|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
hiểu ra, cô bắt đầu phản kích, vào ngay lúc anh tưởng rằng mình đã đạt đến thành công.
Cô rất thông minh, trong khoảng thời gian cực ngắn đã hiểu rõ kỹ xảo thẩm vấn của anh, còn hiệu quả cắt đứt “trình tự” của anh. Bộ khống chế tâm lý anh sử dụng với cô này là phát minh của CIA, có thể nhanh chóng đưa nghi phạm vào cái bẫy tư duy đã được thiết lập sẵn, nghi phạm ở trong bẫy sẽ bị “Vây” có trình tự, lúc này người thẩm vấn sẽ vạch ra cho người kia một “Lối đi “, vào khi nghi phạm cảm thấy mình rốt cục đã “Đi ra khỏi”, thì bí mật luôn giấu kín dưới đáy lòng cũng liền lộ ra ngoài. Nhưng trái lại, nếu như bạn có thể phá vỡ trình tự cấu thành cái bẫy – ngắt suy nghĩ của người thẩm vấn, thì loại phương pháp này sẽ mất đi hiệu lực, cho dù là một từ đơn cũng không ra khỏi đầu.
“Gậy ông đập lưng ông” Arthur còn nhớ trong một cuốn tác phẩm cổ xưa nào đó của Phương Đông có một câu nói như vậy.
“Ồ, làm sao cô biết sắp mưa?” Arthur buông tay ra, nghiêm túc nhìn cô, giống như bây giờ mới là lần đầu tiên hai người bọn họ đối mặt vậy.
“Bọn chúng nói cho tôi biết.” Đường Mật chớp chớp lông mi, trên mặt mang theo một vẻ ngây thơ thật thà, ngoan ngoãn giống như một học sinh tiểu học nhận được câu hỏi của thầy giáo.
“Bọn chúng là ai?” Arthur thong thả bước hai bước về phía bên cạnh.
“Sư tử, những con sư tử bên ngoài lều vải.” Cô ngoái đầu nhìn màn cửa lều vải.
Anh nở nụ cười, giống như là bị lời của cô lấy cảm tình vậy, vừa cười vừa xoay người, kéo màn cửa ra, lúc quay đầu lại lần nữa trên mặt đã hoàn toàn không còn chút ý cười nào: “Rất tốt, vậy cô đi tiếp đón bọn chúng một cái, thuận tiện hỏi xem đêm nay bọn chúng đã ăn no chưa?”
Bầu trời tối đen bên ngoài lều đang không yên, một tia chớp đánh vào tầng mây cuồn cuộn không ngừng, đánh thẳng xuống cả mặt đất, tiếng gầm nhẹ đói khát từ chỗ sâu trong màn đêm truyền đến, một tiếng nối tiếp một tiếng, như sấm sét vang dội.
—– bão tố sắp xảy ra.
Chương 6: Giằng co
Tuy rằng hiện giờ chỉ là mưa cuối mùa, mưa rơi sẽ không quá lớn, nhưng chẳng ai dám đi khiêu chiến sấm sét đánh xuống thảo nguyên vào đêm tối cả, cho dù là bộ đội đặc chủng được huấn luyện nghiêm chỉnh cũng sẽ không chọn loại thời điểm này mà đi vào chốn hoang dã vắng vẻ. Đường Mật gian nan cúi mặt xuống bờ vai, muốn lau đi nước mưa không ngừng nhỏ xuống trên mặt, vết thương chỗ cánh tay và bắp chân bị nước ngấm vào đau đớn từng cơn, những vết thương này đều do ban ngày lúc cô tránh né viên đạn mà có.
“Còn tiếp tục bị ngấm nữa, có lẽ vết thương sẽ nhiễm trùng.” Cô vừa gập người xuống vừa nghĩ. Tay chân bị trói lại, áo khoác bị lấy đi, khí lạnh theo từng lỗ chân lông xâm nhập vào cơ thể, cho dù ra sức cắn chặt răng cũng không thể chống đỡ. Bốn phía tối đen như mực, tia chớp hình cây gai không ngừng xẹt qua trên đỉnh đầu, thô bạo đánh xuống ngọn núi xa xa, trong tiếng sấm đồng thời truyền đến mạch đập của mặt đất cùng tim đập run rẩy của cô.
