|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
luận hắn hồn nhiên thực sự cảm thấy những việc đã qua không có gì đáng kể, thì cũng
không có quan hệ gì tới cô — cô chính là ngụy trang không thèm để ý, cũng không có nghĩa là
hết thảy đã mưa tạnh trời trong.
“Thực xin lỗi, tôi phải kiểm tra lịch làm việc trước đã.”
“Anh biết em bề bộn nhiều việc, em hiện tại đã là bác sĩ có tiếng.”
Đúng vậy, cô luôn ghi nhớ lời phê bình của hắn — “Cuộc sống quá cứng nhắc luôn bị một thứ
gì đó truy đuổi” mà nơm nớp lo sợ, bước từng bước một để đến được vị trí ngày hôm nay.
Cô không trả lời, trải qua vài giây hắn lại hỏi: “Nghe nói Ấu Lâm nằm viện.”
“Đúng.”
Nguyên lai gọi tới tìm cô, chính là muốn hỏi thăm công chúa nhỏ của hắn. Thật châm biếm,
năm ấy hắn bỏ rơi cô, quay đầu theo đuổi công chúa nhỏ, hắn theo đuổi một tình yêu lãng
mạn, lại không nghĩ rằng tình yêu của công chúa nhỏ chỉ là muốn cạnh tranh, muốn cùng chị
gái phân thắng thua.
Cô thua tự tôn cùng tình yêu, công chúa nhỏ thắng được vinh quang, mà hắn thì sao? Vội
vàng vô ích? Đã nói, mọi việc trên đời, đều phải trả giá.
Cung Diệc Hân nhếch môi cười. Hiện tại nghĩ đến, không biết là ai sẽ đến với ai.
“Em ấy mắc bệnh gì?”
“Bệnh máu trắng. Đừng lo lắng, phát hiện rất sớm, chúng tôi sẽ đem hết toàn lực giúp cô.”
Thang máy vừa đến, cô đi vào, ấn lầu 13.
“Tôi hiểu mà.”
“Nếu anh muốn đến thăm bệnh, cô ở phòng bệnh đặc biệt 7033 bệnh viện Tân Sinh.” Cô nói
một mạch không chút để ý, không mang theo chút tình cảm nào, dường như cô đã sớm buông
tha mọi thứ để nó trở lại tự nhiên.
Nhưng cô để ý, kiêu ngạo của cô vẫn chưa phục hồi.
“Cám ơn em đã nói với anh những thứ này, nhưng cũng có một chuyện an muốn nói để em
biết, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta chính là đồng nghiệp.” Hắn gia nhập bệnh viện Tân Sinh?
Cho nên hắn rõ ràng đã biết việc Ấu Lâm sinh bệnh, hắn chính là gọi điện thoại đến…… Thăm
dò? Hắn nghĩ thăm dò cái gì đây? Cung Diệc Hân cười diễu cợt.
Bất quá điều làm cô kinh ngạc là, hắn không bỏ trường y…… Cũng đúng thôi, ba ba từng nói,
Phương Mộc Thụ rất có thiên phú, vì tình yêu buông tha cho sự nghiệp, quả thật không phải
là việc một người đàn ông thông minh sẽ làm.
“Hoan nghênh anh gia nhập, ngủ ngon.” Sau khi nói xong cô lãnh đạm gác điện thoại, đáy
lòng lại khó có thể bình tĩnh.
Dựa lưng vào thang máy, cô chậm rãi hít vào một hơi, hai tay chống vào tay vịn.
“Đến cuối cùng, cô cũng vẫn không buộc được Phương Mộc Thụ, tôi còn cho rằng thân là
con gái viện trưởng, sẽ lợi hại hơn chứ.”
“Có người đàn ông nào muốn ở cạnh máy móc? Ngay từ đầu tiếp cận cô, có lẽ vì cảm thấy
mới mẻ? Dù sao loại phụ nữ đặc biệt như cô cũng rất hiếm.”
“Đàn ông đều thích những cô gái ôn nhu, xinh đẹp thiện lương, ai lại thích khối băng? Sợ
nóng, chỉ cần thổi thổi lãnh khí là được.”
