watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4587 Lượt

đồng ý, cô gái Cung Diệc Hân này chính là từ nhỏ đã làm cho người ta

ghen tị.

Hơn bốn giờ, hắn nghĩ, cô kiểm tra phòng bệnh đã lâu, chắc đã làm rất tốt rồi? Vì thế hắn đi

tìm cô.

Lại nghe nói bắt đầu từ bốn giờ đến bây giờ, cô đã vào phòng phẫu thuật một hồi lâu, mà hắn

là người đàn ông không phải dễ dàng buông tha, cho nên hắn cầm máy tính chờ ở ngoài

phòng phẫu thuật.

Lúc này đây, đồng hồ đã tám giờ rưỡi, cô rời khỏi phòng phẫu thuật, hướng người nhà bệnh

nhân thông báo kết quả, hắn nhìn trong đáy mắt cô thấy sự mỏi mệt.

Khẳng định phẫu thuật này khá thành công, bởi vì hắn thấy người nhà bệnh nhân không

ngừng hướng cô khom người cảm tạ, mà khuôn mặt cô bình thường không cười, giờ lại hiện

lên nụ cười nhợt nhạt. Hóa ra cô không phải không cười, chính là phải chọn đối tượng.

“Chúng ta có thể nói chuyện không?” Hắn đi lên phía trước.

Giương mắt, cô nhìn chăm chú vào Khương Tuệ Kình, liếc mắt một cái nhìn máy tính trên

ghế tựa. Hắn đã ở chỗ này chờ cô bao lâu?

“Được, tôi đi thay quần áo, chờ tôi một chút.”

Cô không phản đối, đây là cô nợ hắn, một xe tiện lợi miễn phí đổi một buổi nói chuyện,

nhưng đêm qua cô mệt quá, không đợi hắn lời lời nào, cô liền ngủ bất tỉnh nhân sự, cũng may

mắn hắn là quân tử, bằng không cô dám tùy tiện ngủ trên xe người khác như vậy, không biết

có bao nhiêu nguy hiểm sẽ phát sinh.

Đúng rồi, cô còn thiếu hắn một câu cám ơn.

Không có hắn, cô thật sự là không biết đêm qua sẽ như thế nào, nghe nói đêm qua mẹ…… Cô

cầm nắm đấm, thở dài.

Mười lăm phút sau, cô đổi quần áo hàng ngày, xuất hiện trước mặt hắn. “Đi thôi.”

Hắn gật đầu, cô đi theo phía sau hắn.

“Tôi cho rằng cô là người máy.”

Không đầu không đuôi một câu, nhưng cô hiểu được hắn ám chỉ cái gì. Mím môi, Cung Diệc

Hân theo trực giác trả lời, “Tôi là…”

“Ăn cơm chưa?”

Hắn hỏi cái này, là vì nhìn thấy cô để lại trên bàn y tá trực nửa phần cơm nắm cùng sữa tươi

vẫn chưa khui, kia nhất định là cơm trưa, về phần bữa tối……

Hắn sẽ không hồn nhiên cho rằng từ bốn giờ vào phồng phẫu thuật đến giờ, cô có biện pháp

chuồn êm đi ra ngoài ăn cơm.

“Phía trước có siêu thị ngừng một chút, là được rồi.”

Khương Tuệ Kình dương dương tự đắc, kéo tay cô nói: “Đi thôi, tôi cũng đói bụng, cùng đi

ăn cơm.”

Cô không nói chuyện, nhưng tầm mắt dừng lại trên tay phải của mình bị anh dắt đi. “Vị tiên

sinh này……”

“Chúng ta không quen? Không sai, là không quá thân, nhưng sau khi ăn cơm xong sẽ càng

thân, đến lúc đó chúng ta nói chuyện cũng có thể thuận lợi hơn.” Nói xong, hắn cầm túi xách

của cô.

Sau khi kết thúc một loạt động tác, hắn không nhịn được bật cười. Luôn luôn được nhận xét

là Khương chủ tịch lý trí lãnh khốc, đã bao lâu không giống như vậy, cười meo meo lấy lòng

phụ nữ?

Cung Diệc Hân liếc mắt một cái nhìn hắn cầm túi xách của cô.