Lúc này, trong bóng tối phía trước lại nhen lên một ngọn lửa kỳ dị, ngọn lửa màu quả quít sáng rực lập lòe, chập chờn giống như đèn tàu trên biển rộng, hoặc như là một yêu nữ diêm dúa đang cám dỗ người lạc đường, đồng thời cũng tuyên cáo rõ ràng nó mới là chúa tể duy nhất trong đêm tối, là chỉ dẫn có thể giúp Đường Mật thoát khỏi khốn cảnh, cũng là chỗ dựa bây giờ của cô, mà cái cô phải làm là vô điều kiện khuất phục và nghe theo.
Arthur đã đứng ở nơi đó, Đường Mật biết, anh ta đang xuyên thấu qua ánh lửa mỏng manh bễ nghễ cô, giống như một pho tượng điêu khắc đóng băng. Từng sự biến đổi động tác, nét mặt, thậm chí là hít thở của cô đều chạy không khỏi ánh mắt anh ta, có điều anh ta không có bất kỳ hành động nào, cho đến khi cô hao hết phần sức lực cuối cùng, phủ phục ở dưới chân cất tiếng bi thương cầu xin tha thứ, anh ta mới nhìn xuống điềm đạm cười: “Nhìn xem, cô thật là thảm hại, tôi cũng sắp đau lòng vì cô rồi.” Sau đó lại dùng một viên đạn xuyên thấu qua ngực của cô, dễ dàng tựa như bóp chết một con côn trùng có cánh vậy.
Thợ săn cay độc sẽ luôn kiên nhẫn chờ đợi, chờ con mồi hao hết nhuệ khí cuối cùng trong người mới ung dung thu lưới, nhưng so với thợ săn, Arthur càng giống như một ma quỷ không gì làm không được. Đến nay Đường Mật vẫn nghĩ không ra làm thế nào mà anh ta biết được thân thế cùng bí mật của mình, để làm phai mờ đoạn ký ức kinh khủng kia, ba nuôi đã tốn gần mười năm tâm huyết vào cô, bây giờ lại bị một người xa lạ quen biết chưa quá nửa ngày dễ dàng gợi lại, tựa như thuật đọc tâm tà ác làm cho người ta kinh hãi vậy.
Đường Mật không tin trên thế giới thật sự có ma pháp, bản thân cô chính là một người có công năng đặc biệt, có thể hiểu ngôn ngữ của động vật cũng như trao đổi được với bọn chúng, nhưng việc ấy chỉ giới hạn trong phạm vi “những điều” đối phương “nói ra”, chứ không phải bí mật giấu kín dưới đáy lòng. Với cách thức vừa rồi Arthur thẩm vấn cô xem ra, giống như là thuật thôi miên có tính cưỡng chế nào đó. Loại phương pháp cưỡng chế thôi miên này vô cùng bá đạo, cũng không khác với nghiêm hình bức cung nhiều lắm, cho nên suy xét xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, phần lớn các quốc gia trong lúc thẩm vấn cũng sẽ cấm dùng, nhưng đối với một vài tổ chức bí mật cùng quân đội mà nói, nó vẫn là vũ khí bí mật hữu hiệu nhất.
Anh ta rốt cuộc là ai? Thương nhân thần bí khó lường? Tay súng bắn tỉa với nụ cười dịu dàng? Hay là nhà thôi miên lòng dạ độc ác? Có lẽ là tất cả nhưng lại không hẳn là tất cả, tựa như xuyên qua ống nhòm để lén quan sát một con báo, có thể nhìn thấy mỗi một chi tiết hoa văn nhưng mãi mãi cũng không đoán ra được tổng thể của nó.
Chịu đựng hành hạ của rét lạnh cùng mệt mỏi, Đường Mật cố gắng mở to hai mắt, trong lòng cũng càng khẳng định chắc chắn, cho dù ngoan ngoãn nói ra nơi giấu thẻ nhớ, thì người đàn ông đáng sợ này cũng sẽ không bỏ qua cho mình. Huống chi, cô bây giờ cũng không phải là không có chút phần thắng nào, bởi vì “Cứu binh” cực khổ chờ đợi đã lâu rốt cuộc cũng tới rồi. Nghe kia gầm khẽ từng chút một tiến đến gần, cô thoáng thở phào nhẹ nhõm, đáy lòng phát ra tiếng thở phào lặng lẽ: “Cám ơn trời đất, rốt cuộc mày đã tới rồi, Emma.”