Những lời đùa cợt, mỗi một câu, đều cắm chặt vào lòng cô.
Hắn rời đi, mang đi không chỉ tình yêu của cô, còn có tự tôn cùng kiêu ngạo của cô, những
thứ khác cô có thể không cần, nhưng duy nhất chỉ hai thứ này không thể mất, bởi vì tự tôn,
kiêu ngạo là nền tảng của bức tường vững chắc, an toàn trong lòng cô.
Thang máy ở đại sảnh lầu một mở ra, Khương Tuệ Kình bước vào, nhìn thấy cô, kinh ngạc.
“Cô……”
Cung Diệc Hân nhanh chóng buông tay vịn, cũng kinh ngạc khi thấy hắn xuất hiện.
Hít sâu một hơi, đem cuộc điện thoại vừa rồi vứt ra sau đầu, cô căm giận việc để hắn nhìn
thấy bộ dạng mình yếu ớt, chán ghét khi mình gặp phiền toái, lại bị hắn bắt gặp.
Hắn lại đi theo cô? Lúc này hắn muốn tìm cô nói chuyện gì?
Muốn cô rời xa Tuệ Thanh, hay là muốn hỏi cô vì sao lãnh huyết như thế, em gái mình nằm
viện, cũng không chịu lên lầu thăm bệnh? Hắn tại sao không hiểu được, việc nhà người khác,
hắn không có quyền nhúng tay vào? Nhiều chuyện không phải là một loại phẩm chất cao
thượng.
Cô quyết định đánh đòn phủ đầu.
“Thực xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không quen thuộc như vậy, nghĩ muốn nói chuyện về Ấu
Lâm, mời anh đi tìm ba mẹ tôi, tìm tôi giúp đỡ, thật xin lỗi, ít lại càng ít. Xin anh dùng việc
theo dõi tôi, đừng ở sau lung tôi nhìn trộm, cùng với lãng phí thời gian, ý đồ đi theo bên
người tôi vì Ấu Lâm lấy lại công đạo, không bằng tận dụng thời gian này làm bạn với cô.”
Cô làm sao lại không biết, lúc cô đi tuần phòng, hắn đi theo sau lưng cô; Trước khi cô bước
vào phong khám bệnh, hắn đã ngồi ở khu chờ, cô chính là làm bộ không phát hiện, làm bộ
không thèm để ý, làm bộ……
Nuốt nước miếng…… Như vậy không tốt, cô không khống chế được.
Khương Tuệ Kình không rõ cô vì sao kích động, không phải là hắn đã làm cô kích động đó
chứ?
Khóe miệng lộ ra một đường cong xinh đẹp, hắn trả lời, “Tôi cũng không có muốn tìm cô nói
chuyện gì.”
“Không sao? Vậy anh vì sao điều tra tôi khi nào thì mổ, khi nào thì vào phòng khám bệnh,
khi nào thì đi tuần phòng?!”
Đã bị cô ấy biết? Được rồi, trên đời này không có bí mật nào được che giấu mãi, bất quá, hắn
cũng không giải thích rõ ràng được nguyên nhân cái hành động ngu ngốc mình cứ đi sau lưng
cô, hơn nữa, hắn thật cao hứng khi gặp được cô, thật cao hứng vì bọn họ cùng ở trong một cái
thang máy, càng cao hứng…… Bọn họ lại ở cùng một khu chung cư, cùng một tầng lầu.
Hắn chỉa chỉa cái nút lầu 13 đang lóe sáng. “Tôi ở nơi này, từ lâu rồi.”
Từ khi ba mẹ chuyển đến Anh Quốc, hắn liền quyết định dọn đến chung cư ở gần công ty
một chút.
“Bậy bạ, nhà của anh ở Thiên Mẫu.”
“Hả, cô muốn nói đến nơi lần trước ngủ lại? Đó là nhà chính, lần đó bởi vì có chút việc nên
phải về một chuyến.”
Cho nên…… Cô hiểu lầm? Cô nhíu mày cắn môi, xấu hổ vì nhận định chủ quan của mình.
Quay đầu, xoay người, cô ngây thơ cho rằng chỉ cần không nhìn hắn, hắn sẽ biến thành
không khí dần tan biến.
