|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
0 Minh bao ám phúng: mặt ngoài tuy là ca tụng nhưng thật ra là đang châm biếm lẫn nhau.
“Cái gì?” Hắn giả bộ như không nghe rõ, ghé sát đầu vào má nàng.
“Buông tay.” Nàng lập tức lập lại, đồng thời xoay mặt đi chỗ khác.
“Là do chính ngươi thối lui vào trong lòng ta.”
“Là do ta không cẩn thận.” Nói giống như thể nàng cố ý gieo mình vào trong lòng hắn.
“Lần này tạm tha cho ngươi.” Lời nói của hắn rất mơ hồ, mập mờ, cho nên ngay cả Liễu Ti Vũ người đứng gần hắn nhất cũng không nghe rõ được.
“Tú bà, mang chút rượu và thức ăn lên đây, hôm nay chúng ta chỉ uống rượu nghe khúc.”
“Hảo, thưa gia, lập tức sẽ mang lên.”
Rượu và thức ăn rất nhanh được dọn lên, một vị nữ tử mỹ lệ, thướt tha yểu điệu ôm cầm bước vào.
Vị mỹ nhân này quả thực dung mạo tuyệt sắc, khuynh động nhân tâm, chỉ có điều đôi mắt nàng quá mức u sầu, làm cho Liễu Ti Vũ không kiềm được bị đôi mắt của nàng cuốn hút.
“Thế nào? Nguyên lai ngươi thích vị cô nương này?”
Nàng không để ý tới lời trêu chọc của hắn, tự rót cho mình một chén trà uống.
“Đến nơi này không uống mỹ tửu chẳng phải rất đáng tiếc sao? Đến, ta kính ngươi một ly.”
“Ta không uống rượu.”
“Nếu ngươi chịu uống ly rượu này, bổn vương liền giúp nàng chuộc thân bỏ đi tiện tịch.”
Lưỡng đạo kinh hỉ ánh mắt dừng lại trên người của Liễu Ti Vũ, đồng thời cũng khiến nàng lâm vào tình trạng hai mặt thụ địch, không thể thoát thân, chỉ có thể bảo trì trầm mặc.
“Công tử….” Một đôi tiễn thủy song đồng tựa như hàm chứa tam giang chi sầu, ngũ hồ chi hận, tựa như bao nhiêu thiên ngôn vạn ngữ đều ẩn chứa trong đôi mắt trong suốt đó. Như thế giai nhân, như thế ai oán, làm cho người ta như thế nào có thể nhẫn tâm cự tuyệt?
“Lời ngươi nói là thật?” Nàng hướng tầm mắt về phía kẻ ngồi bên cạnh đang cười đến thản nhiên, tự đắc.
“Chẳng lẽ bổn vương nhìn giống hay nói giỡn sao?”
Nàng không nói lời nào bưng lên chén rượu đầy, uống một hơi cạn sạch, sau đó che miệng ho sặc sụa không ngừng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời bị nhuốm hồng, đỏ bừng.
“Quả nhiên là sắc đẹp mê hoặc nhân a, ngay cả một kẻ thanh tâm ngạo cốt như Liễu huynh đệ đây cũng cam tâm khom lưng vì mỹ nhân, thật rất khiến cho người ta nảy sinh cảm khái.” Vẻ mặt của hắn rõ ràng mang bộ dạng đã thắng mà còn làm bộ than thở.
Vân Thanh gục đầu xuống giống như đang nhấm nháp rượu, kỳ thật hai vai của hắn không ngừng run.
“Vương gia –” Mùi rượu xông lên đỉnh đầu, làm ánh mắt nàng trở nên mê ly, phẫn nộ ở trong lòng cũng vô pháp đè ép.
“Ngươi đâu, thay vị cô nương này chuộc thân, thuận tiện bỏ đi tiện tịch.”
“Vâng.”
“Đa tạ Vương gia, đa tạ công tử.” Nữ tử xinh đẹp kia vui sướng theo thị tòng rời đi.
Nhấc tay đỡ lấy trán, Liễu Ti Vũ đặt mông ngã bệch xuống ghế, thống khổ nhăn chặt mày. Thật khó chịu, ngực giống như bị lửa đốt, cổ họng cay xè, đầu óc choáng váng….
“Không sao chứ?” Hắn duỗi tay đỡ lấy thân hình nghiêng ngả lảo đảo của nàng.
“Thật khó chịu.”
Thuận thế đem nàng ôm vào lòng, nhìn ánh mắt nàng vì say mà trở nên lờ đờ, mông lung như sương phủ, hai gò má đỏ bừng dáng vẻ yêu kiều quyến rũ, Trác Phi Dương cười gian trá.
“Vương gia, ngươi không phải tính ăn nàng chứ?”
“Ta có bao giờ bụng đói ăn quàng sao?”
Vân Thanh cười giảo hoạt, “Thế sự khó liệu à.”
“Ngươi là khách quen của nơi này, không cần đến ta chiêu đãi đi?” Hắn không khách sáo hạ lệnh trục khách.
“Ôm ấp trong lòng ôn hương nhuyễn ngọc, ta nên tự tìm khoái hoạt tốt hơn.” Vân Thanh cười hì hì ra khỏi phòng, thuận tay giúp hắn đóng cửa phòng lại.
“Tửu lượng kém như vậy a….” Nhìn người đang nằm trong lòng, hắn thở dài, nguyên bản nghĩ muốn chuốc cho nàng mấy chén, không nghĩ tới mới có một chén mà đã say thành như vậy.
Ôm nàng đặt xuống chiếc giường trong phòng, do dự một lát, tay hắn di chuyển tới vạt áo của nàng.
~~~~~
Chán nản sụp xuống hai vai, ánh trăng rọi sáng một dáng người đang vùi đầu vào giữa hai đầu gối.
Đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Rượu, cũng chỉ tại cái chén rượu đại gian đại ác kia, làm hại khả năng kiểm soát của nàng đều mất sạch, có ai nói cho nàng biết đêm đó đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Liễu Ti Vũ nghĩ đến đau buốt cả đầu, nhưng một chút ấn tượng cũng không có,
Nàng đã kiểm tra qua thân thể của mình, ngoại trừ một ít dấu vết xanh tím ứ ngân không tiện nhắc tới ra, cũng không có gì khác thường, nhưng mà những dấu ứ ngân khả nghi này như thế nào xuất hiện?
“Đang nghĩ gì?”
Nàng hoảng sợ quay đầu lại, nhìn thấy một người bỗng dưng vô thanh vô tức xuất hiện ở sau lưng, “Vương gia!” Hù dọa nàng như vậy bộ vui lắm sao?
“Nghĩ gì mà xuất thần? Ta đứng ở bên cạnh ngươi nửa ngày mà ngươi cũng chưa phát hiện ra.”
“Đã trễ thế này, Vương gia có việc gì sao?”
“Giống ngươi, đột nhiên cảm thấy ánh trăng thật mê người, bất tri bất giác đi đến chỗ này.”
“Ta không quấy rầy Vương gia ngắm trăng.”
“Phải đi?”
“Thời gian cũng đã khuya, ngày mai ta còn có việc phải làm.” Nàng men theo lối đi hẹp lách mình bước qua hắn.
“Thượng đại nhân tặng cho ta một danh kỹ.”
Nàng cước bộ không hề chậm lại.
“Lấy một danh kỹ sắc nghệ song tuyệt để đổi lấy một nha đầu sai vặt như ngươi, ngươi nói tính có lời hay không?”
“Ta cũng không phải là người của vương phủ.”
“Nếu ta muốn biến ngươi thành người của vương phủ, cũng không phải là chuyện gì khó, đúng không?”
Nàng cam chịu, hắn hoàn toàn có năng lực làm việc này, bởi vì hắn là hoàng tộc cao quý.
“Đổi thành ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”
“Ta không phải là ngươi.” Cho nên lựa chọn của nàng vĩnh viễn không có khả năng đồng với hắn.
“Hảo đáp án.”
“Ta đi ngủ.”
Cứ như vậy?
Một mình cô độc đối diện với ánh trăng thanh lãnh, hứng lấy từng trận gió đêm hiu hiu phất vào mặt, Trác Phi Dương đầu óc không thể suy nghĩ trừng mắt nhìn theo hướng Liễu Ti Vũ biến mất. Phản ứng của nàng có phải là quá mức điềm tĩnh rồi hay không? Nàng thật sự đối với việc hắn muốn quyết định làm gì cũng không thèm quan tâm?
Trong lúc đó, trong lòng của Trác Phi Dương đột nhiên cảm thấy không thoải mái, thậm chí có thể nói là cực kỳ buồn bực, cước bộ không tự chủ rảo bước về phía phương hướng nàng biến mất.
Khi hắn đến cách phòng nàng ba trượng trái phải, hắn ngừng lại, sắc mặt biến đổi, lắc mình trốn vào một chỗ tối.
Tuy rằng thanh âm rất thấp, nhưng mơ hồ vẫn có thể nghe được tiếng người đang trò chuyện bên trong phòng.
“Thật không nghĩ tới ta mới vừa đi Nam Hải một chuyến trở về, thế nhưng Liễu gia lại phát sinh biến cố lớn như thế.” Một thanh âm trầm thấp của nam nhân đang nói, “Văn Sinh hài tử này căn cốt rất tốt, ta vốn định chờ đến hắn năm tuổi rồi thu nhận hắn làm đồ đệ.”
“Quý thúc….”
“Tam nha đầu, mấy ngày nay thật khổ cho ngươi, hôm nay ta tiện thể dẫn hắn đi, ngươi phải tốt bảo trọng chính mình.”
Sau đó không lâu cửa phòng mở ra, một nam nhân bước ra, theo sau đó là Liễu Ti Vũ ôm theo đệ đệ xuất hiện.
Vào lúc nam nhân đưa tay muốn tiếp lấy đứa nhỏ, nàng đột nhiên giựt tay về, “Quý thúc, ta nghĩ còn có chuyện chưa làm, đêm mai ngươi lại đến dẫn hắn đi?”
Nam nhân do dự một chút, sau đó gật đầu, “Cũng được.”
Nhìn thân ảnh của nam nhân biến mất trong bóng đêm, thần sắc của Liễu Ti Vũ đột nhiên trở nên rất cổ quái, hai tay ôm chặt lấy ấu đệ đang ngủ say trong lòng, giống như là sợ hắn đột nhiên biến mất không thấy.
“Luyến tiếc hắn sao?”
Nàng có chút kinh ngạc khi nhìn thấy Trác Phi Dương đột nhiên xuất hiện.
“Nếu luyến tiếc, vì sao không cùng đi với hắn?”
Nàng im lặng xoay người trở vào phòng, đem ấu đệ lần nữa đặt trên giường, giúp hắn đắp lại chăn, sau đó ra khỏi phòng.
“Vương gia tới lúc nào?”
“Nên nghe được đều đã nghe.”
Dõi tầm mắt xa xa về phía bầu trời đêm, nàng trầm mặc một lúc rồi mới chậm rãi mở miệng, “Hắn bị Thượng gia thu mua.”
Trác Phi Dương nhíu mày.
“Lúc trước hắn là bạn tốt của cha ta, nhưng tính tình lại có một khuyết điểm nhỏ.”
“Khuyết điểm gì?” Hắn đối với chuyện này cảm thấy hứng thú.
“Háo sắc.” Nàng buông xuống mi mắt, “Trên người của hắn mùi son phấn rất nồng, không giống với một kẻ vừa từ phương xa phong trần mệt mỏi, gấp gáp trở về kinh thành.”
“Ngươi rất cẩn thận.”
“Hơn nữa hắn lại quá gấp gáp muốn mang Văn Sinh đi, xem nhẹ rất nhiều chuyện nguyên bản nên chú ý.”
“Hắn hẳn phải mang ngươi cùng đi mới đúng.”
Nàng không nói gật đầu.
“Có lẽ Thượng gia buông tha cho ngươi, cho rằng giết Liễu Văn Sinh, Liễu gia cũng đã diệt cỏ tận gốc.” Hắn suy đoán.
“Không, Thượng gia chỉ cần mang Văn Sinh đi mà thôi.” Đây là đáp án của nàng. “Bởi vì bọn họ đã muốn dùng danh kỹ để trao đổi ta với ngươi.”
“Có đạo lý.” Hắn có chút suy tư sờ sờ cằm, đánh giá đường nét nhu hòa một bên gương mặt nàng, “Ngươi nói cho ta biết nhiều như vậy là muốn ta giúp ngươi chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