Mưa đã tạnh, tầng mây tản ra, giữa trời và đất dần dần phân cách bằng đường biên giới mông lung, một con sư tử trắng xuất hiện, đứng ở nơi sắc trời tối tăm mù mịt, rồi từ từ tiến dần về phía bọn họ, tựa như tuyết đầu mùa ngưng tụ thành lưỡi đao từng nhát xẻ mảnh tối tăm dày đặc ra, vạn vật thì run rẩy phát ra tiếng kêu sợ hãi dưới lưỡi đao ấy.
Lúc nhìn thấy con sư tử màu trắng này, Arthur cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên. Đêm tối vốn là cơ hội kiếm ăn tốt của động vật, chung quanh đây không ít dã thú to lớn sinh sống, bình thường, bọn chúng sợ hãi ánh sáng đèn trong lều vải nên không dám tùy tiện đến gần, nhưng nếu như cách xa vòng bảo vệ của ánh sáng, bọn chúng sẽ hóa thân thành những sát thủ hung mãnh nhất, tiến hành tấn công bất cứ lúc nào. Điều anh hiếu kỳ hơn chính là người đang cuộn mình trong bụi cỏ kia sẽ có phản ứng như thế nào, nếu như trận mưa đêm trên thảo nguyên không thể làm cô khuất phục, thì răng thú sắc bén có thể xé rách trái tim kiêu ngạo kia của cô hay không? Chỉ cần vừa nghĩ tới cô sẽ thét chói tai, khóc thút thít sau đó trong lúc kích động mà mềm nhũn trong lòng anh, máu anh dường như muốn sôi trào lên, trong lòng rục rịch nở ra một chùm hoa đẹp đẽ, cho đến khi hai mắt mê ly. Vừa rồi ở trong lều vải, cô nở một nụ cười với anh, rực rỡ phảng phất như ngọc lưu ly, rõ ràng là yếu đuối như vậy, lại cứ muốn cố sức ra vẻ tài năng sắc sảo, không chút sợ sệt coi thường mọi thứ, kể cả linh hồn ẩn núp trong bóng đêm kia của anh, xinh đẹp đến khiến cho người ta muốn hung hăng phá hủy.
Trong nghệ thuật thẩm vấn bức cung, thay vì tra tấn thể xác, Arthur càng nóng lòng tách rời tư tưởng và ý chí hơn. Mặc dù có rất nhiều người cùng nghề lún sâu vào việc làm đối tượng bị thẩm vấn máu thịt lẫn lộn, liên tục kêu la đau đớn trong bạo lực Mỹ học, thì anh lại cho rằng đó là biểu hiện nhu nhược cùng vô năng, anh thích phương thức sạch sẽ mà hủy diệt triệt để hơn, tựa như ma cà rồng đẳng cấp tối cao, khi dùng bữa tuyệt đối sẽ không để con mồi tràn ra nửa giọt máu nào.
“Xem ra mình thật sự là một ma quỷ máu lạnh.” Anh thở ra một làn khói, nhếch khóe môi tự giễu nói. Có điều, người ăn cơm của nghề này lại có ai không phải ma quỷ chứ?
Sư tử trắng vẫn đang đến gần, bàn chân dày rộng không tiếng động bước qua bụi cỏ thấp bé, ngoại trừ tiếng tí tách của nước mưa, thì tất cả đều lặng ngắt như tờ. Ánh trăng vừa lộ ra giống như cây cọ vẽ mảnh khảnh, hùng hồn viền vòng quanh thân thể gọn nhẹ mà linh hoạt kia, trên bộ lông màu bạc có bọt nước đọng lại, theo động tác chậm rãi tỏa ra một vầng sáng óng ánh, nhưng mà ngay tại thời khắc bọt nước kia bị vẫy ra, cũng theo quỹ tích sức lực vận động mà bắn tung tóe.
Nó dừng ở trước người Đường Mật, đôi mắt màu xanh ngọc lướt qua cô, trong bình tĩnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




