|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
của bà lựa chọn trốn tránh, chỉ là chuyện thường tình, mà bà lựa chọn thừa nhận, là vì
tin tưởng cùng dũng khí, trên thực tế, bà đã làm rất tốt.
Bệnh như vậy còn có thể sống đến mười sáu tuổi, trong bệnh án đã được cho là cao tuổi.
Người máy có một tia cảm tình, cô đưa tay, vỗ vỗ vai người mẹ đang khóc thút thít, đạm
thanh nói: “Bà đừng khóc, Nha Nha còn chưa chết, bà chẳng phải không còn cơ hội……”
Lần đầu tiên, cô không thể trầm mặc đối mặt với tuyệt vọng của người nhà bệnh nhân.
Lời nói của cô làm cho mẹ bệnh nhân áp chế bi thương cường đại, hai mắt trợn to lên, cố sức
nhìn cô, ngay sau đó, mừng rỡ như điên ôm lấy cô.
“Nếu có một trái tim khỏe mạnh, cô sẽ tốt.” Cung Diệc Hân nói tiếp.
Lời của cô làm cho người mẹ, lại lần nữa từ thiên đường rơi vào địa ngục.
Nếu chờ được trái tim, sẽ không lựa chọn hôm nay mạo hiểm…… Mỗi ngày đều có rất nhiều
bệnh nhân bởi vì không đợi được thay tim mà chết trên giường bệnh, Nha Nha của bà cũng sẽ
như vậy sao? Bà đã từng nghĩ sẽ nói với bác sĩ – hãy mổ ngực của tôi, lấy trái tim tôi, thay
cho Nha Nha!
Nhưng…… Bà còn có thể yêu cầu cái gì? Ít nhất Nha Nha chưa chết, ít nhất con gái còn có thể
mở mắt ra, kêu bà một tiếng mẹ……
Hạ mi, buông ra cổ tay áo Cung Diệc Hân, bà thở sâu, gật đầu, lại gật đầu, giống như đang
nói chuyện với cô, cũng giống đang nói với chính mình.
“May mắn nó còn có thể rời khỏi bàn mổ; May mắn tôi còn có cơ hội cùng con bé nói tạm
biệt; May mắn, tôi còn có thể mua bánh ngọt dâu tây sinh nhật, có thể mua cho con bé một bộ
quần áo màu hồng, bác sĩ cô không biết bộ quần áo kia có bao nhiêu quý giá, nhưng nó rất
thích, cho nên tôi dự tính mua cho con bé, chờ nó mặc vào, tôi muốn giúp nó chụp thật nhiều
bức ảnh……”
Nói ra càng nhiều, bà mới giật mình phát hiện, trong lúc đó chính mình cùng con gái nguyên
lai còn có nhiều việc chưa hoàn thành như vậy.
Cung Diệc Hân không phải dạng phụ nữ chủ động, nhưng lần này, cô chủ động.
Cô cầm chặt tay người nhà, nghiêm túc nói: “Mặc kệ duyên phận hai người còn kéo dài được
bao lâu, nhưng xin hãy tận dụng mỗi một phút để làm cho con gái bà hiểu được, bà yêu nó
bao nhiêu, làm cho nó hiểu được trên đời này chỉ gặp được một lần, con gái sẽ không bao giờ
cô độc, bởi vì…… Con bé đã gặp được người mẹ yêu mình như chính sinh mạng.”
“Cám ơn người, cám ơn bác sĩ Cung.” Bà lui ra phía sau hai bước, cúi người thật sâu chào
Cung Diệc Hân. “Cám ơn cô đã không để con bé chết trên bàn mổ, cám ơn cô đã cho tôi cơ
hội được nói với con bé, mẹ yêu con.”
Sau đó bà lại một lần nữa cúi đầu chín mươi độ, mới lau nước mắt, xoay người, bước nhanh
về phía nhà vệ sinh.
Nhìn bóng lưng người mẹ, dường như trên người cô vẫn còn lưu lại cảm giác ấm áp của cái
ôm kia.
Nha Nha thật là may mắn, chưa từng bị vứt bỏ, không giống cô, dù liều mạng làm gì cũng
không thoát khỏi vận mệnh bị vứt bỏ.
Nhìn đồng hồ đeo tay. Nên tan tầm, hôm nay ác ma (ý nói công việc) rượt đuổi cô chạy mệt
đến buông đao đầu hàng, mà ngày mai…… Cô quay đầu. Chuyện ngày mai, ngày mai tính tiếp.
Đi ra cửa lớn bệnh viện, cô mới phát giác bụng mình rất đói, cô đã ăn qua cơm nắm hay là
bánh mì sandwich? Uổng phí đầu óc cô tốt như vậy, hiện tại làm thế nào cũng không nhớ ra.
Tiếng chuông di động vang lên, cô nhìn màn hình, là bà nội. “Bà nội, con là Diệc Hân.”
“Diệc Hân, bà nội muốn hỏi con, Ấu Lâm đã có kết quả chưa? Có biết con bé bị bệnh gì hay
không?”
“Vẫn chưa có.” Cô dựa vào tình hình thực tế nói.
Tuy rằng chưa có, nhưng chỉ cần có đầy đủ vài xét nghiệm thông thường, đều đoán ra được
Ấu Lâm bị bệnh gì.
“Nhưng mà…… Con đã biết được chút gì đó, đúng hay không?”
“Bà nội, con ở khoa tim, chuyện ở khoa máu…… Cũng không rõ lắm, nhưng mà bà nội người
đừng quá lo lắng, hiện tại y học phát triển, hơn nữa ba có nhiều tiền như vậy, Ấu Lâm không
có vấn đề gì đâu.”
“Bà cũng nghĩ như vậy, nhưng mà mẹ con vừa tới nơi đây khóc lớn một hồi, khóc làm bà tâm
phiền ý loạn, không giữ được bình tĩnh. Diệp Hân, mấy ngày nay con đã vất vả, mẹ con cảm
xúc không ổn định, không khống chế được, nếu có thể con tránh……”
Bà nội không nói hết câu, cô làm sao không rõ.
Mấy ngày nay, cô hầu như đều ru rú ở phòng nghỉ của bác sĩ, không muốn về nhà, trốn cái gì,
trong lòng cha mẹ đều hiểu rõ.
“Không có việc gì, bà nội.”
“Đứa nhỏ này, có nỗi khổ gì cũng nuốt vào bụng, nếu không chê bà nội già cả chậm chạp, có
ủy khuất gì, con có thể nói với bà nội, bà nội tuy rằng không thể vì con lấy lại công đạo,
nhưng sẽ kiên nhẫn nghe con tâm sự, nghe con càu nhàu.” Trong giọng nói bà nội có đau
lòng.
“Bà nội, con thực sự không có việc gì.”
“Được rồi, tự chiếu cố tốt bản thân, lần trước khi con trở về, thoạt nhìn rất gầy.”
“Con biết.”
“Đúng rồi, lần trước con gửi cho bà hộp sôcôla ăn rất ngon, nhưng chú con lại đem nó cất đi,
không cho bà ăn, về sau bà mãnh liệt kháng nghị, nó mới mỗi ngày cho bà ăn một viên.”
“Lần sau về quê, con sẽ mang cho bà nội mấy hộp.”
“Tốt quá, con còn phải nói với chú con, người chết vì bệnh tiểu đường còn ít hơn chết vì đói
khát, nói hắn không được ngăn cản bà nội.”
Cô mím mím môi đáp “Con sẽ nói với chú.”
Cô cùng bà nội hàn huyên một lúc sau mới nói tạm biệt, gác điện thoại.
Cung Diệc Hân bình thẳng nhoẻn miệng cười. Đó là bà nội, từ ngày cô mười tuổi, là người
thân duy nhất.
Cô không nói sai, là “Duy nhất”.
Trước khi cô mười tuổi, phụ thân ngày ngày bận việc công tác, mẹ chỉ biết hận cô, ngẫu
nhiên bà nội xuất hiện như một trận gió xuân, xoa dịu nội tâm cô. Tuy rằng cô bị hoàn cảnh
huấn luyện dần dần trở thành người máy, nhưng cô chưa từng quên bà nội, vì bà nội mà lưu
lại một góc mềm mại trong tim mình.
Nên tìm thời gian về quê thăm bà nội.
“Diệc Hân.”
Phía sau cây cột đột nhiên truyền đến giọng nói quen thuộc, làm cô nhíu mày, các cơ mặt lập
tức kéo căng.
Cung Diệc Hân nhìn người đàn bà trước mắt, bà đã hơn bốn mươi tuổi, dáng người lại như
trước yểu điệu tinh tế. Ngũ quan chưa xuất hiện dấu vết tuổi già, chính là phấn trang điểm
quá dày làm mất đi khí chất, mà dưới chân là đôi giày cao gót tầm thường cùng dây lưng đính
châu quang túi xách rẻ tiền, càng làm cho người ngoài nhìn vào không nhịn được nhíu mày.
Người đàn bà này là mẹ đẻ của cô, là đối tượng ngoại tình của cha cô, là nguyên nhân lớn
nhất làm mẹ thống hận cô.
Bà tên là Lí Thiến Vũ, nghe nói khi tuổi trẻ là một ca sĩ tài ba, biết đánh đàn ca hát, viết nhạc,
phát hành rất nhiều album, người trong giới điện ảnh theo đuổi nhiều vô số kể, nhưng là bà
chỉ yêu thương Cung Tịch Duệ, yêu chồng người khác.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
Bà nói bà không thèm để ý danh phận, nhưng ai có thể chấp nhận chòng mình có một người
phụ nữ khác.
Năm ấy bà cùng vợ Cung Tịch Duệ đều mang thai, lúc lâm bồn, bà vì khó sinh mà nguy hiểm
tính mạng, bệnh viện gọi điện thoại cần cha của đứa nhỏ tới.
Người vợ không cho phép chồng mình ra khỏi cửa, khóc lớn đại náo cùng tranh cãi ầm ĩ,
nhưng trên bàn mổ là hai mạng người, người đàn ông vẫn rời khỏi nhà.
Rồi sau đó, bà sinh ra một đứa con gái, mà người vợ mang thai bảy tháng ở nhà vì quá phẫn
nộ mà sinh non, đó là một đứa bé trai.
Chuyện này bắt buộc người đàn ông nhìn thẳng vấn đề ngoại tình của mình, cuối cùng, vợ
chồng nhường một bước, đi đến hiệp nghị, vợ ông sẽ nhận nuôi đứa nhỏ của bà, còn bà cầm
lấy năm trăm vạn, đồng ý không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của người đàn ông này
lần nữa.
Sự tình đến nước này, tựa hồ đã đến hồi kết.
Do sinh non nên thân thể người vợ thương tổn, luôn cố gắng để mang thai nhưng không
thành công, mà Lí Thiến Vũ đã rời đi, hận thù của người vợ chỉ có thể trút hết lên người đứa
bé gái không hiểu chuyện, nhận định này bé gái là hung thủ giết người, nhận định việc đứa bé
gái được sinh ra đã hại chết con trai bà.
Hai mươi sáu năm, mẹ hận thù, không gián đoạn một ngày.
Hồi nhỏ cô không rõ, tìm mọi cách lấy lòng mẹ, nhưng vì sao đổi lấy luôn luôn là ánh nhìn
căm thù cùng phẫn nộ? Mãi đến kì nghỉ đông năm ấy, cô nghe thấy tiếng người đàn ông cùng
vợ mình tranh cãi ầm ĩ, bọn họ nhắc lại chuyện cũ năm ấy, cô mới hiểu được nguyện nhân
hậu quả.
Không người nào biết được cô đã biết sự thật về thân thế của mình, cũng không ai để ý đến
tâm tình phức tạp mà mâu thuẫn của cô, cô cảm thấy mẹ thật đáng thương, lại hận mẹ nhiều
năm qua gia tăng bạo lực trên người mình.
Cô thừa nhận, mình ghi danh trường y một phần vì ý nghĩ trả thù, lựa chọn khoa tim, lựa
chọn đi cùng một con đường với ba mình, lựa chọn ở bên ngoài phạm vi gia đình, cùng ba
sóng vai đứng chung một chỗ, là vì muốn làm cho mẹ khó chịu.
Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