Người đàn bà kia buổi sáng đã đem túi xách trả lại, trừ bỏ tiền đã lấy hết, còn lại giấy tờ đều

nguyên vẹn, nhìn bà bộ dạng hèn mọn xấu hổ, chính mình lại lãnh huyết lấy ra năm vạn, đưa

cho bà nói: “Về sau không được đến bệnh viện tìm tôi.”

Nhìn bóng lưng khúm núm kia, cô lại tự nhắc nhở chính mình, cuộc đời này không được dính

vào tình yêu.

“Được, tôi mời anh, cám ơn anh ngày hôm qua thu nhận tôi một đêm.” Nói xong, cô giật lại

túi xách, bọn họ chưa thân đến trình độ hắn giúp cô cầm túi xách.

“Tốt.” Khương Tuệ Kình không có nửa điểm khách khí. “Tôi lái xe.”

Cô không nói gì mà bước theo, làm việc cả ngày nay, cô đã đủ mệt mỏi.

Bọn họ cùng nhau hướng về phía bãi đỗ xe, Cung Diệc Hân suy nghĩ, lần sau có cơ hội nói

chuyện, nên hỏi hỏi Tuệ Thanh công việc của em trai cô là gì, làm sao có thể mọi lúc mọi nơi

đều rảnh?

Nhưng giờ phút này di động thực không thức thời vang lên, cô thở dài, vẫn là tiếp nhận điện

thoại, “Xin chào…… Tôi là.”

Cô chỉ nói bốn chữ, sau đó nhíu mày thật chặt, thở dài một hơi kết thúc, cô cúp điện thoại,

thật có lỗi nhìn về phía Khương Tuệ Kình.

“Thực xin lỗi, chúng ta có thể hẹn lại thời gian khác hay không?” Khẩu khí của cô dồn dập,

đầy mặt hậm hực.

Hắn có thể nói không sao? Băng trụ hòa tan, có biểu cảm, nếu không phải có sự kiện trọng

đại phát sinh, cô sẽ không mất đi vẻ điềm tĩnh.

“Cho tôi mượn di động.”

Cô nghĩ nghĩ, đem di động trên tay đưa cho hắn, thấy hắn dùng điện thoại của cô gọi vào điện

thoại mình, lại ở trên hai di động ấn nhập gì đó, vì thế lần thứ ba gặp mặt, bọn họ đã có

phương thức liên lạc với nhau.

“Gọi điện thoại cho tôi, bằng không tôi sẽ đi đăng ký khám ở phòng khám bệnh của cô.”

Cô là băng trụ, nhưng cô lại nở nụ cười, bởi vì lời nói của hắn.

“Tôi sẽ gọi cho anh, xin anh không cần phá hư quyền lợi của những bệnh nhân khác.” Hiếm

khi cô hài hước nói.

“Cô tốt nhất nói được thì làm được.”

“Tôi biết rồi, cám ơn anh, lần sau gặp.” Cô gật đầu, lùi lại. Miệng vẫn là khách khách khí khí,

nhưng là cô đối với hắn, đã không còn cư xử xa lạ như với những người khác.

Chương 3

Đứng ngoài phòng bệnh, nghe thấy tiếng mẹ khóc la, Cung Diệc Hân theo bản năng nuốt

nước miếng, sau đó hít sâu vài lần, mới có dũng khí bước vào phòng bệnh.

Bác sĩ Lâm thấy cô, thở phào nhẹ nhõm, bay nhanh về phía cô.

“Bác sĩ Cung, thực xin lỗi, tôi không liên lạc được viện trưởng, đành phải tìm cô.”

Cô hơi gật đầu hỏi: “Mẹ tôi……”

“Phu nhân viện trưởng đã biết bệnh tình của nhị tiểu thư, thực xin lỗi, tôi không thể không trả

lời bà.”

Đúng vậy, hắn nên chọn thời điểm thích hợp.

Tuy vậy cô có thể tưởng tượng ra tình huống khi đó, bác sĩ Lâm chính là có ý tốt trước khi

hết ca trực vòng lại đây xem Ấu Lâm, không nghĩ tới sẽ gặp phải mẹ, mà cô tin rằng trên thế

giới này không đến vài người có thể thoát khỏi chất vấn của mẹ.

