|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chính là một đống chữ số? Cô không nhận ra cô
gái nằm trên giường bệnh kia là em gái cô sao? Cô lại có thể nói ra những lời lãnh huyết vô
tình như thế, Cung Diệc Hân, cô có phải con người hay không?!”
Uông Gia Nghi trợn mắt tiến lên, cùng với chỉ trích là dùng sức đánh lên người cô.
Cô sớm đã có chuẩn bị tâm lý, khi nhận được thông báo của bác sĩ Lâm, cô đã rất rõ ràng mẹ
cần một cái thùng để xả giận, mà cô tự động đưa tới cửa, vừa vặn.
Dù vậy, khi bị mẹ dùng túi xách đập vào ngực, cô vẫn giật nảy mình, không nghĩ tới mới nói
hai câu, mẹ liền ra tay.
Kế tiếp là màn đánh người, giống cuồng phong thổi quét, làm cho cô không kịp tự cứu lấy
mình.
Mẹ đấm cô, đánh cô, nhéo cô, cào cô, đá cô, hơn nữa kinh nghiệm phong phú không hề lưu
lại dấu vết trên mặt cô.
Ngực lưng gáy bị đánh dồn dập, hai chân truyền đến từng đợt đau đớn, lại chưa từng quên
giấu hai bàn tay mình xa nơi mẹ đánh, ngày mai còn có một cuộc phẫu thuật, cô phải chịu
trách nhiệm đối với bệnh nhân.
“Cô dựa vào cái gì đứng ở chỗ này giảng số liệu cho tôi, dựa vào cái gì mà tâm can bảo bối
muốn của tôi nằm trên giường bệnh chịu khổ? Là cô, tuyệt đối là cô nguyền rủa Ấu Lâm, cô
từ nhỏ đã là cái đồ xấu xa……”
“Cô đừng tưởng rằng tôi không biết, cô ở sau lưng em gái mình làm chuyện gì, cô hận nó
đoạt đi Phương Mộc Thụ…… Ha ha, cái loại đàn ông này chỉ có cô để ý, Ấu Lâm căn bản là
không cần hắn, không cần hắn! Cô là đồ xấu xa, tính kế đầy mình thật đáng sợ……”
“Vì sao người chết không phải cô, không phải Cung Diệc Hân cơ trí âm độc, mà là Ấu Lâm
thiện lương hồn nhiên? Không công bằng!”
Uông Gia Nghi mất hết lý trí, một lòng một dạ muốn phát tiết, bà xuống tay không chút lưu
tình, bà hận ý đầy mình.
Đều là tại cô, hai mươi sáu năm trước hại chết con trai của bà, hai mươi sáu năm sau lại hại
con gái bà, Cung Diệc Hân là ác ma đầu thai, là thuộc hạ của ma quỷ, ngày ngày đêm đêm tra
tấn bà, bà lúc nào cũng hà khắc nguyền rủa oán hận cô.
Cung Diệc Hân không chút kích động, cô bình tĩnh bị đánh, bình tĩnh nghe mẹ mắng chửi. Từ
nhỏ đến lớn, đã nghe bà lặp đi lặp lại vô số lần, mẹ làm sao có thể khờ khạo cho rằng, cô
chưa từng hoài nghi về thân thế của mình?
Cho dù đứa nhỏ ngu ngốc, chỉ cần thường xuyên gặp chuyện này, cũng sẽ không nhịn được
khóc hỏi: “Mẹ rốt cuộc có phải là mẹ của con hay không? Vì sao mẹ có thể đối với con tàn
nhẫn như vậy?”
Mà cô không ngu ngốc cũng không ngớ ngẩn, năm cô tuổi năm đã bắt đầu hoài nghi.
Vì hoài nghi mà cô thường xuyên áp tai lên vách tường nghe lén người lớn nói chuyện,
nhưng đứa nhỏ năm tuổi, sáu tuổi hoặc bảy tám tuổi, việc nghe trộm không có kinh nghiệm,
thường xuyên bị túm gáy, kết cục thường là bị nhốt trong toilet tối đen như mực, một người
một mình ở trong đó vài giờ, nhưng cô cũng không khóc, chỉ cắn chặt răng, lẳng lặng chờ đợi
cửa toilet mở ra.
Mà khi cửa mở ra, mẹ phát hiện trên mặt cô không hề có sợ hãi hoặc nước mắt, phản ứng đầu
tiên sẽ là bàn tay túm chặt cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đứa nhỏ âm trầm, mày tuyệt đối
là vu bà đầu thai.”
Cô âm trầm sao? Cô không biết, nhưng thời gian dài bị giáo huấn như vậy, cô dần dần tin
tưởng mình là cô gái âm trầm.
“Mẹ, được rồi! Mẹ vì sao đối xử với chị ấy như vậy? Chẳng lẽ mẹ nghĩ đánh chết chị, con sẽ
không sinh bệnh sao?” Cung Ấu Lâm quát to một tiếng, dùng sức kéo từng chút, bước nhanh
đứng giữa hai người, dùng lưng che chở cô, rống giận với mẹ.
“Con…… Mẹ đều là vì con……” Uông Gia Nghi không dám tin con gái. Ấu Lâm luôn luôn
nhu thuận nghe lời, làm sao có thể rống to với bà?
“Đúng, đều là vì con, vì con, chèn ép chị; Vì con, khi dễ chị, con thật không rõ, đều là con gái
mình, mẹ vì sao có thể bất công thiên vị quá mức như vậy……
“Mẹ, mẹ chưa bao giờ biết, con rất kiêu ngạo vì có chị gái như vậy, con sùng bái chị ấy như
thế nào, nếu có thể, con thật muốn đi khoe với bạn bè, nhìn đi, người đứng hạng nhất Cung
Diệc Hân chính là chị gái mình; Ha, chị tớ lại diễn thuyết đứng đầu, mọi người nhìn xem,
người MC xinh đẹp đứng trên đài chính là chị của mình……
“Nhưng mẹ lại đối xử với chị như vậy, những lời này con làm sao nói ra khỏi miệng? Chị làm
sao có thể không vì vậy chán ghét con? Làm sao có thể nguyện ý để ý đến con? Bao nhiêu lần,
con nghĩ muốn bày tỏ ý tốt, nhưng chị ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn con, con thậm chí
cảm thấy chị ấy hận mình.”
“Mẹ, mẹ vì sao bất công như vậy, vì sao không thương chị? Con thực sự chán ghét, thực chán
ghét mẹ thế này.” Cô khóc la hét.
Những lời này, Ấu Lâm chưa từng nói qua, nhưng cô đúng là cảm giác, chính mình xác thực
hận cô, hận đứa em gái này.
“Ấu Lâm, mẹ thương con như vậy, con vì sao có thể nói như vậy……” Uông Gia Nghi nghe
nghe những gì con gái nói mà cảm thấy bị thương.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
“Đúng vậy, rất thương con, ba ba rất sủng con, con là công chúa nhỏ của ba mẹ, vậy chị thì
sao? Vì sao ba ba nhìn mẹ đối xử với chị như thế lại có thể làm như không thấy? Vì sao việc
mẹ khi dễ chị như một việc đương nhiên? Chị rõ ràng xuất sắc, tốt hơn con.”
“Sự bất công của hai người, làm cho con mất đi sự yêu thương của chị giành cho mình, trước
kia con rất muốn chị ấy dạy mình quốc ngữ, toán học; Nghĩ đến khi mình đạt thành tích
không tốt, sẽ được chị ôm vào lòng an ủi…… Con chưa bao giờ nghĩ chị là đối thủ cạnh tranh
của mình, nhưng là các người như vậy…… Các người lại như vậy……” Cung Ấu Lâm không
nói được nữa, cô đập phá cúi đầu khóc rống.
Cung Diệc Hân thở dài. Xem ra, cô cần chuyển nhà sớm hơn dự định.
Rút ra hai tờ khăn giấy đưa cho Ấu Lâm, cô chưa bao giờ biểu hiện quá ôn nhu.
“Chị.” Cung Ấu Lâm thấp giọng gọi cô một tiếng.
“Ngoan, cô trước hết nằm xuống giường, không cần kích động.”
Cô thân thiết hiền lành nói làm cho Cung Ấu Lâm kinh ngạc, ngoan ngoãn nghe lời.
Cung Diệc Hân không để ý Uông Gia Nghi vẫn ngồi một bên khóc nức nở không thôi, ấn bộ
đàm, gọi y tá đưa thuốc tới, tự mình giúp em gái tiêm, dặn y tá xử lý tốt đống hỗn loạn, tiếp
theo cô ngồi ở mép giường, không để ý đến vẻ mặt trách móc của mẹ mà an ủi, nhẹ giọng nói
chuyện với em gái.
“Cô đáng yêu, thiện lương, ở trong mắt cô, trên đời này mọi người đều tốt đẹp, cô là công
chúa trời sinh, cô giống thiên sứ, người người đều vui vẻ khi ở cạnh cô, cho nên cha mẹ sủng
ái cô, là chuyện đương nhiên, không thể nghi ngờ. Về phần cô chất vấn, vì sao ba ba nhìn mẹ
thương tổn của tôi làm như không thấy……”
Cô châm chọc giật giật khóe miệng, cười khổ nói: “Bởi vì tôi là ba ba sai lầm, là hắn để mẹ
chịu thiệt thòi, nếu tôi không tồn tại, có lẽ ba ba sẽ không vất vả như vậy, nhưng tôi vẫn tồn
tại, hơn nữa còn sống một cách quang minh chính đại, làm cho vợ chồng nhiều năm đau khổ
vì mâu thuẫn lúc đầu.”
“Chị, đây là ý tứ gì? Em không hiểu.”
Cung Diệc Hân quay đầu liếc liếc mắt nhìn Uông Gia Nghi. Vẻ mặt mẹ kinh ngạc làm cho cô
cảm thấy khoái trá vì trả thù thành công, mấy năm nay mẹ chắc chắn chưa từng nghĩ tới đáp
án này, trong lòng cô đã biết rõ ràng.
Cô cũng không có trả lời Ấu Lâm, lại nói sang một đề tài khác.
“Cô không nên trách mẹ, tôi xuất sắc đối với mẹ mà nói là một loại trừng phạt, trừ bỏ dùng
cách đánh chửi, bà không còn cách nào khác để phát tiết lòng oán hận của mình.”
Mấy năm nay, cô cùng mẹ tìm cách ngược đãi nhau, cô cố ý trở nên xuất sắc để được ba chú
ý và khen ngợi, ba mặc dù không dám ở nhà quang minh chính đại gia khích lệ cô, lại ở bên
ngoài hào phóng giới thiệu với mọi người cô — Cung Diệc Hân, tương lai sẽ trở thành trưởng
khoa tim, cô là con gái mà Cung Tịch Duệ rất tự hào.
Lần đầu tiên những lời này truyền đến tai mẹ, khi cô về nhà, mẹ không khống chế được phẫn
nỗ đã tát cô, cách một ngày sau cô đến bệnh viện, dấu tát vẫn cứ chưa mờ.
Cô hiểu được mẹ vì sao không khống chế được.
Cô từng hạ bút ký vào một tờ cam kết, đồng ý khi công tác tại bệnh viện của ba tuyệt đối
không để lộ thân phận mình, sau đó ba biết việc này, cùng mẹ tranh chấp, đó là lần đầu tiên,
ba vì cô mà động thân.
Cô thường xuyên nghĩ, nếu liều mạng thêm một chút, lại tiến bộ thật nhiều, làm cho mọi
người nhìn thấy cô càng nhiều, thành tích lại rất tốt. Cô liền có thể trả thù người mẹ từ nhỏ
đến lớn luôn khắt khe với mình.
Nhìn xem, nữ ca sĩ ti tiện lại sinh ra con gái xuất sắc như vậy, mà một giáo sư âm nhạc cao
cao tại thượng, cũng chỉ bồi dưỡng ra một cái bình hoa đẹp mắt……
Chỉ cần nghĩ đến những lời bình luận như vậy, cô đã cảm thấy rất tốt rất vui vẻ rồi.
Cô từng nghĩ tới, tiếp tục thêm nữa, tiếp tục ở lại cái nhà này, sống trong hoàn cảnh tràn đầy
cừu hận, cùng mẹ tra tấn lẫn nhau, dùng sức
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