“Xem ra, cô là tiểu thư hàng xóm mới chuyển đến.” Khương Tuệ Kình cũng không muốn bị
coi là không khí, hắn cố tìm chuyện cùng cô tán gẫu, tâm tình trong nháy mắt trở nên tự đắc
thích ý, tràn đầy ý cười, càng thêm vui vẻ.
Từ sau khi Tuệ Thanh xuất viện về nhà, vì mất trí nhớ nên chị ấy trở lại tuổi hai mốt, vẫn như
cũ có chút ngốc có chút vụng về, tâm hồn đơn thuần ngoại trừ đọc truyện tranh và tiểu thuyết,
cũng không để ý thứ gì khác.
Tuệ Thanh cùng bảo vệ và hàng xóm đều rất quen thuộc, thám thính được hàng xóm mới
chuyển đến là một nữ bác sĩ, thám thính được đối phương mua nhà giá thấp nhất so với giá
thị trường, còn thám thính được nữ bác sĩ vẫn độc thân.
Nếu không phải Cung Diệc Hân bận quá, hằng ngày không ở nhà, thì nói không chừng Tuệ
Thanh đã sớm tới cửa chào hỏi, tiếp tục tình hữu nghị đã từng bị hắn ngăn cản.
Không nghe thấy, cô không nghe thấy thanh âm của hắn — cô đang tự thôi mien chính mình.
Cô hiện tại rất muốn kiếm một cái động trốn vào đó.
“Cô thực may mắn, chủ nhà vội vã rời đi, cô đã mua được với giá rất thấp.”
Ngẩng đầu những con số đang tăng dần trên màn hình thang máy, cô không rõ, thời gian làm
sao có thể trôi qua chậm như vậy.
“Lần trước tôi ngăn cản cô tới tìm Tuệ Thanh, bởi vì tôi lo lắng, cô là do người nào đó phái
tới, nhưng mà hiện tại, nếu cô có thời gian rảnh, hoan nghênh đến nhà tôi chơi.”
Cô không lên tiếng trả lời, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm những con số liên tục nhảy lên.
“Cô đã ăn cơm chưa?”
Không trả
lời, cô cắn răng kiên trì.
“Chắc là chưa ăn, trên tay cô vẫn còn cầm túi đồ của siêu thị. Đúng rồi, cô thực sự thích ăn
cơm Ngự Lan như vậy sao? Tôi có quen biết tổng giám đốc bên đó, có muốn giới thiệu hai
người làm quen hay không, có bác sĩ nổi tiếng quảng bá sản phẩm, nhất định có thể đẩy mạnh
tiêu thụ……” Hắn càng nói càng cao hứng, giống như bọn họ đã có giao tình lâu ngày.
Cung Diệc Hân cắn răng. Rốt cục, cám ơn trời đất, thang máy đã đến.
Bước trước một bước, cô nhanh chóng bước nhanh về phía cửa nhà, không nghĩ tới hắn vẫn
đi theo sau lưng cô…… Chỉ cách nhau hai bước chân.
Có nên quay đầu quát hắn, nói hắn làm người đừng nên quá mức hay không? Nhưng cô đã
không khống chế được một lần, không lẽ nào lại để mình chỉ trong vài giây ngắn ngủn ở
chung, lại không khống chế được lần thứ hai.
Tiếng bước chân của hắn dẫm nát lòng cô, một chút, một chút, một chút……
Cô rốt cuộc không nhịn được nữa, đi tới trước cửa nhà, mặt lạnh lùng, nổi giận đùng đùng nói:
“Tôi nói lại lần nữa, không nên đi theo tôi!”
Vừa nói xong, xoay người lại, cô lấy chìa khóa từ túi xách, mở cửa.
Lúc này, trên vai cảm giác có ngón tay gõ nhẹ, cô nửa quay đầu, chỉ thấy hắn mặt mày hớn
hở nói: “Báo với bác sĩ Cung một tiếng, tôi sẽ ở nhà đối diện nhà cô.”
Ách…… Cô hiểu lầm hắn hồi 2……
Cô chưa từng nghĩ mình lại mất mặt như vậy, cô vì sao lại không khống
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




