|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
gia….” Hắn chần chờ, “Ngươi có phải quá mức hưng phấn rồi hay không?”
Trác Phi Dương bật ra một tiếng thở dài, “Ngươi không hiểu được đâu, nàng sinh bệnh hơn nửa tháng ngươi có biết ta nhàm chán đến cỡ nào không, dù sao một nữ tử thú vị giống nàng thật sự rất hiếm gặp.”
“Nói cũng đúng.” Phần lớn nữ tử trong kinh thành đều thuộc loại nhàn tĩnh văn nhã, tuy rằng tướng mạo xinh đẹp nhưng tính cách lại quá mức tương tự, không có chút đặc sắc, nhìn riết cũng thấy nhàm chán.
“Dù sao hiện tại cũng không có việc gì làm, không bằng trước hết cứ đi xem thử nha đầu kia đang làm gì cũng tốt.”
Vì thế hai nam nhân liền đường đường chính chính đi vào phòng bếp của vương phủ, đột nhiên không hề phòng bị xuất hiện trước mặt của tỷ đệ Liễu thị, làm Liễu Ti Vũ không kịp thu hồi nụ cười rạng rỡ ở trên mặt.
Nụ cười của nàng không thuộc dạng minh diễm động lòng người, bởi vì nàng không phải mỹ nữ, cũng không phải loại đạm nhạt, kín đáo, trên người nàng chưa từng có khí chất thục nữ. Đó là nụ cười xuất phát từ vui sướng, hân hoan, một loại làm cho người nhìn thấy hay nghe thấy đều bị cuốn hút bất giác cũng bị lây nhiễm mà khoái hoạt cười.
Nguyên lai nàng không phải trời sinh chỉ có một bộ lãnh đạm biểu tình, nguyên lai nàng cũng có thể cười đến như vậy hạnh phúc, không khúc mắt, không vướng bận lại rung động hồn người.
“Tam nha đầu.”
Thanh âm không có hảo ý, Liễu Ti Vũ ngay lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, cẩn thận nhìn chằm chằm vào hai người trước mắt.
“Mới vừa rồi chẳng phải cười thực vui vẻ sao? Tại sao mới vừa thấy bổn vương thì lại mặt lạnh, chẳng lẽ không chào đón bổn vương?”
“Vương gia sao lại nói thế, tại đây Thụy vương phủ chỉ có Vương gia không chào đón ta, ta nào dám có can đảm không chào đón vương gia.”
“Vậy cười một cái để bổn vương nhìn xem đi.” Hắn dùng chuôi quạt đang cầm trong tay nâng cằm nàng lên, muốn cười lại không cười nhìn chằm chằm vào mắt nàng.
“Ta không biết là Vương gia thật buồn cười.” Nàng lạnh lùng trả lời.
Vân Thanh chớp chớp mắt, trong mắt hiện lên tia tán thưởng.
Trác Phi Dương cười nói: “Chỉ cần ngươi chịu cười, cho dù cảm thấy bổn vương buồn cười cũng không sao.”
“Ta cười không nổi.”
“Khó đến vậy à?” Bàn tay cầm quạt hơi dùng sức, vừa lòng nhìn thấy nàng vì đau mà nhăn chặt mày.
“Chẳng lẽ Vương gia cho rằng có người nào lại có thể chịu thống khổ mà còn cười đến thực vui vẻ sao?”
Hắn lập tức nghe theo đề nghị thu hồi quạt, thay bằng bộ dạng tươi cười của súc vật vô hại, “Bây giờ thế nào?”
Cắn môi dưới, nàng rất muốn nhịn cười, nhưng nhìn thấy bộ dạng giống như chó con muốn lấy lòng của hắn thật sự rất mắc cười, nàng rốt cuộc nhịn không được “phốc” một tiếng, tiếng cười phá công mà ra.
Vân Thanh cũng bật cười theo, không biết nếu lúc này hắn nói “Vương gia thực buồn cười”, có khi nào bị người nào đó diệt khẩu hay không?
Nhìn đôi mắt cùng đuôi lông mày của nàng cong lên, ý cười tràn đầy trên mặt, Trác Phi Dương trong lòng dâng lên một cảm giác hết sức thỏa mãn. Nếu tương lai ngày nào cũng có thể nhìn thấy nàng cười như thế, sáng lạn như ánh nắng, thì đó cũng là chuyện hạnh phúc nhất của đời người.
“Theo bổn vương ra ngoài hít thở không khí đi.”
Hắn thuận miệng nói như vậy, nàng cũng chỉ có thể nghe theo, nhân ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu.
“Thay đổi y phục sẽ tốt hơn.” Hắn đánh giá nàng.
Nàng như cũ cũng chỉ có thể nghe theo, không đúng thời điểm, nàng cũng không muốn đi khiếu khích cái tên nam nhân có mức độ nguy hiểm cực cao này.
Cho dù nhìn đến thân nam trang kia nàng giật mình sửng sốt một lát, vẫn là lấy tốc độ nhanh nhất ăn mặc chỉnh tề.
“Chậc, xem ta nhìn thấy gì này.”
Ngay khi nàng đi ra cửa phòng liền nghe thấy thanh âm trêu chọc của Trác Phi Dương, sau đó thân người bị một đôi bàn tay to kéo qua.
“Một vị thiếu niên thư sinh mi thanh mục tú.”
Nàng cúi khuôn mặt trắng như phấn xuống, không nói chuyện.
“Vân Thanh, ngươi nói xem bộ dạng cải trang của nàng hiện tại có phải thuận mắt hơn hay không?”
“Đương nhiên.”
“Lấy diện mạo này mà vào ‘Ỷ Thúy Cát’, chỉ sợ sẽ rước lấy không ít nợ tương tư đâu.”
“Mang nàng vào Ỷ Thúy Cát?” Vân Thanh kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Có gì không thể?” Hắn nhíu mày phản bác.
Ỷ Thúy Cát rốt cuộc là chỗ nào? Liễu Ti Vũ mơ hồ có loại dự cảm xấu.
~~~~~
Dự cảm của nàng quả thật chính xác, ngước nhìn tấm biển treo trên đỉnh đầu, Liễu Ti Vũ cảm thấy kích động muốn quay đầu bỏ chạy.
Ỷ Thúy Các, ba chữ thật to được cẩn theo lối chữ Triện (một kiểu chữ Hán) màu hoàng kim chói mắt nằm ở giữa, hai bên sườn đại môn là những thiếu nữ xinh đẹp trẻ tuổi ăn mặc lòe loẹt dựa vào cửa liếc mắt đưa tình.
Nàng cho dù có tái đần độn, lúc này cũng phải đoán ra được đây là chỗ nào — thanh lâu, là nơi nam nhân tiêu vàng.
Một bàn tay choàng qua ôm lấy vai nàng, tên Trác Phi Dương kia làm gì mà chịu bỏ qua cơ hội trêu chọc nàng, hắn thì thầm ở bên tai nàng, “Như thế nào? Hiện tại sợ hãi?”
“Sợ nên là những nữ tử ở bên trong mới đúng.” Nàng cố gắng giữ vững trấn định, nếu trên mặt thật sự hiện lên vẻ khiếp hãi, vậy chắc chắn sẽ rất trúng ý với tên nam nhân tồi tệ bên cạnh, mà nàng lại không muốn cho hắn thỏa mãn.
“Ngươi xác định?” Hắn kề sát lại gần nàng.
Thân mình nàng nhất thời cứng đờ, trái tim đột nhiên tăng tốc, nhất thời không thể trả lời.
Vân Thanh hứng thú theo dõi cử chỉ vượt quá khuôn khổ của hắn, trong lòng nhất thời hiểu rõ. Xem ra người nào đó rõ ràng là túy ông chi bất ý tại tửu 0.
0 Túy ông chi bất ý tại tửu: ý của Túy ông không phải nói về rượu, ý nói là ý của người đó không phải giống bề ngoài như trong lời nói, mà là vì nguyên do khác, chẳng hạn như một người đến sòng bài chơi bài, nhưng không phải muốn đến đánh bài mà mục đích là vì một cô nàng xinh đẹp nào đó.
“Ách?” Tay của hắn từ đầu vai của nàng trượt xuống thắt lưng, hắn cảm nhận được rõ ràng cơ thể của nàng cứng ngắc như đá, nụ cười ở khóe miệng không khỏi càng lúc càng khoái trá.
“Xác định.”
Thật hiếm thấy lúc này nàng còn có thể dùng vẻ mặt đạm mạc kết hợp với thanh âm lãnh liệt để trả lời, điều này làm cho Vân Thanh không thể không bội phục.
“Vậy chúng ta mau vào thôi.” Hắn lôi kéo nàng bước lên mấy bậc thang tiến vào bên trong.
Vân Thanh hưng phấn đi theo sau, hôm nay nhất định sẽ có trò hay để xem.
Bọn họ mới vừa vào không bao lâu, các vị hồng tỳ từ lớn tới nhỏ của Ỷ Thúy Các toàn bộ đều đến đông đủ.
“A, Vương gia, đã lâu không thấy ngài tới.”
“Hầu gia, thật không có lương tâm….”
Liễu Ti Vũ vô tâm tình cũng không có công phu đi xem bọn hắn như thế hưởng thụ đãi ngộ ôn hương nhuyễn ngọc bão mãn hoài 0, nàng đang quẫn bách ngăn cản hành vi quá mức khiêu khích, gợi tình 0 của các hương diễm giai nhân, nhất lùi lại tái lùi, lùi mãi cho đến khi không còn chỗ để lùi nữa.
0 Nhuyễn ngọc ôn hương bão mãn hoài: nghĩa đen là ôm gọn trong lòng thân thể mềm mại, thơm hương.
Câu này được trích trong ‘Tây Sương ký’, Tả Thôi, Trương Nhị yêu nhau trải qua bao nhiêu sóng gió, ngăn trở cuối cùng mới được đoàn tụ bên nhau, từ tình nhân trở thành quyến thuộc. Trong vở kịch có đoạn miêu tả nam nữ hẹn hò yêu đương vụng trộm. Dùng câu hát và ngôn từ để miêu tả cảnh giao hoan, như “Nhuyễn ngọc ôn hương bão mãn hoài; lưu luyến đáo thiên thai, xuân chí nhân gian hoa lộng sắc;……”
0 Nguyên văn ‘Đầu hoài tống bão’: ý chỉ nữ nhân chủ động gieo mình vào lòng nam nhân, khiêu khích, gợi tình.
“Ta không cần….”
“Vị huynh đệ này của ta là mới đến lần đầu, các nàng không cần hù dọa ‘hắn’”.
“Vương gia, ngài thật biết nói đùa, bọn em làm sao có thể hù dọa hắn? Bọn em là đang hầu hạ vị công tử này mà.”
“Xem này vị công tử này da dẻ trắng mềm như thịt luộc, a, như thế nào tay lại thô ráp như vậy….”
Luống cuống tay chân đẩy các mỹ nhân, ba chân bốn cẳng muốn thoát khỏi mùi son phấn nồng nặc thốc vào mũi, chân nàng nhất thời lảo đảo, đổ về phía sau ngã vào trong một bờ ngực rộng lớn.
“Tất cả lui xuống hết, hôm nay không cần hầu hạ.”
Một đám nữ tử trang điểm xinh đẹp trên mặt mang theo thất vọng đảo mắt về phía mỹ nam tử đang lười nhác tựa lưng vào ghế, hậm hực lui ra ngoài.
“Xem ra tất cả các nàng đều vì mỹ nam tử ngươi mà đến.” Hắn nhìn lướt qua, đồng thời ném cho Vân Thanh một nụ cười tự tiếu phi tiếu.
“Ghen tị?” Vân Thanh cười đến có chút tự đắc.
“Loại diễm phúc này không cần phải ghen tị.”
Ánh mắt của Vân Thanh hàm chứa thâm ý khác quét về phía người hắn đang ôm trong lòng, tươi cười dẫn theo vài phần bỡn cợt, “Nói cũng đúng, ta còn phải hướng Vương gia lãnh giáo nhiều hơn.”
Trác Phi Dương thần sắc không hề thay đổi, thong dong phản kích, “Thật hiếm thấy ngươi mà cũng chịu thụ giáo.”
“Buông tay.” Nàng mới không thèm để ý tới tình trạng minh bao ám phúng 0 của hai người bọn họ, lúc này nàng chỉ muốn tránh khỏi sự ôm ấp của hắn.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




