây giờ cũng do anh chọn, mà anh hầu như chưa từng hỏi qua ý kiến của cô thế nào, luôn mang theo tự tin tuyệt đối rằng chắc chắn cô sẽ chấp nhận. Loại tự tin quá mức này thậm chí mang theo một chút cường thế làm cho Đường Mật nhiều lần cũng muốn kháng nghị, thế nhưng hết lần này tới lần khác những thứ anh chọn lại đáng chết là rất hợp với khẩu vị của cô, lại làm cho cô không tức giận được. Cô tựa như con mèo nhỏ bị cho ăn catnip[2">, một mặt muốn giãy giụa trong lòng bàn tay anh, mặt khác lại muốn hưởng thụ vuốt ve của anh.

[2">catnip: còn gọi là bạc hà mèo, là một loại thảo mộc có khả năng làm cho mèo say, an thần, thư giãn.

http://YenBai.Mobi/wp-content/uploads/2014/11/19/-1416393862.jpg

Arthur cười kéo tay cô về, hôn một cái lên trán cô: “Trấn nhỏ này là nơi anh thích nhất, mang theo người phụ nữ mình yêu tới nơi này luôn là mong ước của anh, chẳng lẽ em không thể thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ này của anh sao? Ngày mai là sinh nhật anh.”

Anh ngưng mắt nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm sáng ngời đến gần sánh ngang với bầu trời xanh biếc trên đỉnh đầu kia, nhiệt tình ánh ra hình bóng của cô. Mà từ sâu trong con ngươi anh, Đường Mật nhìn thấy sự chờ mong rừng rực thậm chí còn có một tia khẩn cầu, như những sợi tơ vững chắc quấn lấy một góc mềm yếu trong lòng cô, sau đó rậm rạp chằng chịt thắt một cái nút vô cùng khó cởi.

Chương 33: Nhẫn

Anh ấy đang cầu mình cùng trải qua sinh nhật sao? Hiếm khi người đàn ông bá đạo này lại có vẻ mặt xuống nước như vậy, sự yếu thế đột ngột của anh khiến chút tức giận trước đó của Đường Mật lập tức lắng xuống, cô liếc nhìn anh nói: “Ngày mai là sinh nhật của anh thật ư?”

“Ài, vì sao muốn em tin tưởng anh luôn khó khăn vậy chứ?” Arthur chán nản buông tay ra, nằm lên ghế dựa lấy tay che mắt, trong giọng nói mang theo cam chịu, vẻ mặt thống khổ giống như rất tổn thương.

“Ai bảo anh giỏi bịa chuyện làm gì, nên biết ngụy trang chính là nghề nghiệp của anh đấy.” Cô đã thấy được ý cười không thể che giấu bên khóe miệng anh cho nên không hề bị lừa vì dáng vẻ giả bộ đáng thương ấy.

“Được, nếu như lời anh nói không thể làm em tin tưởng vậy thẻ căn cước công dân do nước H ban hành hẳn sẽ không lừa em chứ.” Anh cong khóe môi, lấy thẻ căn cước của mình từ trong ví ra đặt trước mặt cô.

Đường Mật tỉ mỉ xem thẻ căn cước trong tay, ngày sinh được in bên trên quả nhiên là ngày mai. Cô đem thẻ căn cước trả lại cho anh, sau đó có chút lúng túng cắn cánh môi: “Nhưng, em còn chưa kịp chuẩn bị quà sinh nhật. Anh… anh thích món quà gì?”

“Món quà anh muốn có nhất đã ở ngay trước mắt rồi.” Arthur hái một đóa hoa anh túc nở rộ trong chậu hoa cài sau tai cô, rồi cầm tay cô trịnh trọng đặt bên môi mình, nói từng chữ từng câu: “Và anh hy vọng sau này sinh nhật mỗi năm đều trải qua cùng em, được không?”

Đường Mật kinh ngạc há miệng, câu này của anh có hàm nghĩa rất sâu nhưng lại vô cùng rõ ràng, mỗi năm đều cùng nhau trải qua sinh nhật không phải là bạn bè, không phải là người yêu, mà chỉ có thể là người thân trong gia đình. Anh nào phải đang cầu cô cùng ăn sinh nhật, mà là đang cầu… Đường Mật không dám nói ra chữ kia, bởi vì chữ ấy quá xa xôi cũng quá nặng nề, đối với phụ nữ mà nói có thể là một lần duy nhất trong đời người. Cô và anh cùng lắm mới chỉ quen biết mấy tháng, mấy tháng ngắn ngủi làm sao có thể quyết định cả đời về sau? Loại mạo hiểm cùng gấp gáp này làm cho cô cảm thấy sợ hãi.

“Em…” Cô vô thức muốn rút bàn tay về, nhưng nó đã bị Arthur cầm rất chặt, anh nhẹ nhàng đè ngón tay ở môi cô, ngăn trở lời còn chưa nói hết của cô.

“Không, đừng trả lời vội. Anh biết rõ việc này đối với em mà nói là có chút gấp gáp, trước lúc rời khỏi nơi này em còn năm ngày để suy nghĩ vấn đề của anh, bây giờ anh muốn dẫn em đến một nơi thú vị.” Anh mỉm cười kéo cô từ trên ghế dậy, đội cái nón cói rộng vành màu trắng cho cô.

Đường Mật bị anh nắm tay, chạy chậm một mạch qua quảng trường, gió nhẹ hơi hất làn váy cùng vành mũ của cô lên khiến cô không

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT