|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nấu ăn khuya cho.” Khương Tuệ Thanh nhiệt tình kéo tay cô, không cho
phép cô từ chối, kiên quyết kéo cô về nhà mình.
Cô muốn từ chối, nhưng bụng không hợp tác, vào lúc này lại phát ra âm thanh cô lỗ cô lỗ rất
to.
Khương Tuệ Thanh nghe thấy, cười đến run rẩy hết cả người, nhưng nụ cười của cô lại không
làm cho người ta cảm thấy xấu hổ, cô ấy nắm chặt tay cô, giống như các cô từ mấy trăm năm
trước đã là bạn tri kỷ.
Duyên phận giữa người với người với nhau rất khó nói, có người vừa mới gặp, đã có thể xác
định hai người hữu duyên có phân.
Ra đến trước cửa, cô không quên đem chìa khóa nhà nhét vào trong túi áo.
Cùng một khu chung cư, nhà họ Khương lại lớn hơn nhà cô một chút, diện tích ít nhất cũng
60 mét vuông, đơn giản sạch sẽ trang hoàng, càng làm cho phòng ở thoạt nhìn lớn hơn.
“Oa, Tuệ Kình đã nấu mì xong.” Khương Tuệ Thanh vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm,
chạy nhanh về phía phòng ăn, cô vừa đặt bát đũa, vừa tự biên tự diễn, “Tuệ Kình nhà chúng
tôi là thiên tài nga, hắn học cái gì đều rất nhanh, hồi nhỏ chỉ tùy tiện học bài mà lại luôn giữ
hạng nhất, đến công ty đi làm, mới hai ba tháng liền đạt thành tích xuất sắc, mọi người đều
gọi hắn thiên tài bảo bối, ngay cả nấu cơm cũng vậy, chỉ cần đưa cho hắn một quyển sách dạy
nấu ăn, hắn chỉ cần nhìn một cái có thể nấu ra đại tiệc.”
Cô đã quên, đây là lần thứ mấy Khương Tuệ Thanh ở trước mặt cô kể chuyện “Tuệ Kình là
thiên tài bảo bối”.
Rõ ràng là bị chèn ép rất đáng thương, nhưng cô ấy chẳng những không mang lòng oán hận
em mình, còn coi như bảo bối luôn đem khoe với mọi người.
Tình huống hoàn toàn không giống với nhà bọn họ. Cô từ nhỏ tận lực cùng Ấu Lâm cạnh
tranh, Ấu Lâm làm một thì cô sẽ làm được một trăm, làm miết về sau, biến thiên sứ thành
một cô gái luôn ghen ghét, nếu nói tiếp cô cũng có điểm không đúng.
Khương Tuệ Kình nhìn Cung Diệc Hân, cầm chén để trước mặt cô, ngồi xuống, cùng cô mặt
đối mặt.
Cô nhìn hắn, nhớ tới mình đã nhiều lần không khống chế được bản thân trước mặt hắn, trên
mặt hơi hơi đỏ lên…… Cô rất xấu hổ, nhưng thái độ hăn lại tự nhiên, giống như vừa rồi chưa
có chuyện gì xảy ra.
Hắn tươi cười xoa xoa mặt chị gái, nói: “Khương Tuệ Thanh, câm miệng. Im lặng ăn đồ ăn
trước mặt chị đi.”
Chỉ như vậy mà cô ấy chịu im miệng sao? Đương nhiên là không rồi.
“Tuệ Kình ghét nhất là người khác gọi hắn thiên tài, về sau, hắn liền cố ý giả ngốc, mỗi lần
đều cố ý không làm hết bài thi, mẹ tôi cũng không có biện pháp, đành phải tùy theo ý hắn.
Bác sĩ, cô cũng là thiên tài đúng không? Muốn thi vào trường y rất khó nha.”
Cung Diệc Hân cầm lấy đôi đũa, gắp một ít mì cho vào miệng rồi mới ngẩng đầu, chậm rãi
trả lời, “Tôi không phải thiên tài, tôi chỉ là cố gắng hơn mọi người mà thôi. Người khác đọc
sách một giờ, thì tôi phải học năm giờ, đứng nhất trong các kì thi, đã là thói quen cùng mục
đích của tôi.”