“Không sao, tôi sẽ xử trí.” Cô cố gắng biểu hiện trầm ổn.

“Cám ơn cô, nơi này……”

“Giao cho tôi, nếu có thể, xin tiếp tục giúp tôi liên lạc viện trưởng.”

Khẩu khí cùng biểu cảm của cô đều thực bình tĩnh, không có người nào biết, kỳ thực trong

lòng cô đang hoảng sợ. Đối mặt với mẹ lúc không khống chế được cảm xúc cô đương nhiên

có rất nhiều kinh nghiệm, chỉ là tích lũy từ những trải nghiệm này, không phải là cách xử lý

vấn đề, mà là sợ hãi.

“Tôi biết, tôi lập tức đi làm.”

“Phiền toái anh.”

Cô nhìn bác sĩ Lâm rời khỏi phòng bệnh, thời khắc cửa phòng vừa đóng đó, cô biết được

chính mình sắp phải đối mặt với điều gì.

Xoay người, cô nhìn mẹ cùng Ấu Lâm ôm nhau, khóc lóc nức nở.

Cô thở dài, có chút khổ sở, không ai có thể đủ can đảm tiếp nhận chuyện mình mắc bệnh máu

trắng, sợ hãi bi thương như vậy phải khuyên như thế nào, an ủi thế nào, một chút cô cũng

không biết.

Dè dặt cẩn trọng đi đến bên giường bệnh, cô định tìm một câu thích hợp để nói, nhưng trong

đầu lại trống rỗng, không nghĩ ra được chút gì.

Rất nhiều người nói cô giống máy móc, cô không thừa nhận những lời này là phê bình chính

mình không đủ nhân tính, ngược lại còn cảm thấy là tán thưởng cô chưa bao giờ biểu hiện lỗi

lầm gì, thái độ bình tĩnh đối với một bác sĩ khoa tim mà nói, là rất quan trọng, bởi vì ở trên

bàn mổ, không cho phép có sai lầm.

Nhưng không người nào hiểu được, loại tính cách này là do trong hoàn cảnh động một tí là

phạm lỗi huấn luyện mà có, nói thêm một câu, làm một việc gì, đều sẽ bị soi mói, bị chỉ trích,

dần dà, tự nhiên trở nên dè dặt cẩn thận, không cho phép chính mình phạm lỗi.

Cô đã bị huấn luyện mà thành, do chính “Mẹ” của mình.

Cô đứng bên giường bệnh thật lâu, rốt cục quyết định mở miệng, cô thử dùng giọng điệu của

bác sĩ khuyên giải an ủi, không pha trộn nhiều cảm xúc, dù sao trong phòng này, không phải

cảm xúc đã nhiều đến tràn đầy.

“Mấy ngày nay, đồng nghiệp khoa máu thường xuyên họp nghiên cứu bệnh án của Ấu Lâm,

cùng nhau thảo luận phương pháp điều trị, mọi người đều muốn tìm một loại phương thức tốt

nhất để giúp đỡ Ấu Lâm.”

Kỳ thực loại bệnh này không cần họp, bác sĩ khoa máu đã có rất nhiều kinh nghiệm, nguyên

nhân cuộc họp, đơn giản vì thân phận của bệnh nhân là “Con gái viện trưởng”.

Bỗng nhiên, mẹ ngẩng đầu, hung tợn trừng mắt nhìn cô.

Cô nói gì sai sao! Cung Diệc Hân nghĩ.

“Mấy ngày nay? Có nghĩa là các người đã sớm biết? Đã biết, vì sao không ai nói gì với tôi, vì

sao?!” Uông Gia Nghi hướng Cung Diệc Hân rít gào.

Theo bản năng lùi lại hai bước, tuy rằng lý trí hiểu được, lui lại cũng không lui đến được

phạm vi an toàn, cô vẫn là lui bước, mỗi dây thần kinh đều căng như dây đàn.

“Chúng ta cần xem xét lại số liệu để đi đến kết quả cuối cùng.” Lại nuốt nước miếng, cô cố

gắng giữ giọng điệu trấn định.

“Số liệu, số liệu? Ấu Lâm đối với cô mà nói

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT