|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cuối, cô coi tiếng “Yêu” của hắn như không khí.
Rời khỏi phòng bệnh, lại ngoài ý muốn ở cửa phòng bệnh gặp Khương Tuệ Kình tựa tiếu phi
tiếu, thân hình hắn tựa vào cạnh cửa, mắt nhìn cô dương dương tự đắc.
Bị đàn ông thế này bày tỏ tình yêu, còn có thể không có biểu hiện gì, gặp biến không sợ hãi,
hắn bội phục cô.
“Bác sĩ Cung thất hứa.”
Nhìn thấy Khương Tuệ Kình, cô mới nhớ đã từng có giao hẹn với hắn. Mấy ngày nay bận
quá, cô đang vội vàng chuyển nhà.
“Thật xin lỗi, tôi quên gọi điện thoại cho anh.”
“Tô muốn đi đăng ký, nhưng chỗ đăng ký nói lịch khám bệnh của cô đã kín, ít nhất phải đợi
hơn một tháng nữa, cho nên……” Hắn nhìn cô, nhún nhún vai, biểu đạt nguyên nhân mình
xuất hiện tại nơi này.
Cung Diệc Hân nhìn đồng hồ đeo tay nói: “Chờ tôi 10 phút, bác sĩ Trần, phiền toái anh đưa
Khương tiên sinh đến phòng nghỉ của bác sĩ chờ tôi.”
“Vâng.” Bác sĩ thực tập gật đầu, ý bảo Khương Tuệ Kình cùng hắn rời đi.
Khương Tuệ Kình vừa đi, cô liền bước vào một gian phòng bệnh khác.
Lần này cô thực đúng giờ, 10 phút sau liền bước vào phòng nghỉ.
Cung Diệc Hân liếc mắt một cái nhìn Khương Tuệ Kình, cô đến gần kéo một cái ghế, ngồi
xuống cùng hắn mặt đối mặt.
“Khương tiên sinh, anh muốn cùng tôi nói chuyện gì?” Cô đi thẳng vào vấn đề, hỏi thẳng.
“Cô có thể yêu cầu tôi mời cô ăn cơm, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
Hắn biết, tuy rằng đã qua hai giờ, nhưng cô vẫn chưa ăn cơm trưa, nếu cô cứ ép buộc chính
mình như vậy, trước khi cô kịp trở thành bác sĩ trưởng khoa tim, đã trở thành bệnh nhân khoa
tiêu hóa.
Cô khẽ nhếch môi, cũng không tính là đang cười.
“Buổi chiều hôm nay tôi không có lịch phẫu thuật, cùng anh nói chuyện xong, tôi đương
nhiên sẽ đi ăn cơm. Khương tiên sinh, có chuyện gì xin nói thẳng đi, tôi đã thực sự thấy đói.”
Loại phụ nữ này vẫn là lần đầu tiên hắn tiếp xúc, nhớ tới thái độ của cô đối vớ
với việc bệnh
nhân bày tỏ tình yêu, không nhịn được lại lần nữa bật cười, nhưng hắn rất nhanh khôi phục
bình thường, nói thẳng: “Tôi cùng Ấu Lâm là bạn tốt.”
Chính là bạn bè? Cô không cho là đúng nhếch môi.
Mẹ đã khoe rất nhiều lần, cho dù không phải nói trực tiếp với cô, cô cũng nghe rõ ràng.
Khương Tuệ Kình, đời thứ ba kế thừa xí nghiệp lớn, không lâu sau khi tiếp nhận chức vụ chủ
tịch đã mở rộng sự nghiệp, hắn là người có năng lực, có quyết đoán, là thanh niên tài tuấn đến
nỗi làm cho người ta động lòng.
Được người như vậy theo đuổi, mặc dù là ai cũng sẽ cảm thấy may mắn, so với hắn, Phương
Mộc Thụ quả thực chính là một tai họa.
Nhưng cô không dự tính vạch trần lời hắn, hỏi lại: “Sau đó thì sao?”
“Thời gian trước, tôi cùng cô ấy nói chuyện.”
Lòi rồi, thậm chí đã nói chuyện, làm sao có thể chỉ là bằng hữu? Cô khoanh hai tay ngang
ngực, chờ đợi hắn nói tiếp.
“Ấu Lâm sinh bệnh, bệnh tình không nhẹ, nhưng cô lo lắng không phải bệnh của mình, cô ấy
lo lắng cô không tha thứ cho mình.”
Dưới đáy lòng cô khẽ cười nhạo một tiếng. Ngay cả “Việc xấu trong nhà” đều nói với hắn,
xem ra giao tình giữa hai người không phải là ít.
“Những chuyện phát sinh giữa hai người, cô ấy đã nhắc đến với tôi, cũng từng vì thế mà nói
xin lỗi với cô, nhưng là biểu hiện của cô…… Không giống một người chị.”
Phê phán cô? Một người cái gì cũng không rõ, dựa vào cái gì lớn tiếng nói như vậy với cô?!
“Anh cho rằng tôi phải có biểu hiện như thế nào?”
“Chuyện này đã qua thật lâu, mà người nhà dù sao cũng là người nhà, cho dù cô ấy trẻ người
non dạ, đã từng làm rất nhiều chuyện sai, cô không thể vì cô ấy sinh bệnh mà cao thượng bỏ
qua cho cô ấy sao?”
Bỏ qua cho Ấu Lâm? Cô thật sự là dở khóc dở cười. Ai dám không buông tha công chúa, chỉ
có công chúa không buông tha nô tỳ thôi?
“Tôi biết, có lẽ cô đối với việc bạn trai bị cướp đi không thể quên được, nhưng lúc ấy Ấu
Lâm cũng mới mười lăm tuổi, tuổi còn nhỏ nên không biết suy xét, cô ấy chỉ đơn thuần muốn
cùng cô cạnh tranh, cũng không phải thực sự yêu thương người đàn ông kia.”
“Sau đó?” Tốt lắm, hắn không đề cập tới Phương Mộc Thụ, nhưng lời hắn nói ra, đạp trúng
nhược điểm cùng điểm mấu chốt của cô. Sắc mặt thay đổi, cô không thể tiếp tục không quan
tâm đến cảm xúc của chính mình.
Hắn nhìn thấy lại cho rằng, sự kiện kia thực sự đả thương cô rất sâu, mà Cung Diệc Hân
chính là cảm thấy, chính mình đã bị lột lớp màng bảo hộ, trần trụi ở trước mặt hắn, không hề
phòng bị.
“Chuyện này, cô không thể tha thứ cho Ấu Lâm sao? Tôi cho rằng, cho dù thực sự có sai, tên
đàn ông kia phải gánh vác nhiều hơn, là hắn đứng núi này trông núi nọ, theo đuổi chị lại truy
em.”
“Cho nên?” Nụ cười trên mặt cô ngày càng rộng. Nếu đã là như vậy, thì tính sao? Hắn dựa
vào cái gì cho rằng chính mình có năng lực hóa giải vướng mắc giữa cô cùng Ấu Lâm?
“Thật sự muốn truy cứu, ngọn nguồn của mọi việc là do cô sai. Cô coi trọng một người đàn
ông không có kiên định, hôm nay hắn không yêu thương Ấu Lâm cũng sẽ yêu người phụ nữ
khác, cô nếu nghiêm túc phân tích, sẽ phát hiện chính mình hẳn là nên cảm kích Ấu Lâm,
không có cô ấy thử, chờ cô thực sự rơi vào, mới phát giác bộ mặt thật của hắn mà nói, cô sẽ
bị thương càng sâu.”
Cô giận dữ mà cười. Tốt, hóa ra cô nên cảm kích vì Ấu Lâm đã xen vào, để cho cô nhìn rõ bộ
mặt thật của Phương Mộc Thụ, hóa ra cô không nên phẫn nộ ngược lại nên cảm động đến rơi
nước mắt?!……
Như vậy khắp thiên hạ tiểu tam có phải nên được cung phụng trong miếu thần hay không,
chịu hương khói được người cúng bái? Bởi vì các cô dùng thân thể giúp những người phụ nữ
khác chứng minh, người đàn ông của mình không thể yêu.
Cung Diệc Hân chậm rãi lắc đầu. Có thể dùng ngôn ngữ lật ngược phải trái trắng đen đến loại
trình độ này, hắn thật sự là đại nhân vật.
“Mặc kệ như thế nào, đó đều là chuyện quá khứ, canh cánh trong lòng đối với ai đều không
có lợi.”
“Anh dựa vào cái gì cho rằng tất cả chuyện này đều đã『đi qua』?”
Nếu cừu hận có thể “Đi qua”, vậy vì sao cô đã được hai mươi sáu tuổi, còn phải chịu đựng
mẹ đánh chửi?
“Nếu thật sự không thể đi qua, nguyên nhân chỉ có một, là vì — cô không chịu để cho nó 『 đi
qua 』.” Hắn đáp chắc như đinh đóng cột.
Một câu đâm trúng hồng tâm, hít thật sâu, cô nghiến răng nghiến lợi. Người đàn ông này rất
có bản lĩnh, thật lâu, đã thật lâu không ai có thể chọc tức cô, kể cả là mẹ nhục mạ ra sức đánh
chửi cũng không thể.
Nhưng là hắn chọc tới, hoàn toàn làm cô tức giận.
Cô căm tức hắn, nửa câu cũng không nói, không khống chế được cởi từng hạt nút trước ngực.
Cô muốn làm cái gì? Khương Tuệ Kình bị hành động của cô dọa, trực giác muốn lui về sau
hai bước, nhưng vẻ mặt khiêu khích của cô làm cho hắn cắn răng. Cô còn không sợ, hắn
đường đường một người đàn ông thì sợ cái gì?
Đứng thẳng lưng, hắn duy trì khí thế.
Chỉ hai giây ngắn ngủn đã khôi phục trấn định? Hắn không phải loại đàn ông đơn giản.
Cung Diệc Hân nhìn thẳng vào mắt hắn, một giây không rời, động tác của ngón tay vẫn
không dừng lại, sau khi cởi có nút thứ ba, trước mặt hắn kéo quần áo xuống.
Đập vào mắt hắn là lớp da thịt bên dưới quần áo, hắn nghẹn họng nhìn trân trối nói không
nên lời.
Trước ngực cô là một mảng những dấu xanh đen, hồng, tím, dấu vết nông nông sâu sâu, vì
sao lại có?
Khương Tuệ Kình không lùi mà tiến tới, vươn tay, một hơi kéo tuột toàn bộ quần áo của cô,
vừa lột xuống, làm cho những vết thương trên cánh tay, bả vai, lưng cô toàn lộ ra.
“Là ai?!” Hắn nắm chặt tay cô giận dữ hỏi.
Hắn không hiểu được chính mình vì sao kích động như vậy? Hắn muốn tìm ra đã tạo ra
những vết thương này, hung hăng đánh một trận.
Cô lạnh lùng đẩy tay hắn ra, chậm rãi cài lại nút áo, tựa tiếu phi tiếu hỏi: “Anh bây giờ còn
cho rằng mọi chuyện đã qua đi, tôi nên 『 tha thứ 』 dù là ai?” Cô đã nhượng bộ trước, bảo
trì khoảng cách, dựa vào cái gì họ không nhận sai trước rồi buông tha cho cô, mà muốn cô tha
thứ trước?!
“Nói cho tôi, là ai đã đánh cô?” Hắn lại lần nữa chế trụ cổ tay cô, giận dữ hỏi.
Cô không dự tính trả lời vấn đề của hắn, chỉ nói: “Tôi không rõ anh từ đâu tới đây mà tự tin,
tùy tiện nghe xong mấy câu liền tự mình bình luận người khác. Anh thực sự hiểu rõ gia đình
của tôi sao? Anh thực sự cho rằng mỗi câu của Ấu Lâm đều là thật tình thực lòng sao? Anh
dựa vào cái gì cho rằng chính mình có thể tham gia vào vệc nhà của người khác?
“Khương tiên sinh, nếu anh liên tục tìm tôi vài ngày, là muốn cùng tôi bàn chuyện này, như
vậy thực xin lỗi, tôi nghĩ anh không đủ tư cách cùng tôi nói chuyện này!”
Xoay người, cô không chút nghĩ ngợi đã chạm vào tay nắm cửa, nhưng tay hắn so với cô còn
nhanh hơn, hắn đặt tay trên mu bàn tay cô, lạnh giọng hỏi lại: “Nói cho tôi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