“Vì sao phải vất vả như vậy?” Hắn trực tiếp hỏi.
Cô cười mà không đáp, gắp thức ăn bỏ vào miệng.
Nhai kỹ, nuốt vào, thực sự ăn rất ngon, tay nghề đầu bếp năm sao, quả nhiên là thiên tài mới
có thể làm được thức ăn ngon như vậy. Cúi đầu, cô uống hai muỗng nước mì, thực sự chú
tâm, cô cố gắng nhấm nháp thức ăn mỹ vị. Thật lâu, cô đã lâu chưa được ăn thế này…… Cảm
giác thức ăn làm cho người ta hạnh phúc bội phần.
“Nói đi, nói đi, vì sao ép bản thân đến mệt mỏi như thế?” Khương Tuệ Thanh thúc giục cô trả
lời.
“Tôi ngốc a, không hiểu được có cách sống thoải mái.”
Khương Tuệ Thanh không biết tiếp theo phải nói như thế nào, suy nghĩ nửa ngày, đưa ra kết
luận, “Nhưng mà, có thể thi vào trường y, có thể làm bác sĩ, chính là thiên tài.”
Khương Tuệ Kình lại hoàn toàn trái ngược, hắn nói một câu khác, “Vậy hiện tại thì sao? Cô
đã biết đó là cách sống ngu ngốc, vì sao còn không vì chính mình mà mở trói?”
“Bây giờ vẫn ngốc, ngốc nên mới dùng sự xuất sắc của mình để công kích lòng hận thù.” Cô
không chú ý tới người hỏi là hắn, cúi đầu, vừa ăn mỳ, vừa lưu loát nói.
Cái người cô muốn công kích…… Là mẫu thân của cô? Ánh mắt hắn buồn bã.
“Bác sĩ.” Khương Tuệ Thanh kêu cô, cô ngẩng đầu.
LIền nhìn thấy cô ấy đem trứng trong bát mình bỏ vào bát cô, lúc này cô mới phát hiện mình
ăn quá nhanh, đối diện với hai người kia còn chưa có động đũa, cô đã giải quyết xong hơn
phân nửa bát.
Cô…… Thật sự đói. Mặt hơi hơi đỏ lên, mặt nạ kiêu ngạo đã vô ý bị dỡ xuống.
“Tôi không cần, đã đủ rồi.”
Khương Tuệ Thanh lắc đầu, kiên trì đem trứng bỏ vào trong bát của cô. “Bác sĩ, nếu có người
khi dễ tôi, Tuệ Kình sẽ rất tức giận, có đôi khi còn giở các trò quái ác làm người khác sợ chết
khiếp.”
Gật đầu, Cung Diệc Hân đồng ý, ý muốn bảo hộ của Khương Tuệ Kình cao hơn mức bình
thường.
“Nhưng mà, đó là không đúng.” Khương Tuệ Thanh lại nói tiếp.
Lời của cô làm cho Khương Tuệ Kình nhớ tới cái tên “Súc sinh” kia, nhất thời phẫn nộ, hỏi
lại: “Ăn miếng trả miếng, có chỗ nào không đúng?!”
“Cho dù ngươi làm người ta sợ chết khiếp, chính mình cũng sẽ không vui vẻ nha.”
Rất đơn giản lại logic, làm cho thiên tài cùng bác sĩ đều không còn lời nào để nói.
Khương Tuệ Kình cùng Cung Diệc Hân nhìn nhau, đồng thời cúi đầu, chính mình đồng ý bị
đánh bại.
“Cho nên bác sĩ, cô nên tha thứ cái người đã đối xử không tốt với cô, bởi vì dù cô đối với họ
không tốt, chính cô cũng không vui vẻ, bác sĩ không nhất thiết làm cho chính mình không vui
vẻ.”
Khương Tuệ Thanh nói đúng.
Từ tận đáy lòng cô thầm đồng ý, nhưng là con người…… Tha thứ cho mình thì dễ, tha thứ
người khác thực khó khăn. Cô chuyển nhà, tránh tiếp xúc, đã là nhượng bộ lớn nhất của cô.
“Chị biết rõ nhỉ.” Khương Tuệ Kình dùng đũa gõ lên trán Khương Tuệ Thanh, cô cười hì hì
né tránh, đã thay đổi không khí trầm tĩnh lúc đầu.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
“Chị biết rất nhiều thứ nha, chị không có ngốc như em nghĩ đâu.” Nói xong, cô cướp quả
trứng trong bát hắn, há miệng nhét hết vào.
“Tốt lắm. Nói, chị hôm nay có nơi nơi chạy loạn hay không?” Hắn gắp trứng tôm trong bát
cô, liền cho vào miệng.
“Chị vì sao phải nói với em?” Cô gắp cá viên trong bát hắn, bỏ qua cho Cung Diệc Hân.
“Bởi vì ba mẹ đã nói qua, chị do em quản.”
Khương Tuệ Kình không chút khách khí, hắn gắp lại cá viên của mình từ bát của Cung Diệc
Hân, vừa khéo kẹp luôn miếng thịt cô chưa kịp ăn, cô chính thức bị cuốn vào chiến tranh.
“Chị là chị, em là em trai, là chị quản em mới đúng.” Khương Tuệ Thanh đem miếng thịt hắn
trộm hoàn trả lại cho Cung Diệc Hân.
“Có người chị gái ngốc như vậy, là sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời em.” Thịt đã đến miệng
còn bị người ta cướp đi? Kia không phải là phong cách hành sự của Khương Tuệ Kình hắn, vì
thế hắn trực tiếp bưng bát Cung Diệc Hân lên, uống một hớp canh lớn.
“Phải không? Có thể có người em đẹp trai lại thông minh, là kiêu ngạo lớn nhất trong cuộc
đời chị nha.”
Nghe bọn họ mỗi người một câu đấu võ mồm, Cung Diệc Hân nở nụ cười.
Đây mới là người nhà, mặc dù dùng lời nói đả kích nhau như thế nào, cũng không mang chút
ác ý.
Bữa cơm này, không cần quy tắc, không có lễ phép, nhưng trên mặt mọi người đều mang
theo nụ cười.
Nhà…… Hẳn phải là những nơi như thế này, không phải những nơi có ba, có mẹ, có chị, có
em, đều tên là nhà.
Tối nay, cô ngồi ăn trên một chiếc bàn dài, đã hiểu rõ chân lý về gia đình.
Cơm nước xong, theo lý thuyết, cô nên lễ phép cáo từ, có lẽ ngày mai, đưa một chút hoa quả
hoặc lễ vật khác sang, cảm ơn bọn họ đêm nay đã tiếp đãi thịnh tình, nhưng Khương Tuệ
Thanh không cho cô về nhà, lôi kéo cô vào phòng, khóa cửa lại, dẫn cô đi về phía gần toilet.
Khương Tuệ Thanh dè dặt cẩn trọng liếc mắt nhìn cửa một cái, sau đó mới bắt đầu nói với cô
những lời thật lòng mình.
“Bác sĩ, nói cho em nghe, hôm nay chị đã ra ngoài, chị cùng A Ức đi dạo Tây Môn Đinh, bọn
chị đi xem phim, đi ăn kem, đã làm rất nhiều chuyện Tuệ Kình không cho chị làm.”
“Chị đã trưởng thành, vì sao hắn còn muốn ngăn cấm chị?” Cung Diệc Hân nghiêm túc đảm
nhiệm vai trò “Bạn tâm giao” của cô, lắng nghe cô kể chuyện.
“Tuệ Kình không thích chị có bạn trai.”
Cô nhíu mày. Đây là thiên lý gì, hắn có thể có bạn gái, lại không cho phép chị gái có bạn trai?
“Tuệ Kình rất xấu, đúng hay không?” Khương Tuệ Thanh hỏi.
“Đúng.” Gật đầu, cùng chung kẻ thù với cô.
“Hắn thực chuyên chế.” Cô còn nói.
“Cũng thực thích quản người.” Cung Diệc Hân bổ sung thêm một câu.
“Đúng, còn thực gà mẹ.”
“Không sai, cũng thực bá đạo.”
Cô nói xong, Khương Tuệ Thanh nở nụ cười, cô không nhịn được cũng cười theo, Khương
Tuệ Thanh nhìn cô cười, liền cười càng tươi hơn, sau đó giống như cùng chung suy nghĩ, hai
người liều mình cười, nhớ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




