|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mang theo sắc bén, nhưng chưa dừng tại đó, mà tiếp tục bắn thẳng về phía Arthur ở cách đó không xa. Cơ bắp hàm trên kéo về phía sau, răng nanh lành lạnh lóe lên trắng sáng trong bóng đêm, cả người lui về phía sau, tạo thành tư thế tấn công. Bước đầu tiên khóa chặt đối thủ mạnh hơn, là bản năng của tất cả động vật, sư tử đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Arthur nhìn chằm chằm con sư tử phía trước, tay lặng lẽ đặt lên súng ở bên hông. Nhưng mà sư tử trắng cũng không nhào về phía anh, mà chỉ là nhìn anh gầm lên vài tiếng, sau đó cúi đầu xuống liên tục ngửi ngửi Đường Mật bên cạnh, giống như vào sau khi dọa lui đối thủ mạnh, mới bắt đầu tỉ mỉ đánh giá mức độ tươi sống của “Thức ăn”.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, trên mặt Arthur không có bất kỳ biểu cảm gì, chỉ là ném cây dù trong tay xuống, đồng thời nhanh chóng kéo chốt khẩu súng, nhắm thẳng vào động vật họ mèo khổng lồ kia. Anh hẳn phải lập tức nổ súng, thế mà lại do dự, thậm chí có một chút xíu sợ hãi. Do dự là vì đang chờ đợi, chờ đợi cô gái quật cường kia cầu cứu mình, còn sợ hãi… Anh không muốn thừa nhận, nhưng không thể không thừa nhận rằng anh không muốn nhìn thấy hình ảnh cô chết đi. Ngay từ đầu đã là như vậy, nếu như thật sự muốn giết cô, từ lúc bắn ra viên đạn đầu tiên đã kết thúc tất cả mọi chuyện, nhưng mà anh lại không làm. Là vì sức hấp dẫn của cô hay vì một chút lương tri còn sót lại dưới đáy lòng, anh cũng không rõ lắm, chỉ rõ duy nhất một điều đó là có một số thứ dường như không còn giống trước đây nữa.
Chương 7: Trốn thoát
Vào ngay lúc Arthur chuẩn bị bóp cò, con sư tử trắng kia bỗng dừng động tác, sau đó từ từ lùi về phía sau, xoay người, lại lần nữa lẩn vào trong rừng rậm, thân hình trắng như tuyết sau khi lắc lư vài cái liền biến mất. Tựa như ánh trăng lơ lửng giữa những tầng mây dày đặc, khi bạn vừa định nhìn rõ bóng dáng yên ả kia, thì đã bị sương mù che khuất, đến cả việc nó có thật sự từng tồn tại hay không cũng không dám chắc lắm.
Đường Mật từ nãy vẫn im lặng nằm trên cỏ đột nhiên phát ra tiếng thét chói tai, âm thanh thê lương bồi hồi ở sát biên giới của sự sụp đổ, dễ nhận ra rằng cô đã bị hoảng sợ. Arthur cất súng, bước nhanh tới. Cúi người xuống, chỉ thấy khuôn mặt cô tràn đầy nước mắt, trong đôi mắt lóng lánh trừ nước mắt ra thì chỉ còn hình bóng của anh, giống như anh là cứu tinh duy nhất của cô vậy.
“Tảng đá… Thẻ nhớ giấu ở chỗ tảng đá, đừng giết tôi, tôi không muốn chết!” Cô cúi đầu la to.
“Tôi nghe thấy rồi, đừng sợ, mọi việc đã qua rồi, cô bây giờ rất an toàn.” Arthur mềm mỏng trấn an. Nâng cơ thể yếu ớt gần như không còn chút sức lực gì của cô dậy, giống như cầm một chiếc lá cây lìa cành lên vậy. Tóc đen ướt sũng quấn lấy cánh tay anh, quyến luyến mà dịu hiền, cái trán trơn bóng của cô ngả vào trong ngực anh, không ngừng khóc thút thít. Loại xúc cảm mềm mại này làm cho anh cảm thấy cô giống như đã thuộc về mình, nhưng lại giống như không phải, trong lúc mê muội đó, anh thất thần giây lát.
Khi từ cổ tay truyền đến một sự đau nhói rất nhỏ, suy nghĩ phức tạp mới chợt hồi tỉnh, Arthur không khỏi thất thanh cười khẽ, đây mới là thực lực chân chính của cô ấy nhỉ?
“Dù ở thời đại khoa học kỹ thuật phát triển như hiện nay, nhưng phương pháp cổ xưa cũng vẫn là kỹ năng hại người hữu hiệu nhất, ví dụ như nữ sắc. Cho nên tuyệt đối không thể xem thường kẻ địch của bạn, dù cho cô ấy nhìn có vẻ nhỏ yếu thế nào đi nữa.” Arthur rút cái kẹp tóc cắm vào bắp thịt ra, đột nhiên nhớ lại khi còn ở Học viện Quân Sự huấn luyện viên đã từng nói một câu như vậy. Từng hồi tê dại từ miệng vết thương lan đến tứ chi, nhưng anh vẫn trong nháy mắt khống chế ở cổ họng Đường Mật. Năm ngón tay giữ chặt, ngầm dùng sức, so với yêu nhiều hơn một phần mãnh liệt, so với hận lại nhiều hơn một phần d dưa.
“Nếu như tôi là anh, bị thuốc độc của người Maasai đâm trúng, sẽ không lộn xộn đâu. Động tác mạnh sẽ chỉ làm máu tuần hoàn nhanh hơn, chất độc cũng lan đi nhanh hơn. Lẽ ra anh có một tiếng đồng hồ để sống, nhưng bây giờ chỉ còn lại 45 phút thôi.” Đường Mật ngước mặt lên, mỉm cười, vẫn kiêu ngạo như trước, tia sáng dưới đáy mắt chiếu lên trên mặt anh, ở trong đêm tối làm mắt anh đau nhói.
“45 phút cũng đã đủ giết cô rồi!” Arthur lạnh lùng nói, nhưng ngón tay lại đang từ từ tuột xuống, bả vai không còn sức mà buông thõng. Chất độc đã phát tác, loại thuốc bí mật của người Maasai là do nọc độc của rắn Mamba đen(một trong những loài rắn độc nhất thế giới) và nhựa cây xương rồng trong sa mạc hòa trộn thành, một giọt đã có thể giết chết mấy người đàn ông cao to cường tráng, đó là vũ khí ngay cả tử thần cũng sợ hãi.
Đường Mật đẩy tay anh ra, dây thừng từ cổ tay cô cũng đang trượt xuống, rớt trên mặt đất, nát vụn đến giống như vải rách, làm cho người ta không khỏi hiếu kỳ rốt cuộc là loại vũ khí sắc bén nào có thể tạo thành sự tổn hại hủy diệt đối với dây thừng leo núi rắn chắc như thế? Cô cử động cổ tay một chút, rút súng bên hông anh ra, đặt vào huyệt Thái Dương của anh hỏi: “Cảm giác bị súng chỉ vào như thế nào? Ngài Arthur.”
“Cô biết dùng sao? Có cần tôi chỉ bảo cô không?” Arthur gắt gao nhìn chằm chằm vào bờ môi màu hồng của cô, như là muốn đốt thành mấy lỗ ở bên trên, nhưng khuôn mặt vẫn để lộ ra biểu cảm vui vẻ.
“Phải thử một lần xem sao?” Đường Mật dịu dàng hạ thấp môi, gần như sắp chạm phải tai anh, ngón tay linh hoạt kéo chốt xuống, tiếng của cơ quan trong trẻo vang lên tựa như thời khắc cửa chớp được ấn xuống vậy.
Arthur nghiêng mặt qua, đôi môi lướt qua bờ môi lạnh giá của Đường Mật, anh cố ý cắn một cái ở bên trên, sau đó hài lòng nhìn một tia ánh sáng lạnh bắn ra từ mắt cô.
“Nếu như tôi là cô, tôi sẽ yêu cầu một chiếc xe để vượt qua rừng rậm phía trước, nơi đó có đường thông đến đường cái của thành trấn, cũng là lối ra duy nhất. Nhưng điều kiện tiên quyết là cô không được mở GPS chỉ đường, như vậy sẽ làm người của tôi nhanh chóng tìm được cô.” Anh kiên nhẫn chỉ bảo, giọng điệu thong thả mà rõ ràng, giống như loại thuốc bí mật của người Maasai căn bản không có chút ảnh hưởng nào đến anh vậy.
Tiếng bước chân tỉ mỉ vang lên, những bụi cỏ dao động không yên, tựa như vô số con tằm gặm cắn lá dâu đang tiến đến gần bọn họ. Arthur nở nụ cười với Đường Mật, trong mắt lại lần nữa lộ ra cái loại thân thiết chân thành kia: “Người của tôi tới rồi, hi vọng cô có đủ năng lực để vừa uy hiếp tôi đồng thời chống cự lại bọn họ.”
Đường Mật ấn chặt họng súng vào da anh, đột nhiên có xúc động muốn bóp cò súng. Cô rất không thích nhìn thấy vẻ mặt này của anh ta, rõ ràng là xâm lược tàn khốc, lại cứ muốn dùng ánh mắt ôn hòa nhất để truyền đạt, giống như có người một mặt dùng dao nhỏ cắt cổ họng của bạn, một mặt lại nói với bạn sinh mạng đáng quý đến mức nào. Cô cười lạnh đẩy anh ra, đứng lên chậm rãi lùi về phía sau, đồng thời nhìn chằm chằm vào mặt anh nói: “Nếu như tôi là anh, lúc này sẽ chọn im lặng. Bởi vì ‘người’ của tôi cũng tới rồi.”
Giống như là phối hợp cùng lời nói của cô, mặt đất đột nhiên truyền đến rung động dữ dội, tiếng động từ xa tới gần so với tiếng sấm còn vang dội hơn. Phản ứng đầu tiên của Arthur là núi lửa phun trào, đến khi nhìn thấy dòng nước lũ màu đen mang theo khí thế mạnh mẽ ùn ùn kéo tới kia, anh quát lên với người của mình giữa những bụi cỏ đang không ngừng tiến lại gần: “Phân tán ra, chạy sang hai hướng, là đàn trâu rừng!”
Sừng sắc nhọn xé mở bóng đêm mù mịt, sức mạnh gần bằng một tấn đều tụ trên chiếc sừng nhọn lóe tia sáng u tối kia, dùng tốc độ 50 km/h liều mạng lao về phía trước. Đàn trâu
rừng chạy như điên, vì nguyên nhân kẻ thù dũng mãnh đang đuổi sát phía sau bọn chúng, chỉ cần hơi chần chừ sẽ bị xé thành từng mảnh ngay lập tức. Nhưng cùng lúc đang lánh nạn, bọn chúng cũng hóa thành quân đội thiết giáp đáng sợ nhất trên thảo nguyên, đạp nát bấy bất cứ chướng ngại vật nào ngăn cản đường chạy của chúng, cho dù có là xe thiết giáp thật đi chăng nữa.
Mười mấy con trâu rừng bị vài con sư tử cái bao vây truy đuổi, làm cho không còn đường lui, chỉ có thể dạt ra liều mạng tung vó mà chạy tới bên này. Tốc độ của mấy con sư tử cái kia không nhanh không chậm, phối hợp khá ăn ý, đồng thời với việc giữ nguyên thế tiến công mạnh mẽ, cũng bảo đảm con mồi sẽ men theo tuyến đường dự tính nhắm về phía mục tiêu — lều vải của nhóm Arthur.
Trong hỗn loạn, Arthur được người của mình vừa chạy tới kéo sang một bên, khó khăn lắm mới tránh khỏi trâu rừng đâm vào, cùng lúc đó, một con sư tử trắng xẹt qua bên người bọn họ, tứ chi khỏe mạnh cùng bộ lông mượt mà xinh đẹp đến giống như ảo ảnh. Arthur mở to hai mắt, căm tức nhìn bóng dáng màu trắng kia, sư tử trắng quay đầu nhìn lại anh, đôi đồng tử thú màu nhạt dưới ánh trăng yên bình như nước, rõ ràng ánh lên vẻ mặt méo mó của anh, nhưng trong nháy mắt trôi qua, lại không còn gì cả.
Không phải khiêu khích, không phải căm thù, lại càng không phải coi khinh, chỉ là yên bình đơn thuần, là một loại biểu hiện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




